Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại - Chương 22: Mưa Tuyết, Dù Bỏ Lại, Lòng Hoang Mang

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:01:46
Lượt xem: 808

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết rơi đúng lúc.

Tần Vụ ngay phía . Phù Dung cứng đờ tay chân, phản ứng thế nào.

Phù Dung ngờ, Hỉ công công nhận tiền của y mà vẫn đem chuyện của y kể cho Tần Vụ.

Còn Tần Vụ, đột nhiên quan tâm đến chuyện thư đồng.

Kiếp , từng bận tâm chuyện . Một sống cũng là sống, hai sống thêm phí lương thực, cớ gì đột nhiên một thư đồng?

Trong chốc lát, vô vàn ý niệm xẹt qua đầu Phù Dung.

Giờ làm đây?

Nếu , khi Tần Vụ đầu tiên cất tiếng gọi y, y nhanh chân bỏ chạy, lẽ sẽ đối mặt với .

Giờ chạy thì chắc chắn kịp nữa.

Phù Dung hít sâu một , dần dần trấn tĩnh .

Không , , Tần Vụ giờ nhận y.

Phù Dung đặt dù sang một bên, đầu , khom lưng hành lễ. Y dám thẳng mặt Tần Vụ, càng dám đối mắt với , chỉ khẽ cất tiếng: “Gặp qua Ngũ điện hạ.”

Y mãi đầu , Tần Vụ cảm thấy gì đó đúng.

Giờ y , nhưng vẫn cúi đầu, rõ mặt mũi.

Tần Vụ bất động thanh sắc rũ mắt, đỉnh đầu Phù Dung.

Phù Dung cúi đầu, thấy Tần Vụ nắm chặt tay, gân xanh nổi lên mu bàn tay .

Cả hai đều đối phương, như thể đang dò xét điều gì, ai vội mở lời.

Một lát , giọng Tần Vụ truyền đến từ phía đỉnh đầu Phù Dung. Hắn hỏi nữa: “Sao ngươi chịu đến chỗ ?”

Phù Dung mím môi, trấn tĩnh : “Hồi Ngũ điện hạ, nô vụng về thô lậu, xứng làm bạn , bởi từ chối Hỉ công công.”

“Không vì chuyện đó.” Tần Vụ khẳng định, “Ngươi thật , ngại.”

Phù Dung cân nhắc một lát, nhớ đến lý do y từng thoái thác với cung nhân Dịch Đình.

“Ngày , Hỉ công công dẫn nô đến cửa lãnh cung, thấy Ngũ điện hạ trong điện… rống giận. Nô nhất thời sợ hãi, bởi …” Phù Dung càng cúi thấp đầu, “Ngũ điện hạ thứ tội.”

Tần Vụ cũng nhớ .

Khi đó, mới trọng sinh trở về, vẫn ngỡ đang ở kiếp . Sau khi tỉnh dậy, phát hiện quan tài pha lê của Phù Dung biến mất, tất cả đồ vật cất giữ cho Phù Dung cũng còn. Hắn lúc khí huyết dâng trào, cả gần như phát điên, bởi mới rống lên hai tiếng.

Thì , hóa dọa Phù Dung bỏ chạy.

Tần Vụ hận thể mấy ngày , bịt chặt miệng . Rống lên làm gì chứ?

Phù Dung lý do thoái thác của y, Tần Vụ tin . Y ngẩng đầu thử, nhưng dám.

Tần Vụ dịu giọng, thử giải thích với y: “Hôm đó gặp ác mộng, làm ngươi sợ.”

Phù Dung lắc đầu: “Nô dám.”

Phù Dung mười sáu tuổi càng thêm nhỏ gầy, Tần Vụ cao hơn y chỉ một cái đầu.

Tần Vụ bất động thanh sắc cong lưng, rõ mặt y. Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa sự dụ dỗ thể che giấu.

“Ta dữ, ngươi về chỗ ?”

Phù Dung giật , vội vàng lắc đầu.

“Ngươi ?”

“Nô dám.”

“Vậy tức là ngươi đồng ý?”

Phù Dung chút sốt ruột, vội vàng ngẩng đầu: “Nô là thư đồng của Lục điện hạ, do chính Thái t.ử điện hạ đích chỉ định. Nô dám bội chủ. Ngũ điện hạ nếu thiếu thư đồng, tự nhiên thể bảo Hỉ công công tìm khác…”

Hai đối mắt, đều ngẩn .

