Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 3: Đồ rắc rối nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-05-06 02:38:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy câu hỏi, Thẩm Văn sững . Hồi thần mới nhớ từ đầu đến giờ còn xưng tên. Anh bật trêu chọc: "Thẩm Văn."

"Hồi bé nhóc thích bám đuôi lắm cơ mà, cứ lẽo đẽo chạy theo gọi ' ơi ', giờ lớn nhớ nữa ?"

Kỳ Tiêu chăm chú khuôn mặt đang ghé sát . Lông mi của Thẩm Văn khá dài, khóe mắt còn một nốt ruồi nhỏ nhắn, mấy nổi bật.

Thấy Kỳ Tiêu chẳng thèm đáp lời, Thẩm Văn cũng cảm thấy trò trêu chọc mất vui. Bôi t.h.u.ố.c cho xong, bèn xoay chuẩn ngoài.

Thế nhưng, mới lưng, thanh niên phía đột ngột lên tiếng: "Tại nhận lời nhờ vả của Kỳ Dã?"

Bị chất vấn một cách thiếu lễ độ, Thẩm Văn lườm một cái: "Ăn trống thế hả? Dù đó cũng là trai . Anh với em , nên cứ yên tâm, sẽ chăm sóc như em ruột của ."

Kỳ Tiêu buồn lên tiếng nữa.

Nghe tiếng cửa phòng đóng , ngả lưng xuống giường, đưa tay chạm nhẹ lên miếng băng gạc dán mặt.

Thật nực !

Xem như em ruột ?

Đến cả Kỳ Dã còn chẳng thèm coi là em ruột mà.

Kỳ Tiêu đưa tay che khuất tầm mắt, trong lòng phút chốc trống rỗng, chẳng làm gì tiếp theo. Cuối cùng, vẫn rút điện thoại tin nhắn Kỳ Dã gửi tới. Đọc xong, tâm trạng chẳng gợn chút sóng, tiện tay nhấn luôn nút chặn trai .

Ở bên ngoài, chẳng Thẩm Văn đang loay hoay làm cái gì mà tiếng động cứ vang lên loảng xoảng. Kỳ Tiêu tò mò nhịn đành bước xem thử, thì phát hiện đối phương đang hì hục trong bếp.

Nhìn cảnh tượng hiện tại thì... tình hình vẻ khả quan cho lắm.

Thế mà kẻ gây đống lộn xộn vẫn hề tự giác, đầu thấy Kỳ Tiêu bước liền khựng một nhịp bảo: "Cậu tắm , để sẵn một bộ đồ ngủ mới trong phòng tắm cho đấy."

Kỳ Tiêu hờ hững "ừ" một tiếng trong. Tắm rửa xong xuôi, chằm chằm hình ảnh phản chiếu của trong gương.

Nước từ mái tóc ướt sũng vẫn đang nhỏ giọt, nét mặt nhuốm vẻ âm u, khoác một bộ đồ ngủ cộc. Kỳ Tiêu chợt thấy dáng vẻ lúc của thật buồn .

Vừa bước ngoài, bắt gặp cảnh Thẩm Văn đang trừng mắt đĩa thức ăn đen sì bàn. Thấy Kỳ Tiêu , vội vàng giấu đĩa đồ ăn lưng theo phản xạ, nở một nụ gượng gạo: "Khụ... Nhà hết thức ăn , chắc chúng gọi đồ ăn ngoài thôi."

Kỳ Tiêu vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh: "Tùy ."

Đặt đồ ăn xong, Thẩm Văn liền tắm. Trước khi đóng cửa phòng, còn quên với dặn dò: "Cậu cứ tự nhiên dạo quanh nhà nhé."

Kỳ Tiêu vốn kiểu hiếu động. Lúc trong phòng khách, ánh mắt vô tình rơi chiếc điện thoại đang sáng màn hình của Thẩm Văn. Vốn dĩ, chẳng ý định tọc mạch đời tư của khác, nhưng khi thấy màn hình liên tục sáng lên cùng với cái tên gửi là "Kỳ Dã", kìm mà cầm lên xem thử rốt cuộc gì về .

