Sau Khi Tôi Chết, Cha Của Con Tôi Phát Điên Rồi - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-19 13:05:25
Lượt xem: 52
1.
"Nóng quá... đừng quậy nữa."
Tôi ấn c.h.ặ.t t.a.y Bùi Tố, đẩy phắt xuống giường. Ánh mắt lờ đờ, tay thì cứ túm lấy cổ áo mà giật tung . Tôi vỗ vỗ mặt vài cái mới nhận , gã đơn giản là say rượu, mà là "bỏ t//huốc" .
"Bùi Tố, đồ k//hốn , cho đáng đời , ngày thường cứ thích giả vờ thanh cao, giờ thì nếm mùi gậy ông đập lưng ông nhé."
shgt
Tôi đang định gọi điện cho bệnh viện thì thình lình túm lấy cổ áo , kéo tuột lồng n.g.ự.c nóng hầm hập.
"Đừng ..."
Anh lầm bầm, đôi mắt đỏ hoe, thế mà chực đến nơi. Tôi ngẩn , còn kịp phản ứng gì lật nhào, đè chặt xuống . Một nụ hôn rực lửa rơi xuống, khiến nghẹt thở đến mức tài nào hít thở nổi.
Tôi sức đẩy , nhưng sức của càng lúc càng lớn. Cái gã điên thật ? Hay là đang coi thành khác ?
"Bùi Tố, thả ! Anh cho kỹ là ai!"
Trong lúc giằng co, miếng dán ức chế gáy bong . Bùi Tố cúi đầu c.ắ.n , cố dùng tin tức tố để khiêu khích. Tiếc , là một Beta. Tôi chỉ cảm thấy khí trở nên nóng nực, cả cũng dần bỏng rát theo.
Cuối cùng, cũng chẳng buồn giãy giụa nữa. Dù thì cũng sắp c//hết , ngủ thì phí.
"Này... đừng c.ắ.n nữa ?"
Sau gáy đau nhức mà vẫn chẳng chịu buông tha. Tôi làm gì tuyến thể , ngoài việc làm ướt đẫm mồ hôi thì còn làm cái gì nữa đây?
"Cắn chỗ khác... ?" Anh mơ hồ hỏi.
Nụ hôn kèm theo nhịp thở dồn dập cứ thế trượt dần xuống .
"Em thích thế ?" Anh hỏi.
Thích thì ích gì chứ? Tôi sắp c//hết đến nơi . Trước khi nhắm mắt mà ngủ một giấc với thầm thương trộm nhớ thì cũng đáng đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-toi-chet-cha-cua-con-toi-phat-dien-roi/1.html.]
Thấy trả lời, Bùi Tố đột nhiên trở nên nóng nảy. Anh nhấc chân lên...
...
Đột nhiên.
Tôi ai đó đẩy nhẹ một cái. Anh nhân viên phục vụ tươi rói với :
"Thưa ngài, thật xin , khu vui chơi trẻ em sắp đóng cửa ạ."
2.
Tôi sực tỉnh táo , lúc mới nhận đang ở khu nghỉ dưỡng. Hóa chỉ là một giấc mơ. nó chân thực quá. Chân thực đến mức suýt chút nữa quên mất, đó là chuyện của bốn năm về . Tôi sờ lên đôi gò má vẫn còn nóng bừng, dậy tìm Lâm Nhan.
Bốn năm , Bùi Sắt đúng là "bách phát bách trúng". Tôi chẳng những c//hết , mà còn sinh một đứa con. Chẳng bảo tỉ lệ thụ t.h.a.i của Beta thấp lắm ? Sao "đen đủi" đến mức cơ chứ.
Tôi một vòng quanh khu vui chơi trẻ em mà chẳng thấy Nhan Nhan . Trong lòng bắt đầu dấy lên nỗi lo lắng tột độ. Đứa nhỏ lẽ lạc ? Tôi vội vàng tìm quản lý khách sạn. Quản lý bảo thấy Nhan Nhan, con bé về phía nhà hàng ngay sát vách.
Tôi vội vã chạy qua đó. Bên trong nhà hàng qua kẻ tấp nập. Không thấy con , chạy lên các phòng bao lầu để tìm. Cửa các phòng bao đều một ô cửa sổ kính trong suốt. Tôi lướt nhanh qua từng phòng. Cuối cùng, ở phòng bao lớn tận cùng bên trong, thấy con bé.
"Nhan Nhan..." Vừa đẩy cửa bước , giọng của bỗng nghẹn giữa chừng. Nhan Nhan đang đùi của một đàn ông. Bóng lưng đó thẳng tắp, góc nghiêng quen thuộc, ngay cạnh tai một nốt ruồi nhỏ. Tim như ngừng đập. Người đó đầu , chính là Bùi Sắt trong giấc mơ của .
Bùi Sắt đang dỗ dành con bé ăn trái cây. Lâm Nhan từ đùi leo xuống, chạy ôm chầm lấy . "Ba ơi!" Tiếng gọi trong trẻo vang lên. Bầu khí trong phòng bỗng chốc đông cứng . Bùi Sắt chằm chằm, sắc mặt trắng bệch, giống như thể tin mắt .
"Lâm Ngộ! Không là em c//hết ?"
"Hi... mạng lớn nên ..."
Sau đêm mặn nồng năm đó, lúc bỏ để cho một bức thư tuyệt mệnh, rằng sắp c//hết . Lúc đó chắc là "bệnh sĩ" phát tác, cảm thấy dù c//hết thì cũng nhớ đến mới . Tận sâu trong thâm tâm, thế mà hy vọng sẽ nhớ kỹ .
Phía vang lên tiếng bước chân. "Anh Bùi, ngờ cùng xem mắt là đấy, còn tưởng..." Một Omega xinh bước tới, thấy , ánh mắt khựng một chút. "Anh khách ? Đây là ai ?"
Hóa đây là buổi xem mắt của Bùi Sắt. Tôi ngượng ngùng lùi phía .
"Tôi nhầm chỗ, xin nhé." Tôi dắt con rời . Nghe thấy phía tiếng gọi tên . Bùi Sắt đuổi theo bắt lấy , nhưng Omega quấn lấy. Cũng , dù và vốn dĩ cũng chẳng cùng một con đường.