Phù Dung dứt lời vội vàng cúi đầu, dám để Tần Vụ thấy sự kháng cự trong mắt y.

Tần Vụ cũng dời mắt, chằm chằm sợi tóc đen rũ bên tai Phù Dung, giấu d.ụ.c vọng chiếm hữu trong mắt .

Đây đều ánh mắt mà những xưa nay quen nên .

Hoãn một lát, Tần Vụ thấp giọng : “Thái t.ử thì ? Lục hoàng t.ử thì ? Ngươi theo bọn họ, bọn họ bảo vệ ngươi .”

Phù Dung ngắt lời : “Ngũ điện hạ cẩn thận!”

Một hoàng t.ử ở lãnh cung hai mươi năm, dám Thái t.ử và Lục hoàng t.ử vô dụng.

Hắn cũng quá cuồng vọng.

Thái t.ử và Lục hoàng t.ử đối xử với Phù Dung , y tự nhiên cũng sẽ bảo vệ bọn họ.

Tần Vụ kiên nhẫn dỗ dành y: “Phù Dung, nếu ngươi theo , ngươi và ăn mặc giống , ngươi cần giữ những quy củ đó. Ngươi ăn gì, chơi gì, tự cách làm cho ngươi.”

Phù Dung cũng hoài nghi lời thật giả.

kiếp Tần Vụ quả thật làm như . Hai họ ăn mặc y hệt , Tần Vụ ăn gì mặc gì đều chia y một nửa, ngay cả giường cũng chia y một nửa, ngủ cũng ngủ chung. Y cũng từng giữ những quy củ đó.

Chính vì thế, dù cuộc sống gian nan, Phù Dung cũng từng oán giận Tần Vụ. Y nghĩ Tần Vụ trải qua hai mươi năm như , thì y cũng thể chịu đựng, y làm Tần Vụ phiền lòng.

Chỉ là câu đó, rằng y gì Tần Vụ liền làm cho y, Phù Dung thật giả.

Kiếp , y sợ làm phiền Tần Vụ, dù Tần Vụ cũng từng , y vẫn một đưa yêu cầu nào với .

Đến đây, Tần Vụ khen xong , bắt đầu hạ thấp khác.

Tần Vụ : “Thái t.ử và Lục hoàng t.ử bên thiếu thư đồng. Ta ngươi vượt qua kỳ khảo hạch đó thế nào, nhưng ngươi ở cùng những thư đồng khác, bọn họ lục đục với , sợ ngươi sẽ dễ sống.”

Tần Vụ lặng lẽ y: “Ngươi vốn dĩ nên là của . Ta thư đồng, nếu ngươi gật đầu, sẽ lập tức sắp xếp.”

Phù Dung lùi nửa bước: “Ngũ điện hạ cẩn thận. Nô vượt qua kỳ khảo hạch của Lục hoàng tử, tuy là lâm thời ôm chân Phật, chỉ xem qua hai quyển sách, nhưng cũng qua. Sau điện hạ đích dạy dỗ nô, nô cũng sẽ làm mất mặt điện hạ, Ngũ điện hạ lo lắng nhiều .”

Tần Vụ nhíu mày, hỏi : “Hai quyển sách nào?”

Phù Dung đáp: “Hỉ công công thấy nô thành tâm, cố ý tặng nô hai quyển sách.”

Tần Vụ nghẹn lời, càng siết chặt nắm tay.

Phù Dung tiếp tục : “Hỉ công công bảo, sách là do một vị quý nhân tặng. Nô nghĩ, lẽ là Thái t.ử hoặc Lục điện hạ tặng cho nô, để nô chuẩn kỳ khảo hạch. Nô quả nhiên phụ sự gửi gắm, chọn làm thư đồng của Lục điện hạ.”

Phù Dung kỳ thực hai quyển sách đó là ai tặng y. Y nhắc đến Thái t.ử và Lục hoàng tử, chỉ là mượn danh tiếng của họ để dọa Tần Vụ lùi bước.

Bởi y nghiêm túc, còn chút khát khao.

Tần Vụ y dọa lùi, càng thêm bực bội, khí thế quanh mạnh mẽ hơn hẳn.

Đó sách của Thái t.ử và Lục hoàng tử!

Đó là sách của ! Là sách tặng Phù Dung!

Hắn bảo đưa sách cho Phù Dung, là để Phù Dung làm thư đồng của , chứ làm áo cưới cho Lục hoàng tử!

