Sau khi thiếu gia giả kiêu ngạo yêu đương qua mạng với thiếu gia thật - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:10:12
Lượt xem: 347
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh rủ mắt, giơ tay dùng ngón cái quẹt môi .
Khẽ : "Bé cưng, trong miệng mùi rượu."
"Anh gửi cho em nhiều tin nhắn thế, trả lời?"
Thẩm Ngọc mỉm .
Giọng run run.
"Anh từ bao giờ?"
"Cái ngày em về ăn cơm ." Thẩm Ngọc bật : "Điện thoại em đặt bàn, gửi một tin là nó rung một cái, gửi hai tin là nó rung hai cái."
"Những gì em đây, mấy chi tiết nhỏ đó, cộng với việc mạng em chuyển ngoài, còn em bây giờ cũng chuyển ."
"Rõ ràng là , nhưng từng nghĩ theo hướng đó."
Biểu cảm của chùng xuống.
Tôi ngẩng đầu quan sát kỹ gương mặt Thẩm Ngọc.
"Vốn dĩ em định thú nhận với , nhưng chẳng thích em."
"Định đợi thời cơ chín muồi mới ..."
Thẩm Ngọc siết chặt vòng tay quanh eo .
Sắc mặt đổi liên tục.
Lần đầu gặp mặt, thái độ của với quả thật tệ.
Trước khi gặp còn chê tiểu thư đỏng đảnh.
Lại còn ghét nhất đỏng đảnh nữa chứ.
Thẩm Ngọc thở hắt một , ánh mắt nữa rơi .
"...Anh ngờ trùng hợp đến thế."
"Tất cả đều là của ."
Tôi từ nhỏ gia đình nuông chiều, thỉnh thoảng chút nhõng nhẽo bướng bỉnh là chuyện bình thường.
Hơn nữa, cố gắng sửa đổi .
Giờ phận bại lộ, ngẩng đầu, hừ lạnh một tiếng:
"Anh sai ở ?"
Thẩm Ngọc rủ mắt, giọng trầm khàn.
"Chỗ nào cũng sai."
"Bé cưng, em bảo sai chỗ nào thì sai chỗ đó."
Vành tai ửng đỏ.
Sao Thẩm Ngọc thể thản nhiên thốt hai từ đó chứ.
Trước đây là tin nhắn thoại.
Lúc nãy đầu óc mơ hồ nên cũng chẳng thấy gì đặc biệt.
Sao bây giờ ...
Tôi đưa tay đẩy Thẩm Ngọc .
"Anh đừng gọi thế..."
Thẩm Ngọc đầy vô tội.
Cố tình hỏi :
"Thế nào cơ?"
Sau khi Thẩm Ngọc chính là yêu qua mạng.
Anh mặt dày ở lì trong phòng .
Lấy cớ là để vun đắp tình cảm.
Kết quả là lên giường bắt đầu giở trò.
Hôn dứt.
Vì nghịch ngợm đến tận khuya nên cả và Thẩm Ngọc đều dậy muộn.
Lại nũng nịu giường một lúc.
Thẩm Ngọc mới chịu ngoài.
Ai ngờ đúng lúc đụng mặt Giang.
"Tiểu Ngọc, con ... bước từ phòng Tự Tự?"
Tôi vẫn chuẩn tinh thần để gia đình chuyện.
Sợ chuyện dan díu với Thẩm Ngọc bại lộ.
Liền vội vàng chạy ngoài.
"Mẹ, lò sưởi phòng hỏng nên qua ngủ nhờ thôi ạ."
Bà Giang vẻ mặt nghi ngờ.
"Thật ?"
Tôi gật đầu như giã tỏi.
Bà sang Thẩm Ngọc, tuy vẻ mặt vẫn bình thản nhưng thể thấy tâm trạng đang .
"...Cũng coi là ạ."
Mẹ Giang gật gật đầu, giơ tay chỉ cổ .
"Thế cổ con là..."
Tôi giật thót.
Theo phản xạ đưa tay che , tai nóng bừng lên.
Đây là vết Thẩm Ngọc c.ắ.n tối qua.
Anh đó là hình phạt.
Tôi né tránh ánh mắt của Giang, đầu gần như cụp xuống đất.
"Đây là, đây là... muỗi đốt ạ."
Bên cạnh vang lên tiếng khẽ của Thẩm Ngọc.
