Lúc ngủ, rúc : "Cậu xem nên tìm việc gì đây? Đi làm sale bất động sản nhé? Cái kinh nghiệm là làm ."
Vì kề đến quá gần, thở của Từ Trục Dị dần trở nên nặng nề. Cậu trầm giọng : "Không cần vội, cứ để một thời gian nữa. Cậu thể học hỏi , tìm một hướng thích nỗ lực làm."
Tôi hiểu: "Thế hả? mà ..."
Từ Trục Dị dường như mất kiên nhẫn, lật lưng về phía : "Muộn , ngủ ."
Tôi: "..."
Tâm trạng của vẫn lơ lửng, đưa tay khều : "Từ Trục Dị."
Trong lòng Từ Trục Dị bốc lên một ngọn lửa. Cậu hạ giọng: "Đừng chuyện với như ."
Cái giọng làm nũng yểu điệu đó làm thấy bức bối thôi.
Cảm xúc đè nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ. Tôi bật dậy, đạp m.ô.n.g một cú, nhanh chóng rút lui. Từ Trục Dị cũng dạng , lập tức tóm lấy mắt cá chân , kéo .
Tôi "ối" một tiếng, ngã sấp xuống giường, lôi xềnh xệch.
Trong lúc giằng co, hai chúng lăn một vòng giường.
Tôi đè ở , thở dốc, bốn mắt . Bộ đồ ngủ mặc mỏng manh, cả hai đều là đàn ông, dán sát , cảm giác đụng chạm rõ ràng.
Tôi ngượng ngùng: "À, cái giường rộng thật đấy, haha. Nếu là ở phòng cũ thì chẳng dám động đậy ."
Ánh mắt của trầm đục chằm chằm : "Bộ Bắc Ngư."
Họng nuốt khan, thở nóng rực, cách ngày càng gần khiến dám chớp mắt.
Khoảnh khắc môi chạm môi, đẩy mạnh .
Cậu đẩy một cách mạnh mẽ, sắc mặt ngơ ngẩn một lúc dậy mặc quần áo, chuẩn rời .
Tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng dậy túm lấy : "Cậu đấy?"
Từ Trục Dị đầu . Sức quả thật lớn, rút cánh tay đang giữ : "Cậu ngủ ."
Nói , thẳng khỏi cửa.
"Từ Trục Dị." Tôi đuổi theo hai bước, thấy tiếng đóng cửa, đưa tay sờ lên miệng. Nhiệt độ còn sót khiến môi bỏng rát.
Tôi hối hận vì đẩy . Những chuyện còn quá đáng hơn như là “hỗ trợ lẫn giải quyết” thì và đều làm hết , chỉ còn thiếu mỗi việc để “đè” thôi. Giờ chạm môi một chút thì gì to tát ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-tim-den-hoc-ba-lanh-lung-thi-chung-toi-song-chung-roi/chuong-6.html.]
mà, nhưng mà lúc đó mất hết lý trí.
Tôi ngã giường với đôi mắt đỏ hoe.
Vấn đề mà luôn dám nghĩ đến, đêm nay dường như thể đối mặt.
Chúng tại trở nên như thế ? Có vì cả hai chúng đều là đồ biến thái ?
Cậu đối xử với như , từ chối là vì ăn nhờ ở đậu trong nhà của ? Nếu đúng như thế, thì mối quan hệ của chúng biến chất.
Thế nhưng cuối cùng điều nghĩ đến là: Tôi chẳng làm nên trò trống gì, tương lai mờ mịt. Tôi là biến thái cũng , nhưng là sinh viên trường danh giá, ưu tú hảo, tiền đồ rộng mở. Nếu cặp kè với một thằng đàn ông, thì chuyện sẽ tan tành.
Tôi đột nhiên như kiến bò chảo nóng, sợ hãi, luống cuống bắt đầu thu dọn hành lý. đang thu dọn nửa chừng, ngã phịch xuống đất, vẻ mặt bàng hoàng.
Bởi vì phát hiện trong mấy tháng đến đây, thêm nhiều thứ: Hai chiếc T-shirt giá bốn mươi chín tệ, và Từ Trục Dị mỗi một cái; hai đôi dép trong nhà giá chín tệ chín, và Từ Trục Dị mỗi một đôi...
Nếu bỏ , sẽ gặp nữa ? Sau còn qua ? Còn gặp mặt ? Tôi còn giường để bắt nạt nữa ?
Không, . Tôi nghĩ nhiều thế , liệu nghĩ đến việc Từ Trục Dị thực căn bản thích ? Chỉ là nhất thời buông thả, một đoạn thời gian ngắn ngủi như để thử nghiệm cảm giác mới lạ thôi.
Mũi cay cay, ảo não đ.ấ.m giường: "Từ Trục Dị, nếu dám đối xử với như thế, , sẽ..."
Tôi làm .
Trước đây ở cái xó xỉnh nhỏ bé đó, bướng bỉnh, chẳng sợ gì cả. Hoàn cảnh gia đình như thế, cũng cái gì gọi là tự ti, cái gì gọi là cách.
Vậy mà bây giờ hiểu một chút, thế nào là tự trọng, tự tôn .
***
Từ Trục Dị nhập học , gần đây về, chỉ chuyển khoản cho một ngàn tệ. Lòng thấy khó chịu vô cùng.
Tôi còn tâm trạng tìm việc nữa, mặc một chiếc áo khoác bông mũ, quấn khăn quàng cổ đến trường đại học tìm ..
Trường học đúng là rộng thật.
Tóc cắt từ lâu, bây giờ là kiểu tóc ngắn gọn gàng, đen nhánh. Bước cổng trường, lưng cũng thẳng hơn nhiều.
Tôi từng đến ký túc xá của Từ Trục Dị, nên nếu canh chừng thì thành vấn đề lớn.
Canh chừng cả buổi chiều, cuối cùng cũng thấy . Vì cảm thấy mất mặt nên trốn một gốc cây. Vì góc , đợi đến khi gần , mới phát hiện bên cạnh thêm một trai thanh tú ưa , tay đang xách một chiếc túi đựng laptop.
Vẻ lo lắng mặt đột nhiên biến mất, đó là sững sờ.
Hai chuyện vui vẻ, ánh mắt Từ Trục Dị đầy vẻ ngưỡng mộ, đặc biệt dịu dàng. Cả hai cổng ký túc xá, thấy đối phương đột nhiên kéo kéo tay áo Từ Trục Dị. Hành động quá quen thuộc, cũng từng làm.