Tần Vụ với Phù Dung rằng đó là đồ của tặng y, nhưng thể giải thích vì lúc đó để mắt đến y.

Hắn thể giải thích, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Hắn gì, Phù Dung chỉ cho rằng danh tiếng của Thái t.ử và Lục hoàng t.ử dọa lùi.

Phù Dung chắp tay hành lễ: “Lời hôm nay, nô xin xem như từng qua. Nô còn việc, xin cáo lui .”

Y chuẩn rút lui, Tần Vụ sợ y bỏ , vội vàng tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay y, kéo y trở .

Dỗ dành thành, Tần Vụ lập tức chuyển sang uy hiếp.

Tần Vụ thấp giọng : “Phù Dung, ngươi chịu trở về, tự cách khiến ngươi ngoan ngoãn trở về.”

ngay khoảnh khắc Tần Vụ chạm Phù Dung, cả y run lên bần bật.

Phù Dung cúi đầu, rút tay về, nhưng Tần Vụ nắm quá chặt, y thoát .

Phù Dung chút nóng nảy, vỗ tay , đột nhiên ngẩng đầu, nghiêm túc , nghiêm mặt : “Ta , Ngũ điện hạ nhất định đau khổ tương bức ?”

Tần Vụ ánh mắt y làm đau nhói, vội vàng buông y : “Ta …”

Phù Dung rụt tay về, một nữa hành lễ với : “Chuyện hôm nay nô sẽ cho khác , Ngũ điện hạ cứ yên tâm. Nô cáo lui.”

Y lời , để trấn an Tần Vụ, mà là để bảo vệ Thái t.ử và Lục hoàng tử.

Y quá hiểu Tần Vụ, e rằng sẽ vì chuyện mà giận cá c.h.é.m thớt khác. Thái t.ử và Lục hoàng t.ử đối đãi y , y thể để họ cũng liên lụy.

Tần Vụ cũng ý y, vội vàng : “Ta , …”

Phù Dung thêm, hành lễ xong, lấy một cái, xoay bỏ .

Phù Dung tránh như tránh rắn rết, bước chân vội vã, vạt áo tung bay nền tuyết.

Y đội tuyết rời , đến chiếc dù đặt bên cạnh cũng quên lấy.

Tần Vụ nhắc y: “Phù Dung, ngươi…”

Phù Dung dường như phát hiện điều gì, càng nhanh bước chân, gần như chạy vụt .

Tần Vụ định nhặt dù lên, chợt một trận cuồng phong thổi tới, hất tung chiếc dù lên. Rầm một tiếng, mặt dù trực tiếp quất mặt Tần Vụ.

Tựa như Phù Dung tát một cái.

Trên mặt Tần Vụ quất vài vệt trắng. Hắn tùy tiện gãi gãi, ngẩng đầu .

Phù Dung thấy động tĩnh phía , nhưng cũng đầu , gần như chạy thục mạng.

Tần Vụ chằm chằm bóng dáng y, đè chiếc dù đang gió thổi loạn, thu dù .

Mãi đến khi bóng dáng Phù Dung biến mất ở phía cung đạo bên , Tần Vụ mới thu ánh mắt, khẽ khàng một tiếng từ cổ họng.

Thật nguy hiểm.

Tần Vụ nắm chặt chiếc dù của Phù Dung, như thể vẫn đang nắm lấy cổ tay y.

Suýt chút nữa, tóm lấy tay Phù Dung, trực tiếp lôi y lãnh cung. Hắn thấy Phù Dung, liền kìm động chạm y.

, và Phù Dung còn quen . Phù Dung nhất định sẽ đ.á.n.h , đá , chừng còn sẽ , như thì hỏng hết.

Kiếp , Phù Dung chủ động đến bên , ở cùng . Hắn vô cùng chắc chắn rằng cần lúc nào cũng đầu xác nhận, Phù Dung sẽ mãi lưng .

đời , Phù Dung từ đầu dọa chạy. Phù Dung đến gần , cũng chủ động đến gần thế nào mà dọa đến y.

Tần Vụ thể trách ai, chỉ thể tự trách .

Tự trách cái ngày trọng sinh, vì la hét lung tung?