Mẹ mặt cảm xúc: "Ồ, thế con muỗi to thật đấy."
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Mẹ hỏi: "Có họ Thẩm ?"
Tôi: ?
"Sao ..."
Thẩm Ngọc tiếp lời : "Hôm qua thú nhận ạ."
Mẹ thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ xót xa.
"Tự Tự, con yêu đương mà với một tiếng."
"Mẹ thất vọng về con quá."
Tôi vội vàng xua tay.
"Không ... Mẹ trách con ?"
"Tất nhiên là ." Mẹ thu vẻ mặt đùa giỡn, "Tự Tự, bố là phong kiến đến thế. Con thích con trai con gái đều là lựa chọn của con, hiểu ?"
Tôi định cảm động.
Mẹ liền kéo sang một bên.
"Mẹ là con là đứa , nhớ làm biện pháp an đấy."
"Con đừng chiều chuộng Tiểu Ngọc quá, ?"
"Tuy hai đứa đều hơn hai mươi tuổi , nhưng là hai thằng con trai, nếu làm biện pháp cẩn thận thì sẽ..."
Tôi hổ đến mức ngắt lời : "Mẹ!!!"
Mẹ hì hì.
"Ngại ? Vậy làm phiền hai đứa nữa! Tiết chế thôi, hiểu ?"
Ngón chân như mọc mắt.
Cứ cào cấu xuống sàn.
Tôi xoay lôi Thẩm Ngọc trở về phòng.
Đẩy tường.
Thẩm Ngọc phản kháng, mặc cho làm gì thì làm.
Cổ họng nghẹn , khàn giọng hỏi:
"Sao đột nhiên... ?"
Thẩm Ngọc rũ mắt: "Vì giận."
"Bảo bối, em trách ?"
Trách thì , chỉ là hổ và trở tay kịp.
Đột nhiên công khai với gia đình.
Chẳng tí chuẩn tâm lý nào cả.
"Không trách ."
Tôi buông : " thể cho em chuẩn tâm lý một chút ?"
Thẩm Ngọc bật thành tiếng.
"Được."
Sau khi công khai, Thẩm Ngọc giấu giếm nữa.
Anh cũng về phòng ngủ nữa.
Thậm chí còn chuyển hành lý đến căn nhà thuê của .
Nói là chăm sóc cho .
"Bảo bối, một ngày gặp em là lòng thấy khó chịu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-thieu-gia-gia-kieu-ngao-yeu-duong-qua-mang-voi-thieu-gia-that/chuong-5.html.]
"Hơn nữa lịch học của chúng hầu như trùng , đa thời gian chỉ thể gọi video."
Tôi mủi lòng.
cũng xót cho cái thắt lưng của .
Tôi từ chối khéo: "Nhà thuê nhỏ quá, hai ở thì chật."
"Không , em chuyển đến sống cùng nhé?" Thẩm Ngọc mắc mưu, "Nhà rộng, giường cũng to."
Tôi: ...
Không Thẩm Ngọc, cũng chịu dọn qua đó.
Thế là tự chuyển sang luôn.
Ngày hôm đó, khi đùa nghịch với Thẩm Ngọc, gọi điện bảo và Thẩm Ngọc về nhà một chuyến.
Giọng bà chút buồn bã.
Cúp điện thoại, và Thẩm Ngọc vội vàng chạy về.
Không chỉ Thẩm Ngọc, mà còn cả bố nuôi của nữa.
Mẹ mắt đỏ hoe, bố cũng năng gì.
Lòng thắt một cái.
Hôm nay điều chính là thế của Thẩm Ngọc.
Theo lời kể của nuôi Thẩm Ngọc, lòng dần chìm xuống.
Đến cuối cùng, nổi một lời nào.
Tôi và Thẩm Ngọc y tá ở bệnh viện tráo đổi.
Người y tá đối thủ cạnh tranh của nhà họ Phương mua chuộc nên đ.á.n.h tráo và Thẩm Ngọc.
May mắn , bố đối xử với Thẩm Ngọc .
Thế nhưng năm ba tuổi, bố gặp t.a.i n.ạ.n xe qua đời, chỉ còn Thẩm Ngọc và .
Cùng năm đó, cũng qua đời.
Từ đó, Thẩm Ngọc chuyền tay , ai nuôi một đứa trẻ là gánh nặng.
Thẩm Ngọc đưa cô nhi viện.
