Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 9: Anh ta còn dắt thêm một thằng nhóc tóc vàng về nhà

Cập nhật lúc: 2026-05-06 02:48:33
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Văn thấy cứ liên tục lùi thì hỏi: "Nhóc thật sự thử một chút ?"

Kỳ Tiêu cau mày đám dầu mỡ bóng loáng bám mấy món ăn vặt , nét mặt hiện rõ sự ghét bỏ: "Không ăn."

Thấy Thẩm Văn ăn uống vẻ ngon lành, Kỳ Tiêu buông lời châm chọc: "Anh lớn chừng mà vẫn thích ăn mấy thứ ."

Thẩm Văn thì cảm thấy tự ái: "Anh ngày nào cũng ăn . Hồi bé năn nỉ mua cho, bà đều cấm tiệt. Bây giờ tự làm tiền , mua đồ ăn cho bản làm chướng mắt nhóc ?"

Nghe những lời đó, Kỳ Tiêu chỉ thoáng cảm thấy tội trong nháy mắt: "Mẹ đúng đấy."

Thẩm Văn c.ắ.n xiên thịt nướng, tay xắn nửa tay áo, năng lúng búng: "Cái thằng nhóc , hôm nay cho nhóc một trận đòn mới ."

Kỳ Tiêu liền đưa tay cho đánh: "Được , ăn lẹ ."

Hai rong ruổi bên ngoài hồi lâu. Thấy trời khuya mà Thẩm Văn vẫn ý định về nhà, Kỳ Tiêu liền lạnh lùng lên tiếng: "Ngày mai mấy giờ xem mắt?"

Thẩm Văn suýt thì quên béng mất chuyện : "À ừ nhỉ, hẹn lúc mấy giờ nhỉ?"

Kỳ Tiêu đáp trả: "Anh xem mắt xem mắt?"

Thẩm Văn giọng điệu mỉa mai của , bèn chống chế: "Công việc bận rộn quá nên mới quên mất tiêu."

Kỳ Tiêu im lặng. là những ngày làm việc trong tuần Thẩm Văn bận rộn. Trước đó là sẽ đến trường đón Kỳ Tiêu tan học, nhưng chẳng vì đột xuất làm thêm giờ thì cũng là vì họp hành kéo dài. Nên Kỳ Tiêu cũng chẳng thèm để đến đón nữa. Cậu ghét cay ghét đắng cảm giác mòn mỏi chờ đợi để chỉ nhận lời xin từ Thẩm Văn.

Kỳ Tiêu Thẩm Văn đang loay hoay lướt lịch sử tin nhắn. Cậu cụp mắt xuống, khẽ nghĩ nếu ngày mai ngày nghỉ, liệu họ cơ hội như thế ?

Dường như bắt đầu thích cảm giác ở cạnh Thẩm Văn. Cậu từng thấy làm việc tại nhà, phong thái lúc với lúc ở bên cạnh cứ như hai khác biệt. Lúc làm việc điềm tĩnh, trai, sắp xếp thứ đều đấy. Còn khi ở bên cạnh , Thẩm Văn tuy càm ràm cho làm cái cái , nhưng cuối cùng vẫn đều chiều theo ý .

Kỳ Tiêu kìm suy nghĩ, sống đến từng tuổi , dường như ở Thẩm Văn, cảm nhận ấm của gia đình. nhanh, ý nghĩ đó gạt phăng . Theo lời Thẩm Văn, chỉ chăm sóc Kỳ Dã cho đến khi Kỳ Dã về nước. Vậy nên trong mắt Thẩm Văn, chẳng qua chỉ là một thằng nhóc cấp ba cứng đầu, luôn đối đầu với gia đình mà thôi.

"Anh tìm thấy ! Giờ hẹn là trưa ngày mai."

Kỳ Tiêu thu hồi ánh , , ngày mai Thẩm Văn xem mắt. Còn , một thằng nhóc cấp ba khoái chống đối, sắp sửa phá hoại buổi xem mắt của Thẩm Văn đây. Cậu vẫn bao giờ thấy khuôn mặt tức giận của Thẩm Văn, nếu ngày mai thực sự làm hỏng việc, Thẩm Văn nổi điên lên ? Có đuổi khỏi nhà ?

Sáng tinh mơ hôm , lúc Kỳ Tiêu tỉnh giấc thấy Thẩm Văn loay hoay trong phòng tắm. Cậu cố tình nán một lúc. Thẩm Văn đang cầm máy duỗi tạo kiểu tóc, trông vô cùng nghiêm túc.

Liếc khóe mắt thấy Kỳ Tiêu ở cửa, Thẩm Văn lên tiếng: "Dậy ? Bữa sáng bàn đấy, tự ăn ."

Kỳ Tiêu lạnh nhạt nhận xét: "Xem xem trọng buổi xem mắt ."

Thẩm Văn: "Trong mắt nhóc, như thế ?"

Kỳ Tiêu gật đầu.

Thẩm Văn liền lườm một cái: "Mẹ nếu dám làm hỏng buổi xem mắt , bà sẽ coi như đứa con trai nữa."

Nghe lời giải thích đó, Kỳ Tiêu im lặng một cách kỳ lạ trong chớp mắt: "Vậy chuẩn cho kỹ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-9-anh-ta-con-dat-them-mot-thang-nhoc-toc-vang-ve-nha.html.]