Tự trách rõ ràng chuẩn đủ đầy, mà vẫn làm hỏng gặp mặt đầu tiên, khiến Phù Dung sợ hãi, làm y đề phòng đến mức thốt cả lời “đau khổ tương bức”.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nếu cứ kéo dài thế , Phù Dung tiếp tục làm thư đồng của Lục hoàng tử, sớm muộn gì Lục hoàng t.ử cũng sẽ cướp vị trí kiếp của , biến thành vị điện hạ mà Phù Dung tâm ý hướng về.

Khi đó sẽ biến thành gì? Biến thành còn chút liên quan nào với Phù Dung?

Sau khi trọng sinh, Tần Vụ vẫn luôn cho rằng nắm chắc phần thắng, bỗng nhiên chút hoảng loạn.

Thật nguy hiểm.

Phù Dung chạy qua cung đạo, lắc lắc tay.

Đây là đầu tiên y gặp Tần Vụ khi trọng sinh, y chuẩn sẵn sàng, trong lòng căng thẳng đến toát mồ hôi lạnh.

Khi chuyện với Tần Vụ, y tự nhủ hết đến khác rằng đây là đầu tiên họ gặp mặt, là đầu tiên, để thất thố.

y vẫn hiểu, y cố gắng phủi sạch quan hệ với Tần Vụ, vẫn đột nhiên để ý đến y?

Là vì Tần Vụ lúc thật sự cần một thư đồng? cần thư đồng làm gì? Hắn chẳng ghét thư đồng chia sẻ lương thực của ?

Hay là vì đồ vật vốn thuộc về Lục hoàng t.ử đoạt mất, thoát khỏi tầm kiểm soát, nên trong lòng cam tâm?

Tần Vụ nhất định là y?

*

Phù Dung vẫn còn nhớ tiền ở Dịch Đình, y chạy chậm đến Dịch Đình, tìm Hỉ công công.

“Công công, đến tìm , một túi tiền xem qua.”

Hỉ công công lấy một túi tiền.

“Đây , chính là cái . Hổ Phách cùng phòng với ngươi phát hiện khi dọn dẹp phòng sáng sớm. Ta đoán nếu bọn chúng tay chân sạch sẽ, trộm đồ của ngươi, giờ thấy ngươi thành thư đồng của Lục hoàng tử, sợ ngươi phát hiện, liền đem .”

Đó là một túi tiền thêu hoa phù dung. Phù Dung nhớ từng thứ , nhưng thấy đường thêu quen thuộc đó, y liền , đây hẳn là mẫu lén đưa cho y.

Kiếp y từng thấy, hẳn là Hổ Phách và bọn chúng trộm mất.

Phù Dung dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa phù dung, gật đầu: “Là của nô.”

“Ừm, tiền trong đó cũng là của ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-toi-tam-thu-song-lai/chuong-22-mua-tuyet-du-bo-lai-long-hoang-mang.html.]

Hỉ công công lấy một đống bạc vụn, đặt lên bàn, gần như xếp thành một ngọn núi nhỏ.

“Công công, nhiều thế ?”

“Ừm.” Hỉ công công tiện tay nhặt lấy hai ba khối bạc vụn, “Số coi như hiếu kính .”

“Đó là đương nhiên, đa tạ công công.”

Phù Dung dám lên tiếng, gom bạc , cất túi. Vẫn còn nhiều nhét , y chỉ đành dùng tay ôm lấy.

Y cáo từ Hỉ công công.

Hỉ công công đầy ẩn ý với y: “Thằng nhóc ngươi cũng thật phúc khí, cung bao lâu một đám quý nhân vây quanh. Sau bay lên cành cao, cũng đừng quên công công dìu dắt ngươi nhé.”

Phù Dung gật đầu: “Công công quá lời, Phù Dung dám quên công công.”

“Đi .”

Phù Dung ôm túi tiền nặng trĩu, bước khỏi Dịch Đình.

Nhiều tiền thế , là của mẫu ? Hỉ công công luôn quý nhân chiếu cố y, rốt cuộc quý nhân đó là ai?

Phù Dung đến cung đạo phía lãnh cung, ngẩng đầu thoáng qua lãnh cung. Chẳng lẽ là…

Phù Dung đầu, tránh xa lãnh cung, một con đường vòng xa hơn để về Chiêu Dương điện.

Cùng lúc đó ——

Tần Vụ ôm chiếc dù của Phù Dung, cửa lãnh cung. Hắn thấy y , cũng đóng cửa .

Hai đồng thời hồi tưởng ánh mắt họ trao .

Ngay đó, hai dừng bước, cách bức tường cung, đồng thời cảm thấy gì đó .

