Kỳ Tiêu bừng tỉnh, ngước bàn tay khe khẽ đáp: "Không gì ạ, ăn gì cũng ."
Thẩm Văn quàng tay qua vai , bật trầm thấp: "Được."
"À , thi tiếp theo của trường em là khi nào?"
Bị Thẩm Văn ôm hờ, cách một lớp vải mỏng manh cũng thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể , Kỳ Tiêu cố đè nén nhịp tim đang đập bất thường: "Em rõ nữa."
Trước đây, mỗi khi Thẩm Văn áp sát quá gần, thường cảm giác bài xích khó tả. Giờ đây, khi phát hiện bản thích Thẩm Văn... tâm trạng Kỳ Tiêu trở nên phức tạp vô cùng. Cậu mơ cũng ngờ, sống đời hơn mười mấy năm, mà thích một thằng con trai.
Thẩm Văn vẫn làm ở công ty như bình thường. Vừa bước chân cửa, cô nhân viên lễ tân gọi : "Thẩm Văn, bên gửi đồ cho ."
Thẩm Văn nhướng mày ngạc nhiên, tiến đến quầy ký nhận. Đó là một chiếc hộp màu xanh lam trông khá tinh xảo, mở xem thử, bên trong đặt một lọ nước hoa.
Thẩm Văn vốn am hiểu nhiều về nước hoa, khẽ cau mày, thần thánh phương nào gửi tặng. Lân la hỏi lễ tân, cô bảo chỉ một chạy vặt mang tới, nhưng để thông tin gửi là ai.
Anh cũng nghĩ nhiều, mang đồ về phía văn phòng của . Lúc ngang qua chỗ của đồng nghiệp thì gọi . Một đám Thẩm Văn với ánh mắt tràn ngập vẻ nhiều chuyện, chị Từ lanh chanh cướp lời : "Tiểu Văn , chai nước hoa rẻ nha, theo đuổi tặng đúng ?"
Thẩm Văn day day thái dương, thật sự mấy nữa, so với còn quan tâm đến tình trạng yêu đương của hơn. Thẩm Văn trừ: "Chắc là bạn bè gửi tặng thôi."
"Chị Từ yên tâm , hiện tại em thật sự tính đến chuyện yêu đương ."
Nghe Thẩm Văn khẳng định, đám đông lúc mới tản , ai nấy trở với công việc. Chị Từ vẫn còn chút thất vọng: "Tiểu Văn , cũng lớn tuổi , thấy ai phù hợp thì cứ tìm hiểu ."
Thẩm Văn đành ậm ừ gật đầu.
Về đến phòng làm việc, Thẩm Văn đặt món quà lên bàn, đối với chuyện ban nãy vẫn cảm thấy đau đầu. Chị Từ là một họ hàng xa bên . Cả hai đều chú trọng đến chuyện tình cảm của Thẩm Văn. Ở nhà giục xem mắt thì chớ, lên công ty còn giục tìm yêu.
Nhất thời cảm thấy bất đực dĩ, lấy điện thoại chụp vội một tấm hình chiếc hộp , dứt khoát đăng lên vòng bạn bè để thăm dò xem gửi là ai. Sau đó, bắt đầu lao xử lý công việc trong ngày.
Đến khi thành tương đối, Thẩm Văn dậy vươn vai thư giãn, cuối cùng cũng thời gian kiểm tra tin nhắn tài khoản WeChat cá nhân. Chỗ gara gọi điện báo chiếc xe đ.â.m đuôi dạo sửa xong, nhắn Thẩm Văn rảnh thì ghé qua lấy xe.
Thẩm Văn xem dòng trạng thái đăng lúc sáng. Bên khá nhiều bình luận. Tuy nhiên đa đều là trêu chọc đùa giỡn.
[Quà cáp xịn xò thế , Thẩm Văn hẹn hò ?]
[Hộp quà hình như là bản giới hạn mùa Valentine mắt đó. Anh Thẩm phen biến nha.]
Đến cả Kỳ Dã cũng bình luận phía : [Tiểu Văn vẫn hâm mộ như ngày nào]
Thẩm Văn bình luận một hồi lâu mà chẳng thấy ai chủ động nhận gửi, cảm thấy kì lạ. Chẳng lẽ bạn bè quanh tặng . vẫn cất gọi món đồ , xem thử lúc nào tìm tặng thì mang trả .
Kỳ Tiêu lúc nghỉ giải lao ở trường cũng lướt thấy bài đăng của Thẩm Văn. Cậu ấn mở phóng to lên xem xét cẩn thận. Bao bì của lọ nước hoa cực kỳ mắt, giá cả cũng đắt đỏ. Có thể thấy rõ tặng đang ôm ấp một dụng ý hề tầm thường.
Ánh mắt Kỳ Tiêu lạnh vài phần. Tại quanh Thẩm Văn nhiều tới . Vừa tống khứ một Lâm Tu, nay lòi một nhân vật giấu mặt gửi tặng nước hoa bản giới hạn Valentine. Rồi còn cả vụ xem mắt dạo nọ nữa chứ. Thời buổi đồng tính luyến ái mọc lên nhiều thế .
