Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 28: Anh ơi, cho em ôm một lát
Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:41:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Tiêu khẽ "ừ" một tiếng, phần mất tự nhiên dời ánh mắt với bài tập. Lần đầu tiên khác biệt so với , coi như đây cũng là một lời khen .
Vương Dã vốn mắc bệnh lắm lời, thấy Diệp Dương và Kỳ Tiêu cắm cúi giải bài tập, dẫu làm phiền khác lúc học là bất lịch sự, nhưng vẫn ngứa ngáy bắt chuyện, đem mấy tin bát quái ngóng buôn dưa lê với Diệp Dương.
Diệp Dương giải xong mấy bài toán cũng vui vẻ hùa theo tán gẫu. Kỳ Tiêu tuy tham gia bình luận, nhưng làm bài hai họ kẻ tung hứng, thấy cũng khá thú vị.
Lúc chuẩn tan trường về nhà, Kỳ Tiêu cố ý kiểm tra điện thoại. Thẩm Văn gửi cho một tin nhắn ngắn gọn lúc hơn hai giờ chiều.
'Anh bận, tối về nhà chuyện nhé.'
Đọc dòng tin , trong lòng Kỳ Tiêu chợt dâng lên một niềm mong đợi kỳ lạ, đến lúc đó Thẩm Văn sẽ gì với .
Về đến nhà, ngoan ngoãn thành hết đống bài tập giao. Nhìn đồng hồ thì sắp tới giờ Thẩm Văn tan ca. Tiếng chuông cửa vang lên, Kỳ Tiêu cố gắng giữ cho nét mặt bình thản nhất thể mở cửa cho .
cửa là một shipper. Sự thất vọng hiện rõ gương mặt Kỳ Tiêu.
Anh shipper tươi đưa túi đồ ăn cho : "Chào em, đây là phần ăn mà Thẩm đặt cho em."
Kỳ Tiêu nhận lấy túi đồ, lí nhí đáp một câu cảm ơn. Cậu mang túi đồ ăn đặt lên bàn ăn, định nhắn tin hỏi xem mấy giờ mới về thì điện thoại rung lên. Thẩm Văn như thần giao cách cảm, gửi đến một dòng tin nhắn: [Tối nay tăng ca, đặt đồ ăn cho em đó.]
Kỳ Tiêu chằm chằm màn hình, đôi mắt khẽ chùng xuống, ngoan ngoãn nhắn báo là nhận đồ ăn .
[SW]: [Ngoan lắm ^^]
Kỳ Tiêu chờ mãi mà chẳng thấy nhắn thêm chữ nào nữa, đ.â.m đ.â.m hờn dỗi thèm để ý tới luôn. Cậu uể oải bóc phần cơm dinh dưỡng mà Thẩm Văn cất công đặt cho. Ăn xong còn cố tình chụp ảnh gửi báo cáo. Thẩm Văn thế mà thả một cái icon giơ ngón tay cái to đùng cho .
Kỳ Tiêu chẳng thèm xem mấy cái icon vô vị đó. Chẳng bảo là tăng ca ? Rảnh rỗi gửi icon mà làm lơ tin nhắn đó của là ý gì đây? Cảm giác bực dọc dâng trào, Kỳ Tiêu quyết định ngoài dạo cho khuây khỏa.
Mới vài bước, bỗng tự vấn bản : Có dạo áp lực học hành căng thẳng quá nên mới đ.â.m nhạy cảm, cứ bận tâm xem Thẩm Văn ngó ngàng tới ?
Cục tức nghẹn ứ ở cổ họng chẳng phát tiết . Cạnh nhà Thẩm Văn một con phố thương mại sầm uất. Kỳ Tiêu cứ lung tung trong vô định, mãi tới khi khựng cửa một tiệm cắt tóc. Ngó đồng hồ, lúc là hơn tám giờ tối. Tiệm vắng hoe chẳng lấy một khách. Kỳ Tiêu bước tiếng chào mời đon đả.
"Chào em, làm kiểu tóc gì đây?"
Một thợ tầm ba mươi tuổi xởi lởi tiến gần.
Kỳ Tiêu mặt đổi sắc, chỉ tay lên mái tóc vàng rực của : "Nhuộm đen."
Anh thợ cắt tóc ngớ , cẩn thận đ.á.n.h giá Kỳ Tiêu từ đầu đến chân ngập ngừng xác nhận : "Người em, nhuộm đen là khó lên màu khác lắm đấy nhé. Quả tóc vàng của cháy phết mà."
Kỳ Tiêu dửng dưng như thể thứ đang bàn tán là tóc của : "Cứ nhuộm đen ."
Cậu im lìm gương, kiên nhẫn đợi thợ pha t.h.u.ố.c nhuộm. Anh thợ mái tóc sành điệu mà xót xa nỡ hạ thủ, thầm than trong lòng: đúng là già thật , chẳng thể nào hiểu nổi mấy cái trend của bọn trẻ bây giờ.
Nhìn mái tóc vàng hoe trong gương đang dần t.h.u.ố.c nhuộm phủ lên một màu đen tuyền, Kỳ Tiêu bất chợt nhớ hôm theo Thẩm Văn về nhà mắt ba . Lúc đó nhầm là cái thằng "trẻ trâu tóc vàng" mà Thẩm Văn lượm ở về. Bây giờ nhuộm tóc đen , chắc sẽ hiểu lầm như thế nữa nhỉ.