Họ quá hiểu đối phương, chỉ cần một cái liếc mắt đơn giản cũng đủ để nhận sự bất thường của .

*

Phù Dung trở phòng, lấy hai quyển sách , cẩn thận lật xem.

Chỉ là sách bình thường, điều gì dị thường. Còn bạc , giống nét bút của Tần Vụ.

Con luôn như , tùy tâm sở dục, làm gì liền làm nấy.

Số tiền đó rõ ràng nhét túi, cứ nhất quyết là trong túi.

Thôi, dù cũng là tiền thật, chứ giả. Tiền bạc, giờ là lúc cần dùng, lúc làm vẻ. Phù Dung thu hết ngân lượng , giấu đáy rương.

Còn hai quyển sách , Phù Dung cũng nhét chúng đáy rương, mắt thấy tâm phiền.

Phù Dung vẫn hiểu. Tần Vụ rõ ràng từng cần thư đồng, đời rõ ràng thỏa mãn nguyện vọng của , vẫn tìm đến y? Lại còn tìm đúng y?

Chẳng lẽ…

Lúc , gõ cửa bên ngoài: “Phù Dung, ngày mai điện hạ đến Văn Uyên điện, ngươi nhớ chuẩn .”

Phù Dung lấy tinh thần, lên tiếng: “Vâng, nô .”

Thế là y dành cả buổi chiều ở trong thư phòng của Lục hoàng tử, cắt giấy, chuẩn bút mực.

*

Sáng sớm hôm .

Phù Dung như cũ dậy sớm, án chờ. Chờ đến khi bên ngoài vang lên tiếng bước chân của các cung nhân, y liền lập tức xách rương sách ngoài.

Các cung nhân lôi Lục hoàng t.ử đang mơ màng ngủ khỏi ổ chăn, hầu hạ rửa mặt, đ.á.n.h răng, mặc quần áo, lăn lộn một hồi lâu.

Khi mặt trời mọc, Lục hoàng t.ử ăn mặc đẽ quý giá, xuất hiện cửa điện, vẫy tay với Phù Dung: “Phù Dung, chúng .”

“Vâng.” Phù Dung theo .

Lục hoàng t.ử hành lang, thỉnh thoảng huýt sáo trêu chọc lũ chim cành cây.

Phù Dung bên cạnh , lặng lẽ một cái.

Lục hoàng t.ử liếc y, : “Phù Dung, ngươi cần quá căng thẳng. Văn Uyên điện giờ chỉ Nhị ca, Tam ca và , Đại ca sớm còn học hành nữa.”

Phù Dung sửng sốt, hỏi: “Điện hạ vì ?”

Lục hoàng t.ử y đầy thấu hiểu: “Ngươi chẳng sợ Đại ca ?”

Phù Dung giải thích: “Nô cũng sợ hãi Thái t.ử điện hạ, Thái t.ử điện hạ đối đãi .”

Lục hoàng t.ử đến bên y, chạm nhẹ vai y, trao y một ánh mắt “ đều hiểu”.

“Hắn ngươi nặng lòng, ngươi chắc chắn sợ . Ta đôi khi cũng sợ Đại ca. Không , Đại ca thỉnh thoảng mới đến, cũng chỉ là kiểm tra công khóa của , chúng gặp …”

Lục hoàng t.ử còn dứt lời, họ đến Văn Uyên điện.

Cửa điện mở rộng, Tần Chiêu ghế giảng sư, tay cầm quyển sách, cau mày về phía họ.

Lục hoàng t.ử lập tức che miệng, nhỏ giọng với Phù Dung: “Thật c.h.ế.t, nhắc đến Đại ca, Đại ca đến . Miệng đúng là linh nghiệm quá.”

Phù Dung xách rương sách, hành lễ với Thái tử.

Tần Chiêu khẽ gật đầu, quyển sách trong tay chỉ xuống vị trí phía , bảo họ chỗ: “A Huyên, ngươi đến muộn.”

Tần Huyên trong điện, hổ với : “Đại ca, đến đây?”

“Liễu phong hàn, cô một ngày khóa.”

“Thì , ha… Thật trùng hợp, Đại ca.”

Tần Huyên gượng, xuống vị trí đối diện Tần Chiêu.

Phù Dung xách rương sách, xuống bên cạnh , lấy giấy bút mực , bày biện gọn gàng.