Năm bảy tuổi, nhà họ Thẩm nhận nuôi.
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Ngọc, tim đau nhói.
Một câu cũng thốt .
Bố ruột của mất .
Thẩm Ngọc cũng chịu bao nhiêu khổ cực.
Mẹ xong, nước mắt ngừng rơi xuống.
Theo Thẩm Ngọc về nhà, cửa ôm chầm lấy .
Giọng chút nghẹn ngào.
"Anh chịu khổ nhiều ."
"Còn em hưởng hạnh phúc đáng lẽ là của ."
"Xin , Thẩm Ngọc."
Thẩm Ngọc ôm chặt : "Tự Tự, chịu khổ, thấy may mắn."
"May mắn cái gì?"
Thẩm Ngọc gì.
May mắn đó là , là em.
Ký ức của Thẩm Ngọc về bố ruột của sâu sắc lắm.
nhớ là họ .
Thẩm Ngọc : "Đợi khi nào thời gian, dẫn em về thăm họ."
Tôi gật đầu, bảo .
Mẹ xót xa vì chúng ai chăm sóc.
Bà bàn chuyện để chúng dọn về đó ở.
Tôi định đồng ý.
Thẩm Ngọc ghé sát tai .
Nói khẽ:
"Nếu chuyển về nhà ở, sẽ tiện lắm ."
Cơn đau nhức ở thắt lưng vẫn đang nhắc nhở tối qua Thẩm Ngọc biến thái thế nào.
Anh đúng là .
Trước đây gọi video còn vén áo khoe cơ bụng cho xem.
Giờ thì bắt tự sờ.
Không chỉ bắt sờ, còn ấn đầu ...
Đồ biến thái.
Tôi giữ gương mặt vô cảm gạt tay Thẩm Ngọc .
Rồi mỉm với Giang.
"Mẹ, con nghĩ việc chuyển về nhà..."
Tôi kịp hết câu, Giang tỏ vẻ hiểu ý ngắt lời.
"Ôi chao, quên mất, hai đứa cũng cần gian riêng tư."
"Thôi bỏ , coi như gì nhé."
" mà..."
Bà Thẩm Ngọc : "Có cần mua cho hai đứa một căn nhà bên đó ? Lớn một chút cho tiện."
"Tiểu Ngọc, con thấy ?"
Thẩm Ngọc lịch sự từ chối.
"Mẹ, cần mua ạ."
"Bố mua cho con ."
Thẩm Ngọc cắt đứt quan hệ với nhà họ Thẩm, vẫn là con trai của họ.
Sau gia sản nhà họ Thẩm vẫn giao cho .
Mẹ Giang thở dài một tiếng.
"Được ."
Bà quan sát gương mặt .
"Tự Tự, quầng thâm mắt con nặng thế , đêm qua ngủ ngon ?"
Tôi chột .
"Dạ... sắp nghiệp nên áp lực lớn."
Nói xong, ngầm đá mạnh Thẩm Ngọc một cái bàn.
Mẹ hề nghi ngờ gì.
"Đừng tạo áp lực cho bản quá."
"Phải tiết chế nhé."
Tôi:...
Về đến nhà, vẫn còn đang giận.
Tất cả là tại Thẩm Ngọc, tiết chế gì cả.
Cứ hành hạ mãi.
Giờ thì .
Forgiven
Bị .
Nghĩ đến cảnh khi , cứ lo lắng khuyên bồi bổ sức khỏe.
Tôi thấy hổ c.h.ế.t.
Thẩm Ngọc dỗ dành : "Anh hứa, làm em vất vả thế nữa."
"Được ? Đừng giận nữa mà."
Tôi đẩy .
Cười lạnh: "Miệng thì lắm, nhưng lúc lên giường thì thế."
"Đêm qua còn bắt em tự... lên đấy!"
"Phải giảm xuống."
Tôi giữ gương mặt vô cảm.
Thẩm Ngọc liên tục gật đầu.
"Được ."
"Cái gì cũng em."
Cuối cùng cũng chịu mỉm .
Ai ngờ đến tối.
Tên khốn Thẩm Ngọc coi như gió thoảng bên tai.
Tôi đến run cả .
Mắng :
"Đồ khốn kiếp."
"Được bảo bối, em gì cũng đúng hết."
Anh hôn một cái.
"Đừng nữa."
"Lần cuối thôi."