… Thế là hết.
Tôi thể nào giữ cách với Thời Gia Huân .
Tôi cần pheromone của , cần một cách điên cuồng!
Tôi gọi điện cho nghiên cứu viên, tỏ vẻ hoang mang: “Tôi với ? Đây là chuyện bình thường mà. Pheromone của Enigma như “bug” , hiệu lực của việc đánh dấu tạm thời của họ dài hơn Alpha nhiều, huống chi dấu của các còn khá sâu. Dù mùi hương tan biến thì lẽ vẫn còn ảnh hưởng, và chỉ cần vết cắn tạm thời mất , sẽ cần pheromone của để xoa dịu.”
A a a a a a!
Chưa từng ! Hắn với !
Tất cả là do lúc đó sợ Thời Gia Huân sẽ tỉnh sớm nên bèn vội ngay, chỉ kịp xin thuốc để thể phát tán pheromone nhanh chạy mất, chẳng thời gian bất kỳ hạng mục cần chú ý nào!
“Không gì nghiêm trọng ,” nghiên cứu viên . “Một là và tiếp tục thực hiện những cử chỉ mật. Hai là chỉ cần mang theo thứ gì đó dính pheromone của là , ví dụ như quần áo, chăn mền, những thứ mà nghĩ dùng .”
… Điều nghiêm trọng ?
Nghiêm trọng lắm chứ!
Chẳng lẽ trộm đồ cá nhân của sếp về ư?
Vậy chả sẽ giống như một tên biến thái !
Tôi vật giường như một con cá sắp c.h.ế.t khát, “Không thuốc nào trị , chẳng hạn như thuốc ức chế ?”
“Hiện tại thì , bạn ạ.” Giọng nghiên cứu viên đột nhiên giống hệt một nhân viên chăm sóc khách hàng đang gặp vấn đề mà họ thể giải quyết . “Enigma là giới tính mới xuất hiện vài thập kỷ gần đây do đột biến gen, ngay cả cơ chế phân hóa của họ chúng còn hiểu rõ thì nghiên cứu kịp chứ.”
“…”
8
May mà ông trời giúp , đúng lúc , Thời Gia Huân cũng tính dọn dẹp tủ đồ và cần xử lý một quần áo cũ. Tôi là thư ký riêng của , nên đương nhiên phụ trách công việc sẽ là .
Trong những năm làm việc cho , bao giờ ý đồ gì khác, cũng từng chiếm bất cứ lợi ích riêng gì.
Nên , cảm thấy áy náy và hổ khi bản âm thầm lấy trộm vài bộ quần áo ở nhà của . Mấy đêm liền đều mơ thấy ác mộng.
Trong giấc mơ, Thời Gia Huân áp tường, nâng cằm lên, nở một nụ cuốn hút, lạnh lùng và ngạo mạn:
“Cần pheromone của ? Cầu xin , nếu chịu cầu xin thì sẽ cho tất cả.”
Tôi lắc đầu dữ dội, nước mắt nghẹn ngào rơi xuống, cả run rẩy:
“Sếp Thời, xin , cần nữa, cần nữa, xin đừng đuổi việc !”
Thời Gia Huân “hừ” một tiếng, xé toạc áo sơ mi của , “Thư ký nhỏ, miệng cần, nhưng cơ thể thành thật đấy chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-sep-thoi-phan-hoa-thanh-e/chuong-4.html.]
Trong tiếng hét của và tràng quái dị của Thời Gia Huân, giật tỉnh dậy.
Khi mở mắt , phát hiện vẫn đang mặc đồ của Thời Gia Huân, thét lên một tiếng, đó ôm lấy gương mặt đỏ bừng của và chạy vội phòng tắm xối nước lạnh.
Trùng hợp là vẻ dạo Thời Gia Huân cũng ngủ ngon giấc.
Hôm đó, một hội nghị trong ngành diễn tại thành phố lân cận. Buổi sáng, đến nhà để gọi dậy, đó chuẩn bữa sáng và một bộ vest cho sự kiện như thường lệ.
Thấy Thời Gia Huân cứ liên tục ngáp dài, thừa dịp thắt cà vạt cho thì bèn hỏi: “Sếp Thời, gần đây ngủ ? Quầng thâm mắt càng ngày càng rõ.”
“Ừ, ngon giấc lắm.” Thời Gia Huân mở hờ mắt tấm gương mặt. “Gần đây cứ mơ mãi, ngủ sâu.”
“Ác mộng ư?”
“Cũng hẳn…”
Thời Gia Huân bỗng rủ mắt xuống .
Vì đang thắt cà vạt, nên ánh của cứ quanh quẩn ở cổ , và thể rõ ràng thấy hầu kết trượt lên trượt xuống.
Tôi đột nhiên lo lắng, vội vàng thắt nhanh hơn, đó còn dùng sức kéo chặt cà vạt.
Không ngờ… dù kéo mạnh lắm… nhưng nhoài về phía theo đà kéo.
Tôi vô thức lùi , lưng chạm gương.
May mà kịp dùng tay chống ở bên để khỏi ngã quá trớn, nghiêng đầu và tiến sát hơn một chút:
“Thư ký Thẩm, một điều mà luôn hỏi, dùng nước hoa gì ? Thơm quá.”
Ánh mắt Thời Gia Huân đột nhiên trở nên nguy hiểm. Nếu dụng cụ chặn cắn thì e là cắn trúng .
“Không , dùng nước hoa ,” cố giữ bình tĩnh, chớp mắt, “Hay do pheromone của nhỉ?”
Thời Gia Huân suy nghĩ một chút, “Hình như giống lắm, cũng rõ nữa.”
Tôi : “Vậy khi là sữa tắm của đó. Nếu thích, thì hôm sẽ đổi cho .”
Thời Gia Huân cố hít thêm vài , chỉ là do dụng cụ chặn cắn nên thể gần hơn nữa.
Thích đam mỹ
Tôi chuyên nghiệp nhắc : “Sếp Thời, đến giờ xuất phát .”
Anh hiếm khi bộc lộ tâm trạng bực bội, “Chậc,” một tiếng, : “Ngày mai đổi cho .”
Tôi ngẩn : “Đổi gì ạ?”
“Sữa tắm.” Anh xong nhấn mạnh thêm nữa, “Loại sữa tắm mà đang dùng .”