Tần Huyên để tránh mặt Đại ca nhà , làm bộ bận rộn, chuyện với Phù Dung: “Phù Dung, ngươi còn quen những khác ? Ta giúp ngươi giới thiệu một chút nhé.”

Tần Huyên : “Vị bên trái chính là Nhị ca của .”

Phù Dung hành lễ với . Nhị hoàng t.ử Tần Anh, một khí, tâm cao khí ngạo, chỉ khẽ hừ nhẹ một tiếng, mấy bận tâm.

Phù Dung nhớ đến kiếp từng gặp Tần Anh. Khi đó là Ngụy vương, khi Tần Vụ đăng cơ, suất lĩnh thiết kỵ bắc thượng “mưu phản”.

Phù Dung còn nhớ rõ, năm năm cũng một khí, mặc ngân bạch khôi giáp, c.h.ế.t thành lầu.

Tần Huyên tiếp tục : “Vị bên chính là Tam ca của .”

Phù Dung cũng hành lễ với . Tam hoàng t.ử Tần An, hòa nhã mà gật đầu với y.

Kiếp , Tam hoàng t.ử dường như cũng là dáng vẻ . Lục hoàng t.ử nặng nhẹ, mỗi khi sai lời, đều là ấn Lục hoàng t.ử xuống, hai cùng dập đầu.

Hắn như mềm yếu, nhưng cũng là để bảo bản , và yêu quý .

Trừ các hoàng t.ử hàng phía , phía còn một thế gia công tử, thư đồng hoàng tử. Quá nhiều , Phù Dung chỉ nhớ đại khái.

Cho đến khi Tần Chiêu cầm chiếc búa nhỏ, gõ gõ chuông đồng án, Tần Huyên mới yên tĩnh , xuống vị trí ở giữa.

Phù Dung cũng theo đó xuống bên cạnh, mở rương sách, lấy giấy bút chuẩn sẵn , bày biện gọn gàng.

Phù Dung mài mực, ánh mắt lướt qua thấy vạt áo thêu hình hạc của Thái tử.

Chỉ Thái tử.

Y ít về Thái tử, chỉ Chương Lão thái y , phẩm hạnh cao khiết.

năm năm , Thái t.ử qua đời.

Vừa đúng lúc , Thái t.ử bắt đầu văn chương, giọng thanh lãnh, tựa dòng suối trong khe núi.

Phù Dung càng cảm thấy đáng tiếc, một như , cũng sẽ c.h.ế.t .

Phù Dung bỗng nhiên chút ảo não. Nếu sẽ trọng sinh, y hẳn tìm hiểu rõ Thái t.ử c.h.ế.t thế nào, mới trở về.

Thật đáng tiếc…

Y đang miên man suy nghĩ, từ lúc nào, Thái t.ử dậy, đến mặt họ.

Hai tiếng động nhỏ vang lên, Thái t.ử cầm quyển sách, lượt gõ nhẹ đầu Lục hoàng t.ử và y.

“Chuyên tâm.”

Phù Dung và Lục hoàng t.ử liếc , đồng thời ngẩng đầu, vẫn còn chút định thần, chuyện gì ?

Tần Chiêu biểu cảm gần như giống hệt của hai , chút bất đắc dĩ: “Cô bảo, chuyên tâm.”

“À.” Hai đồng thời cúi đầu.

Lục hoàng t.ử cầm thỏi mực mài mực, Phù Dung mở sách.

Hai phản ứng một chút, dường như cảm thấy gì đó đúng, vội vàng đổi .

Lục hoàng t.ử sách, Phù Dung mài mực.

Tần Chiêu họ, bỗng nhiên nặng nề thở dài.

Thật c.h.ế.t, nuôi một đứa ngốc nghếch đủ nhọc lòng, giờ thêm một đứa nữa, cũng ngốc nghếch y hệt.

Lục hoàng t.ử và Phù Dung giật , đều cúi đầu.

Tần Chiêu tiếp tục văn chương. Lục hoàng t.ử đầu thoáng qua, thấy đến tận phía , liền cầm một cây bút, đưa cho Phù Dung, thấp giọng : “Phù Dung, ngươi cũng chép văn chương , cũng thể dạy ngươi.”

Phù Dung , đây là nổi cơn nghiện làm , y cũng từ chối, nhận lấy bút, chép văn chương lên giấy.

Tần Chiêu đầu , liền thấy họ đang nhỏ. Hắn lên , thấy là Tần Huyên đang giảng văn chương cho Phù Dung, cũng gì họ.