Lại còn câu của Kỳ Dã là ý gì. Thẩm Văn trai, phong độ, làm việc dứt khoát lưu loát, chuyện thú vị, thừa bên cạnh chắc chắn thiếu theo đuổi. Thế nhưng, mỗi khi nhớ tới lời Kỳ Dã, lòng bồn chồn, bức bối khó tả. Cảm giác như báu vật yêu thích đang kẻ khác dòm ngó .
Vương Dã thấy cứ cắm mặt bức ảnh chụp chai nước hoa cao cấp thì nhịn hỏi: "Anh Kỳ, cái thứ làm gì ."
"Thương hiệu em nè, siêu nổi tiếng luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-35-khong-dong-y-cho-anh-tim-nguoi-yeu.html.]
Nghe lời , Kỳ Tiêu liếc sang . Bắt ánh mắt của Kỳ Tiêu, Vương Dã bỗng thấy hưng phấn hẳn lên: " mà thương hiệu thường mua để tặng yêu thôi."
Vừa dứt câu, bỗng cảm thấy ánh mắt của Kỳ Tiêu trong nháy mắt lạnh toát.
Tặng yêu ư.
Tại lắm kẻ tơ tưởng đến Thẩm Văn như chứ.
Sau giờ tan trường, Kỳ Tiêu nhận điện thoại từ Thẩm Văn, báo rằng sẽ lái xe đến đón . Nghe Thẩm Văn , sắc mặt Kỳ Tiêu vui vẻ hơn hẳn. Cậu Vương Dã bên cạnh dặn dò: "Mày cứ về , lát nữa đến đón tao ."
Thẩm Văn đến xưởng sửa xe lái ô tô của xuất phát tới trường của Kỳ Tiêu. Lúc đón , thấy Kỳ Tiêu cứ ngoái băng ghế vài , Thẩm Văn chút nghi hoặc: "Em đang tìm gì ?"
Tất nhiên là đang tìm chai nước hoa c.h.ế.t tiệt .
đối diện với câu hỏi của Thẩm Văn, Kỳ Tiêu vẫn giữ nguyên vẻ mặt đổi sắc: "Dạ gì."
Thẩm Văn chở rẽ một nhà hàng gia đình. Suốt bữa ăn, tâm trí Kỳ Tiêu vẫn để tâm đến lọ nước hoa Thẩm Văn nhận . Cậu rũ mi, che giấu biểu cảm hiện tại, nhàn nhạt hỏi: "Anh sắp sửa chuẩn tìm đối tượng ?"
Đang hăng say ăn uống, câu hỏi đột ngột , bàn tay gắp thức ăn của Thẩm Văn chợt dừng giữa trung: "Sao em hỏi thế?"
"Chai nước hoa vòng bạn bè của kìa."
Nói Kỳ Tiêu mới ngước mắt lên, cẩn thận đ.á.n.h giá nét mặt của Thẩm Văn, bỏ lỡ bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào của .
Thẩm Văn tưởng chuyện gì to tát, xua tay : "À chai nước hoa đó cũng chịu, chẳng ai tặng cả."
Thẩm Văn đinh ninh Kỳ Tiêu đang lo sẽ vớ một tên như Lâm Tu nên mới .
"Yên tâm , tìm yêu sẽ đ.á.n.h bóng hai mắt để thật kĩ."
Nghe câu , trong lòng Kỳ Tiêu cực kì bí bách.
Thẩm Văn là ý gì.
Anh thực sự định tìm yêu .
Không , là đầu tiên đồng ý.
Thẩm Văn ân cần gắp vài món đặc sản mà cảm thấy ngon nhất cho : "Em cứ yên tâm, sẽ tự lo liệu ."
Nhìn dáng vẻ của , Kỳ Tiêu chẳng hé răng câu nào, bực bội ăn vài miếng cơm phắt dậy: "Em no , em ngoài đợi ."
Thấy nhóc bỗng nhiên ngoài, Thẩm Văn ngơ ngác: "Ơ kìa, đợi với."
Cơm còn ăn mấy miếng, Kỳ Tiêu lên ghế phụ . Thẩm Văn bó tay tập, chẳng hiểu thằng nhóc dở chứng gì, nhưng vẫn bảo phục vụ đóng gói chỗ thức ăn để mang về.
Lên xe, thấy Kỳ Tiêu cứ cắm mặt điện thoại, im lìm hé răng một tiếng. Thẩm Văn nghĩ xem nãy giờ làm gì khiến Kỳ Tiêu tức giận . Tên nhóc gây rắc rối bắt đầu làm nữa đây.
Về đến nhà, ai đó tự nhốt trong phòng. Thẩm Văn gõ cửa, dùng cái giọng ngòn ngọt để dỗ trẻ con nài nỉ: "Ăn thêm chút nữa em, tối đói đấy."
Chính Kỳ Tiêu cũng cảm thấy bệnh, nhưng hễ Thẩm Văn chuẩn tìm yêu là ứa gan. Sao Thẩm Văn chịu chuyển sang thích một chút xíu thôi cơ chứ.
Giọng ỉu xìu, xuyên qua cánh cửa truyền đến tai Thẩm Văn: "Không ăn."