Sau Khi Tiểu Tang Thi Đáng Yêu Xuyên Không, Được Đại Lão Sủng Lên Tận Trời - Chương 3: Anh trai???
Cập nhật lúc: 2026-04-26 12:34:33
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Trạch Lâm đầu, theo vạt áo túm chặt ngước lên Sầm Miểu, trầm giọng hỏi: "Lại chuyện gì nữa?"
Sầm Miểu cụp mắt, vẻ mặt chút tủi .
Lúc nãy hai chị chẳng , chỉ cần kết hôn là sẽ luôn ở bên cạnh , còn cho đồ ăn nữa ?
Sao bây giờ con bỏ rơi để lên xe mất .
Hay là... hối hận , nuôi nữa.
Vì lúc nãy ăn miếng thịt của , nên thấy ăn khỏe quá, nuôi nổi ?
"Sao ... một ?"
Giọng mềm mại mang theo chút hờn dỗi khiến tai Tần Trạch Lâm nóng lên, vô thức nhíu mày.
Lúc mới gặp trông còn khá lờ đờ, mà giờ... làm nũng thế .
Nhìn đôi mắt Sầm Miểu vì tủi mà phủ một tầng sương nước, Tần Trạch Lâm thở dài một thật dài.
như dự đoán, kết hôn là một chuyện phiền phức, kể cả là kết hôn hợp đồng.
Thôi bỏ , chắc là do Sầm lão gia t.ử qua đời, nhà họ Sầm đuổi , còn ai che chở nên mới vô thức dựa dẫm .
Cũng tội nghiệp, từ từ bảo ban .
"Muốn cùng dọn hành lý ?" Giọng Tần Trạch Lâm đầy bất lực.
Sầm Miểu gật đầu, khẽ "" một tiếng, trong giọng còn mang theo chút nghẹn ngào.
Tần Trạch Lâm: "......."
"Lên xe ."
"Tần tổng, ngài về nhà về công ty?" Tài xế hỏi.
"Nói cho tài xế địa chỉ nhà ." Tần Trạch Lâm nghiêng đầu Sầm Miểu.
Sầm Miểu nhớ một chút, nhỏ giọng : "Ở khu chung cư Mãn Phúc."
Một lát , lịch sự bổ sung thêm một câu: "Cảm ơn trai."
Bàn tay định xem email của Tần Trạch Lâm khựng , ngước mắt liếc hai phía , lông mày cau .
Tài xế cảm nhận ánh mắt đó, sống lưng lập tức lạnh toát: "!!!" Đừng gọi kiểu đó chứ đại ca!
"Haha, ngài cứ gọi là Tiểu Lưu là ."
Sầm Miểu ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, cảm ơn... Tiểu Lưu."
Tần Trạch Lâm: "........"
Tiểu Lưu liếc vệ sĩ ở ghế phụ: "........" Cứu mạng!
Vệ sĩ đầu cửa sổ: ....... Thuê bao quý khách gọi hiện liên lạc .
Trên đường , Sầm Miểu kéo kéo vạt áo Tần Trạch Lâm, rụt rè lên tiếng: "Lần ... sẽ ăn phần cơm của nữa . Hôm nay là vì... bảo cho ăn nên mới ăn hết thôi."
"Tôi thể ăn ít một chút, sẽ tốn quá nhiều tiền mua đồ ăn của ."
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tần Trạch Lâm: "........"
Vệ sĩ: .......?
Tiểu Lưu: "???" Cậu mua cả cái đảo chơi thì tiền của sếp cũng tiêu hết nổi !
Ánh mắt Tần Trạch Lâm rơi bàn tay đang túm vạt áo , cổ tay thanh mảnh trắng nhợt, thấp thoáng thấy những mạch m.á.u xanh nhạt da.
Gầy thế , chẳng lẽ từ khi Sầm lão gia t.ử mất, bao giờ ăn no?
"Không cần ăn ít ." Giọng Tần Trạch Lâm bình thản: "Muốn ăn bao nhiêu tùy ý."
Mắt Sầm Miểu đột nhiên sáng rực, mở tròn xoe: "Thật ? Anh ... nhiều tiền để mua đồ ăn hả?"
Tiểu Lưu: Có! Sếp siêu giàu, cực giàu, vô cùng giàu luôn!
Tần Trạch Lâm im lặng một giây thấp giọng đáp: "...... Ừm."
Sầm Miểu vui mừng khôn xiết, nuôi dưỡng mới cũng y như ba nuôi ở mạt thế !
Hơn hai mươi phút , chiếc xe dừng một tòa nhà cũ kỹ phần nhuốm màu thời gian.
Tần Trạch Lâm trả lời xong tin nhắn của trợ lý, đầu thấy Sầm Miểu đang chớp chớp mắt mong đợi.
"........" Hai im lặng hai giây, Tần Trạch Lâm lộ vẻ bất lực: "Dọn hành lý mà cũng theo ?"
Sầm Miểu gật đầu lia lịa.
Tần Trạch Lâm: "Đi thôi."
"Tôi với xuống là , Tiểu Vương cần theo ." Hắn lạnh giọng với vệ sĩ đang định mở cửa xuống xe.
"Rõ thưa Tần tổng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-tieu-tang-thi-dang-yeu-xuyen-khong-duoc-dai-lao-sung-len-tan-troi/chuong-3-anh-trai.html.]
Tần Trạch Lâm theo Sầm Miểu một căn phòng nhỏ ở tầng bán hầm, môi trường tuy đơn sơ nhưng sắp xếp gọn gàng sạch sẽ.