Đập mắt là hàng loạt tin nhắn Kỳ Dã lải nhải mắng mỏ, chê bai đứa em trai ngang ngạnh, nổi loạn .

Kẻ "nổi loạn" trong miệng lúc chỉ bật lạnh lùng.

Chậc. Quả nhiên, trong mắt Kỳ Dã, chẳng loại gì. Nếu coi như đống bùn nhão vô giá trị, thế thì còn nhờ đến quản giáo làm cái quái gì cơ chứ? Bày đặt diễn màn kịch em tình thâm cho ai xem!

Ban đầu, Kỳ Tiêu định xem xong tin nhắn của Kỳ Dã sẽ đặt điện thoại về chỗ cũ, thế nhưng khóe mắt vô tình liếc trúng tin nhắn từ một khác. Có vẻ như là chị gái của Thẩm Văn gửi đến.

[Em trai , từ dạo em come out tới giờ vẫn luôn chiến tranh lạnh với bố . gần đây chị thấy hai ông bà vẻ xuôi xuôi , là em về nhà nhận ?]

[Với em cũng hai mươi sáu tuổi đầu , nếu bí quá thì dẫn luôn một bạn trai nhỏ về nhà , ép bố nhượng bộ.]

Đọc xong dòng tin nhắn, Kỳ Tiêu vẫn kịp hồn để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ tiếp nhận thì ngay giây tiếp theo, tiếng mở cửa phòng tắm vang lên khiến giật nảy . Cậu luống cuống đặt điện thoại của Thẩm Văn trở chỗ cũ cầm điện thoại của lên vờ lướt lướt, nhưng trong đầu là những từ ngữ thấy.

"Come out" là ? Lại còn "bạn trai nhỏ" nữa?

Mẹ kiếp, Thẩm Văn là đồng tính ???

Khối lượng thông tin quá lớn khiến Kỳ Tiêu nhất thời tiếp thu nổi. Cậu len lén quan sát Thẩm Văn bước ngoài. Khách quan mà , Thẩm Văn trông thực sự bảnh bao, thuộc kiểu dễ sinh thiện cảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-3-do-rac-roi-nho.html.]

Thế mà bây giờ đùng một cái cho Thẩm Văn là gay?

Càng nghĩ, Kỳ Tiêu càng cảm thấy lấn cấn. Chẳng ai rảnh rỗi tự dưng đồng ý chăm sóc một thằng nhóc vô dụng như . Lẽ nào Thẩm Văn làm là vì... Kỳ Dã?!

Nếu đúng là thế thì cũng dễ hiểu tại Thẩm Văn bằng lòng thu nhận . Dù mối quan hệ giữa trai mấy , nhưng nhớ rõ Kỳ Dã từng bạn gái đàng hoàng, là trai thẳng một trăm phần trăm cơ mà!

Càng nghĩ càng thấy phiền não, rốt cuộc mắt thẩm mỹ của Thẩm Văn vấn đề đến mức nào mới trúng Kỳ Dã chứ?

Về phần Thẩm Văn, nhận vẻ khác thường của . Thấy đồ ăn giao tới, vui vẻ mở hộp, lên tiếng gọi: "Đến ăn cơm thôi."

Ánh mắt Kỳ Tiêu lúc mang theo chút phức tạp. Dựa theo logic suy luận ban nãy, càng chắc mẩm rằng Thẩm Văn chịu đối xử với là do đang mang tư tình với Kỳ Dã.

Thật , Thẩm Văn là khá mê cái . Dù thằng nhóc mặt tính tình khó chiều, nhưng cái nhan sắc vô cùng xuất chúng, nên thêm vài cũng thấy thuận mắt. Thấy Kỳ Tiêu vẫn ngây đó, ánh mắt Thẩm Văn rơi xuống mái tóc vàng rực của . Anh nhịn bèn bước tới xoa đầu thằng bé một cái.

Cả Kỳ Tiêu nháy mắt cứng đờ. Thẩm Văn rốt cuộc đang làm cái trò gì ?