Có hai đứa ngốc nghếch, dường như cũng chuyện gì .

*

Giữa trưa.

Tần Chiêu tuyên bố “Hạ học”, Lục hoàng t.ử liền lập tức buông bút, vươn vai: “Tốt, ăn cơm!”

Hắn chịu trì hoãn một khắc nào, kéo Phù Dung ngay: “Đại ca, thôi.”

Tần Chiêu buông quyển sách, dọn dẹp bàn xong, nhàn nhạt : “Khoan , Đại ca sẽ ăn cùng ngươi.”

Lục hoàng t.ử vẻ mặt bất đắc dĩ trở : “Được .”

Phù Dung cũng dọn dẹp bàn của Lục hoàng tử.

Hoàng t.ử dùng bữa, hoặc là do Đại Thiện phòng thống nhất đưa đến, nếu ăn ngon hơn chút, thì là tiểu phòng bếp trong điện tự làm xong, mang đến khi còn nóng.

Thái t.ử và Lục hoàng t.ử ăn uống tự nhiên là do Chiêu Dương điện tự đưa đến, Phù Dung cũng nhờ.

Ăn cơm trưa xong, Lục hoàng t.ử liền ngủ trưa. Phù Dung thấy việc gì, liền canh giữ ở cửa, ôn văn chương học buổi sáng.

Thái t.ử giảng rõ ràng, chỉ là y đây từng học qua, còn chút quen thuộc.

Bỗng nhiên, cung nhân Văn Uyên điện đến gọi y: “Phù Dung, bên ngoài tìm ngươi.”

Phù Dung trong lòng cả kinh, vội vàng ngoài xem.

Trên cung đạo, một bóng dáng lam đen .

Là Đỡ Ngọc, con vợ cả nhà họ Đỡ, của Phù Dung.

Trước đây từng đến tìm Phù Dung đòi tiền, Phù Dung cho .

Đỡ Ngọc trong bóng tối, khuôn mặt chút vặn vẹo, giọng cũng âm u: “Phù Dung, , ngươi làm thư đồng của Lục điện hạ?”

Phù Dung cảm thấy , lùi phía : “ .”

là giữa trưa, phần lớn các hoàng t.ử và thư đồng ở Văn Uyên điện đều đang nghỉ ngơi, mấy ở đây.

Chương X: Thân Phận Bại Lộ, Bóng Dáng Hoàng Quyền

Đỡ Ngọc nhàn nhạt : “Ta còn thắc mắc ngươi đưa tiền cho , hóa tự tìm đường .”

Phù Dung nghiêm mặt đáp: “Ta nào cách gì, chỉ là may mắn lọt mắt xanh của Thái t.ử và lục điện hạ thôi. Ngươi những lời , nếu truyền ngoài, thanh danh của hỏng cũng chẳng , nhưng nếu làm hỏng thanh danh của Thái t.ử và lục điện hạ, thì chút nào.”

“Thôi , đừng làm bộ làm tịch nữa, mới làm thư đồng mấy ngày chứ?” Đỡ Ngọc vẫn cứ như khi còn ở nhà, vênh mặt hất hàm sai khiến y: “Giờ ngươi cũng là thư đồng , thể nào đưa Chiêu Dương điện làm việc ? Hay là cũng làm thư đồng ? Ngươi căn cơ vững, cũng thể giúp ngươi.”

Phù Dung lùi về một bước: “Đỡ Ngọc, đến chỉ là một tiểu thư đồng, quyền lên tiếng, trong cung thứ đều quy củ riêng……”

Đỡ Ngọc đe dọa y: “Ngươi sợ tuổi thật của ngươi ngoài ?”

“Cái gì?”

“Ngươi qua mười sáu tuổi từ lâu . Hồi đó, khi di nương sinh ngươi, cha lười biếng khai báo, kéo dài mấy ngày mới làm giấy tờ cho ngươi. Ngươi mười sáu tuổi, đáng lẽ lưu đày, thể ở trong cung.”

“Ta……”

Phù Dung theo bản năng quanh bốn phía, xác nhận ai ở gần.

ngay đó, y thấy bên cửa cung, một bóng thẳng tắp như cây trúc xanh.

Phù Dung sợ đến ngây , quên cả cúi hành lễ, chỉ kịp thốt lên một tiếng: “Thái t.ử điện hạ.”

--------------------

Loading...