Trở phòng, Kỳ Tiêu tựa cửa, suy nghĩ về những lời Thẩm Văn . Thôi , chỉ làm Thẩm Văn tức giận, chứ khiến đuổi khỏi nhà.

Khi bước ngoài nữa, thấy diện mạo của Thẩm Văn, sững sờ. Đẹp trai quá, còn hơn cả bình thường. Thẩm Văn đang khoác bộ âu phục cắt may tinh xảo, kiểu tóc mới khiến trông trẻ trung hơn hẳn. Một ánh thôi cũng khiến rời mắt.

Thấy Kỳ Tiêu bước , Thẩm Văn nở nụ nhẹ: "Anh trai ?"

Chẳng hiểu Kỳ Tiêu một cảm giác lạ lẫm, đột nhiên dám thẳng mắt Thẩm Văn nữa: "Ừ."

Thấy Kỳ Tiêu những phản đối mà còn đồng tình, Thẩm Văn chạy bá vai bá cổ : " , cũng thấy trai c.h.ế.t ."

Bàn tay Thẩm Văn lạnh, khi bá vai vô tình chạm cổ . Kỳ Tiêu cảm thấy chỗ chạm bỗng dưng nóng bừng lên. cái dường như chẳng nhận điều đó.

Kỳ Tiêu cúi đầu, vô tình chạm mái tóc của Thẩm Văn, thật mềm mại. Thẩm Văn quá gần , gần đến mức thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng . Kỳ Tiêu dời ánh mắt: "Buông ."

Thẩm Văn lúc mới giật : "À, xin nhé, mà vui là thích làm thế."

Kỳ Tiêu cụp mắt xuống, lời Thẩm Văn nghĩa là thích bá vai khác ? Vậy mối quan hệ giữa Thẩm Văn và Kỳ Dã như thế, chắc chắn cũng thường xuyên ôm ấp . chẳng Thẩm Văn là đồng tính ?

Thấy Thẩm Văn cảm thấy gì sai, Kỳ Tiêu tự nhủ chắc là do suy nghĩ quá nhiều. "Không ."

Thẩm Văn thu xếp xong xuôi liền đưa Kỳ Tiêu đến nhà bố . Kể từ công khai , Thẩm Văn cứ hễ thấy tin nhắn của bố chột . Bây giờ cửa nhà , trong lòng càng thêm bất an. Anh rụt rè nấp lưng Kỳ Tiêu, sờ sờ mũi: "Nhóc bấm chuông ."

Kỳ Tiêu hiểu định làm gì, nhưng vẫn làm theo lời dặn. Rất nhanh mở cửa. Nghe giọng thì vẻ là chị gái của Thẩm Văn.

Thẩm Ngọc mở cửa chạm mắt với Kỳ Tiêu: "Chào . Cậu tìm ai?"

Cậu thanh niên tóc vàng chóe mặt vẻ dễ chọc cho lắm, dù trông điển trai, nhưng mang dáng dấp của những thành phần bất hảo. Thẩm Văn lặng lẽ thò đầu từ lưng Kỳ Tiêu: "Chị, là em đây."

Thẩm Ngọc ngay lập tức xâu chuỗi hai với , giây tiếp theo, cô đóng sầm cửa , hét lớn: "Bố! Mẹ! Thẩm Văn về ! Thằng bé còn dắt thêm một thằng nhóc tóc vàng chóe về nhà nữa!"

Bị hành động đóng cửa đột ngột làm cho sững sờ, Kỳ Tiêu sang Thẩm Văn bằng ánh mắt đầy thắc mắc: "?"

Thẩm Văn ho khan vài tiếng: "Đây là đầu tiên về nhà kể từ lúc comeout."

Một lúc , Thẩm Ngọc mở cửa cho hai . Thẩm Văn vội vàng sấn tới: "Chị, chị gái yêu quý của em."

Thẩm Ngọc với nét mặt khó hiểu, đưa mắt dò xét bầu khí giữa hai họ từ xuống . Thẩm Văn sức nháy mắt hiệu cho Kỳ Tiêu. Kỳ Tiêu gây rắc rối cho Thẩm Văn, bèn cất tiếng chào Thẩm Ngọc một câu "chào chị".

Sau khi câu , sắc mặt Thẩm Ngọc càng trở nên khó coi tột độ. Cô liếc Thẩm Văn bằng ánh mắt đầy ái ngại: "Đi thôi, trong."

Bị ánh mắt đó chiếu tướng, Thẩm Văn gai hết cả . Lẽ nào bố gọi về thật sự là để tung màn đòn roi hiệp lực ?

Bước phòng khách, thấy bố đang chờ sẵn, Thẩm Văn cầu cứu Thẩm Ngọc. Thẩm Ngọc bày vẻ mặt bất lực, thể giúp gì .

"Tiểu Ngọc, con khóa cửa cho bố."

Thẩm Văn nuốt nước bọt cái ực, bố . Chưa kịp mở miệng thì bố đ.á.n.h phủ đầu: "Hôm nay tao mà tẩn mày một trận thì tao mang họ Thẩm." Vừa , ông thuận tay vơ lấy cái móc áo gần đó.

Loading...