Cậu ngẩng phắt lên, chạm ngay ánh mắt đang chằm chằm của , ngữ khí liền trở nên bất thiện: "Nhìn cái gì mà ?"

Thẩm Văn chậc lưỡi, thu móng vuốt của : "Nhìn một chút thì mất mát gì, trả phí chắc?"

Thằng ranh con tính nết tệ thật đấy.

"Hồi bé ngoan ngoãn là thế, giờ lớn lên học đòi nhuộm tóc, bấm khuyên tai hả?"

Khuôn mặt Kỳ Tiêu vẫn dửng dưng cảm xúc: "Không mượn lo."

Đột nhiên, Thẩm Văn trỗi dậy cái tâm tư dạy dỗ của một làm : "Cái thằng nhóc , phản đối chuyện nhuộm tóc, nhưng vẫn đang tuổi học sinh, làm thế ảnh hưởng ."

Nghe đến đây, sự bực dọc dâng lên. Điều Kỳ Tiêu ghét nhất đời chính là khác thuyết giáo. Giây tiếp theo, "cạch" một tiếng đặt mạnh đũa xuống bàn, dứt khoát dậy: "Tôi ăn no ."

Nhìn bóng lưng Kỳ Tiêu thẳng một mạch về phòng ngủ dành cho khách mà hề ngoảnh , Thẩm Văn ngẩn phía .

Nhóc con , tính tình thối thật! Không ăn thì nhịn!

Thẩm Văn cũng từng kinh nghiệm trông trẻ. Cơm nước xong xuôi, liền lôi đống tài liệu mang từ công ty về, bắt đầu cắm cúi giải quyết công việc. Cứ thế, mãi đến gần chín giờ tối mới xử lý hòm hòm.

Lúc mới sực nhớ , hồi nãy ai đó ăn mấy miếng dỗi hờn bỏ về phòng.

Thế là Thẩm Văn quyết định bếp, lục lọi hồi lâu mới tìm chút hoa quả. Anh đem rửa sạch sẽ định bụng mang cho Kỳ Tiêu. gõ cửa mỏi tay mà bên trong vẫn im lìm, chẳng dấu hiệu nào cho thấy mở.

Nghĩ bụng thằng nhóc vẫn còn cứng đầu, Thẩm Văn khẽ thở dài, định xoay rời .

Thế nhưng đúng lúc , cánh cửa đột ngột bật mở.

Trong phòng bật đèn nên khá tối tăm, nét mặt của Kỳ Tiêu lúc . Vừa thấy mở cửa, Thẩm Văn liền bước thẳng trong, hỏi: "Sao bật đèn thế ? Anh rửa cho ít trái cây đây."

Kỳ Tiêu liếc cái bát chứa lộn xộn vài loại trái cây khác tay , cộc lốc đáp: "Không ăn."

Thẩm Văn nhịn mà trợn tròn mắt: "Sao ăn?"

Cứ như thể cố tình gây khó dễ, Kỳ Tiêu ném cho Thẩm Văn một ánh uể oải, nhàn nhạt thốt lên: "Hoa quả gọt, ăn."

Thẩm Văn xong... Được lắm! Phen đúng là tự rước một ông tổ tông phiền phức về nhà .

Anh hậm hực gót, thẳng ngoài.

Nhìn bóng lưng khuất dần, Kỳ Tiêu khẽ rũ mắt. Quả nhiên... tiếp cận cũng chỉ vì nể mặt Kỳ Dã thôi đúng ? Chỉ cần đưa mấy yêu cầu phiền phức vớ vẩn, Thẩm Văn lập tức lười chẳng quan tâm tới nữa.

Kỳ Tiêu tự vỗ nhẹ để sốc tinh thần. Dù thì chuyện cũng chẳng gì to tát. Chỉ cần tiếp tục cư xử tệ hại thêm vài ngày nữa, chẳng mấy chốc Thẩm Văn cũng sẽ giống hệt những khác, chán ghét mà thôi. Mặc kệ , từ nhỏ đến lớn vẫn luôn sống sót theo cách như cơ mà.

"Đứng ngẩn đó làm gì? Gọt xong đây."

Loading...