Nếu Thẩm Văn thấy, sẽ phản ứng thế nào? Kỳ Tiêu tưởng tượng đủ viễn cảnh mà vẫn đoán .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-28-anh-oi-cho-em-om-mot-lat.html.]
Quá trình nhuộm tóc kéo dài khá lâu, đến gần mười giờ đêm. Chắc Thẩm Văn làm về thấy nên nhắn tin hỏi thăm. Kỳ Tiêu vẫn còn hậm hực chuyện lúc chiều nên quyết định bơ luôn tin nhắn.
Đến khi xả tóc sấy khô xong xuôi, bóng dáng quen lạ của chính trong gương, Kỳ Tiêu mất một lúc lâu mới định thần . Đã quá lâu thấy bản trong màu tóc nguyên thủy . Mặc dù còn nét ngông cuồng, nổi loạn như lúc để tóc vàng, nhưng bù , diện mạo bây giờ toát lên vẻ ngoan ngoãn, hiền lành lạ thường.
Thấy mãi trả lời, Thẩm Văn sốt ruột gọi điện thoại thẳng tới. Cảm thấy dỗi thế cũng đủ , Kỳ Tiêu ấn nút máy.
Bên đầu dây vang lên chất giọng lộ rõ vẻ mệt mỏi của Thẩm Văn: "Em đấy?"
Nghe thấy giọng , trong lòng Kỳ Tiêu chợt dâng lên một nỗi hoảng hốt vô cớ: "Em đang ở ngoài, chuẩn về đây."
Thẩm Văn khẽ "ừ" một tiếng, âm sắc vẻ tâm trạng đang : "Về sớm ."
Về đến cửa nhà, Kỳ Tiêu lóng ngóng một lúc mới dám đẩy cửa bước . Chắc Thẩm Văn đang tắm, ngoài phòng khách vắng tanh chẳng thấy bóng . Cậu thở phào nhẹ nhõm, nhất thời cũng mở lời thế nào nếu giáp mặt . Chẳng lẽ khoe là em lời đây, hỏi xem trông em bây giờ giống một học sinh ngoan ?
Một lúc , Thẩm Văn mặc đồ ngủ bước , lau tóc ngáp ngắn ngáp dài. Phản ứng đầu tiên khi thấy là: "Về đấy ."
ngay giây tiếp theo, lập tức nhận điểm bất thường, cơn buồn ngủ tức thì bay sạch.
Mái tóc vàng chói lọi của Kỳ Tiêu !!!
Ánh mắt Thẩm Văn thoáng chốc ngơ ngác, đó bước vội đến mặt , săm soi kỹ lưỡng. Thấy thực sự nhuộm tóc đen , Thẩm Văn nhất thời cạn lời, gì cho .
Anh gãi gãi mũi, lúc lâu mới ngập ngừng lên tiếng: "Anh thực sự ý ép em nhuộm tóc . Nếu là do tạo áp lực cho em quá lớn, thì xin em nhé."
Kỳ Tiêu thì sững . Cậu mường tượng hàng tá phản ứng của Thẩm Văn khi thấy màu tóc mới, nhưng tuyệt nhiên bao giờ nghĩ tới việc sẽ xin .
Cậu dời tầm mắt khỏi đôi môi của Thẩm Văn, khẽ đáp: "Là tự em nhuộm mà."
"Nhìn lắm ạ?"
Thẩm Văn thì mắt sáng rỡ: "Đẹp trai, trai hơn nhiều."
Vốn dĩ đường nét khuôn mặt của Kỳ Tiêu sắc sảo, nổi bật, màu tóc vàng càng làm tăng thêm vẻ bất cần của một thiếu niên hư hỏng. Bây giờ nhuộm màu đen, trông trưởng thành, chững chạc và đúng chất nam sinh trung học tỏa nắng hơn hẳn.
Thẩm Văn kìm đưa tay vò nhẹ mái tóc đen nhánh, vẫn mềm mại hệt như lúc . Cứ thế vò rối tung mái tóc lên, mới chịu luyến tiếc thu tay về.
Kỳ Tiêu lặng lẽ , , trong ánh mắt vô thức xẹt qua một tia dịu dàng.
Anh khen .
Lúc Thẩm Văn mới nhớ chuyện chính: "À , đợt thi tiến bộ vượt bậc thế, thưởng gì nào? Sáng nay bận tối tăm mặt mũi nên chẳng thời gian rep tin nhắn, định bụng tối về sẽ hỏi em. Ai dè tối ở công ty tăng ca tiếp."
Nghe Thẩm Văn nhẹ nhàng giải thích, tim Kỳ Tiêu bỗng đập rộn lên từng nhịp hối hả. Cậu cảm thấy khó thở, bèn vội vã lảng mắt nơi khác: "Không cần ."
Chỉ cần chịu khó khen em thêm vài câu là đủ , những thứ khác em cần.
Thẩm Văn liền kiên quyết phản đối: "Thế , tiến bộ là thưởng chứ. Nếu giờ nghĩ thì cứ nợ đó, nghĩ đòi cũng ."
Kỳ Tiêu bất ngờ dang tay kéo Thẩm Văn ôm chầm lòng. Cảm nhận ấm và mùi hương quen thuộc tỏa từ cơ thể , khẽ thì thầm: "Anh ơi, cho em ôm một lát."