Sầm Miểu ngơ ngẩn trong phòng Tần Trạch Lâm, ánh mắt mờ mịt như thể đây nhà .
Tần Trạch Lâm thở dài, quanh một lượt: "Vali ?"
Sầm Miểu phản ứng một lát, từ trong góc đẩy một chiếc vali, vơ hết quần áo trong tủ nhét , đó lấy đôi dép lê đất.
"Dép thì bỏ ." Giọng Tần Trạch Lâm vang lên từ đỉnh đầu: "Cũ ."
Sầm Miểu bĩu môi, ánh mắt dán chặt đôi dép lông xù một lúc, ngẩng lên Tần Trạch Lâm lầm bầm nhỏ nhẹ: "Dễ thương mà, giữ."
Tần Trạch Lâm: "......"
"Lát nữa đưa mua đôi mới." Thấy đối phương vẫn khăng khăng cầm đôi dép buông, Tần Trạch Lâm khựng , cứng nhắc bổ sung thêm: "Mua đôi cũng dễ... thương y như ."
Thấy Sầm Miểu cuối cùng cũng chịu bỏ đôi dép xuống nhưng định ôm lấy cái giá vẽ bên cạnh, vội vàng lên tiếng: "Ngày mai sẽ bảo sắp xếp một phòng vẽ tranh ở nhà cho , cái cần mang theo ."
Dọn xong hành lý, Tần Trạch Lâm xách vali lên cầu thang, đầu kẻ như lag : "Nói với chủ nhà một tiếng chuyện trả phòng... Thôi bỏ , lát nữa đưa điện thoại cho , bảo trợ lý làm cho."
Một lúc lâu , Sầm Miểu mới phản ứng : "Ồ."
Tần Trạch Lâm: "......"
Ra khỏi cửa khu nhà, Sầm Miểu liếc thấy chiếc xe điện nhỏ màu xanh đậu ở góc tường, nhớ cái cũng là của nguyên chủ, liền nắm lấy tay áo Tần Trạch Lâm, chỉ chiếc xe điện.
"Còn cái nữa."
"Sau tài xế đưa đón ."
Sầm Miểu đầu chiếc xe điện nhỏ dán hình hoạt hình, chiếc Maybach màu đen với những đường nét cứng cáp bên lề đường, chút do dự đưa lựa chọn.
" xe của ... dễ thương hơn, xe của lắm."
"....................? " Xe của ???
Tần Trạch Lâm đưa vali cho vệ sĩ, giơ tay day day thái dương, buồn tranh cãi: "Sau sẽ chở về nhà cho ."
…
Sau khi vệ sĩ cất hành lý và lên xe, Tần Trạch Lâm thấp giọng dặn tài xế: "Về nhà , dọc đường thấy siêu thị thì ghé một chút."
"Rõ thưa Tần tổng."
Trong siêu thị, Sầm Miểu ở khu bán dép, trân trối đôi dép bông hình chú ch.ó đen trắng hồi lâu.
Trông giống y hệt Mao Mao của ! (づ。◕‿‿◕。)づ
"Muốn cái nào thì lấy cái đó , đồ dùng sinh hoạt khác ở nhà ." Giọng Tần Trạch Lâm truyền đến từ phía .
"Ồ." Sầm Miểu ôm chặt đôi dép lòng, như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo Tần Trạch Lâm.
Sắp đến quầy thu ngân, Tần Trạch Lâm bỗng cảm thấy phía yên tĩnh quá mức, đầu thì biến mất tiêu.
Đảo mắt vài vòng mới thấy đang kệ thịt bò khô, mắt chằm chằm chớp, hệt như chú cún thấy xương.
"................... "
"Dừng với ?" Tần Trạch Lâm nhíu mày lạnh giọng hỏi.
Sầm Miểu , vẻ mặt nghiêm nghị của Tần Trạch Lâm thì chút sợ hãi, cúi đầu mân mê ngón tay, chỏm tóc vểnh đầu cũng rủ xuống. (๐•̆·̭•̆๐)
"Xin... xin ."
Tần Trạch Lâm mím môi, vẻ mặt tủi của , trong lòng thoáng qua một cảm giác kỳ lạ tên, hắng giọng vô thức hạ giọng dịu : "Muốn ăn ?"
"Dạ."
"Lấy ."
Sầm Miểu gỡ xuống một túi thịt khô, sực nhớ thế giới thứ đều dùng tiền mua, ngập ngừng rụt tay , ngước mắt rụt rè hỏi: "Có đắt lắm ? Đắt quá thì... mua nữa ."
Cậu dễ nuôi lắm, cũng hiểu chuyện nữa.
Tần Trạch Lâm cụp mắt, chạm đôi mắt to tròn đầy vẻ ngây ngô của Sầm Miểu, cảm thấy hệt như chú ch.ó đôi dép bông đang ôm , trông đáng thương vô cùng.
"Không đắt." Nói xong đưa tay lấy túi thịt khô Sầm Miểu đặt lên kệ, tiện tay vơ sạch những túi cùng loại kệ: "Đi thôi."
"Vâng." Sầm Miểu vui vẻ mặt, ôm đôi dép ch.ó nhỏ hớn hở bám đuôi Tần Trạch Lâm thanh toán.
Tại huyền quan biệt thự, Tần Trạch Lâm đưa đôi dép mới mua cho Sầm Miểu: "Thay ."
"Ồ."
Quản gia Lâm màn tương tác của hai , nếp nhăn mặt đến mức xô hết .
Đây là... thành ?
Ông Lâm nén sự xúc động trong lòng, vội vàng , móc điện thoại bắt đầu báo cáo.