Kỳ Tiêu thấy cổ họng nghẹn , lúng túng mặt . Hóa áo của khiến da Thẩm Văn trông trắng đến thế cơ .
Cậu nhặt chiếc áo khoác gió đưa cho Thẩm Văn. Thấy mặc nhưng chỉ kéo khóa lên một nửa, Kỳ Tiêu chần chừ tiến , tự tay kéo phéc-mơ-tuya lên tận cằm, che chắn kín mít cho .
Thẩm Văn bật hành động kỳ lạ đó: "Kéo cao thế làm gì?"
Chính Kỳ Tiêu cũng chẳng hiểu tại làm . Cậu lảng tránh ánh mắt của Thẩm Văn, khẽ đáp: "Gió núi lớn lắm."
Sau khi quần áo khô ráo, Thẩm Văn cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Hai tiếp tục hành trình và chẳng bao lâu đặt chân lên đỉnh núi. Nhìn đồng hồ, lúc là 4 rưỡi sáng. Đỉnh núi rải rác khá nhiều đợi bình minh.
Gió quả thực thổi mạnh. Thẩm Văn sang hỏi Kỳ Tiêu: "Nhóc lạnh ?"
Kỳ Tiêu khẽ gật đầu: "Hơi lạnh."
Thẩm Văn suy nghĩ một chút ngỏ lời: "Thế để ôm nhóc một lát nhé?" Nói xong, hình dung cảnh tượng ôm thiếu niên cao to , chính cũng bật vì quá hài hước.
Kỳ Tiêu cứ ngỡ đang ý đồ gì khác, liền mặt , thẳng thừng từ chối: "Không cần ."
lúc đó, Vương Dã dẫn theo nhóm bạn tiến gần: "Trên lạnh khiếp thật."
"Tụi xích gần cho ấm nhé."
Kỳ Tiêu kịp lên tiếng thì đám bạn xúm quây quanh : "..."
Thấy cách đó cũng hợp lý, Thẩm Văn liền nắm lấy tay Kỳ Tiêu kéo gần. Hơi ấm từ bên cạnh truyền sang khiến Kỳ Tiêu cảm thấy như một luồng nóng lan tỏa trong lồng ngực. Suốt quãng đường leo núi mệt nhọc, sán gần chỗ Thẩm Văn , khẽ : "Anh Thẩm, em chợp mắt một lát nhé."
Thẩm Văn sang bắt gặp ánh mắt , nhẹ nhàng vươn tay xoa rối mái tóc Kỳ Tiêu, nhích vai gần hơn: "Ngủ , chừng nào biển mây hiện sẽ gọi nhóc."
Kỳ Tiêu khẽ "ừ" một tiếng.
Đứng bên cạnh chứng kiến màn tương tác của hai , quai hàm Vương Dã suýt rơi xuống đất. Đây thực sự là đại ca Kỳ Tiêu khét tiếng mà từng ? Sao trông vẻ như đang làm nũng trời? Chắc chắn là hoa mắt .
Thẩm Văn lôi điện thoại định lướt mạng, nhưng núi sóng yếu nên đành bỏ cuộc. Anh đưa mắt quan sát nhóm bạn cùng Kỳ Tiêu, nhưng dường như ai nấy đều Kỳ Tiêu với ánh mắt kính nể e dè. Thấy Kỳ Tiêu chìm giấc ngủ, vẫy tay gọi Vương Dã gần.
Vương Dã hiểu chuyện gì nhưng thấy Kỳ Tiêu coi trọng Thẩm Văn như , lời chắc cũng sai. Cậu rụt rè tiến gần Thẩm Văn. Nhìn vẻ mặt dè dặt của , Thẩm Văn đoán chắc hai đứa cũng thiết lắm đây.
"Bạn học , cho hỏi nhỏ chút, ở trường Kỳ Tiêu ít bạn bè chơi cùng lắm ?"
Vương Dã há miệng định trả lời thì bỗng cảm nhận một luồng sát khí phóng thẳng gáy . Cậu rùng , đ.á.n.h liều liếc mắt sang Kỳ Tiêu. Kỳ Tiêu đang hé hờ mắt, cái sắc như d.a.o cạo như đang đe dọa: Cậu mà dám ăn lung tung thì xác định đời tàn con ạ.
Vương Dã: ...
Cậu đành ngậm ngùi gật đầu: "Vâng ạ."
Nghe , Thẩm Văn tiếp tục gặng hỏi: "Thế ở trường bạn nào ?"
Vương Dã ngẫm nghĩ một hồi. Kỳ Tiêu hình như chẳng lấy một bạn thiết nào, chỉ đám đàn em theo đuôi thôi. Cậu thành thật lắc đầu: "Không ạ."
Thẩm Văn hỏi thêm nữa. Anh khuôn mặt đang say ngủ của Kỳ Tiêu bằng ánh mắt xót xa. Xem việc ghét học hành cũng nguyên do sâu xa của nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-23-ao-cua-cau-ay-lam-ton-len-lan-da-trang-ngan.html.]
Thời khắc mong chờ cũng đến, những tia sáng lấp lánh đầu ngày len lỏi qua lớp biển mây bồng bềnh. Đỉnh núi chật kín , ai nấy đều giơ điện thoại lên để ghi khoảnh khắc bình minh tuyệt . Thẩm Văn vỗ nhẹ má Kỳ Tiêu: "Mặt trời sắp mọc nhóc."
Kỳ Tiêu diễn tuồng ngái ngủ cực kỳ nhập vai. Khi mở mắt , đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, giọng khàn khàn ngái ngủ: "Anh Thẩm."
Thẩm Văn đè đến mức mỏi nhừ cả vai. Anh giơ tay định xoa bóp thì cảm nhận một lực xoa bóp tác động lên vai . Kỳ Tiêu rũ rượi đôi mắt, thì thầm: "Đáng lẽ gọi em dậy sớm hơn chứ."
Cảm nhận sự hối trong giọng của Kỳ Tiêu, Thẩm Văn vội vàng an ủi: "Chuyện nhỏ thôi mà, để nhóc xoa bóp cho là khỏe ngay."
Kỳ Tiêu khẽ "ừ" một tiếng.
Đứng ngoài quan sát, Vương Dã âm thầm mặt . Thật sự là quá quỷ dị. Nếu chuyến leo núi , chẳng bao giờ bộ mặt thật của đại ca nhà như thế .
Những tia nắng rực rỡ bắt đầu nhuộm đỏ rực cả biển mây. Rất nhiều đỉnh núi bắt đầu giơ điện thoại lên chụp khung cảnh bình minh hùng vĩ. Thẩm Văn ngắm cảnh mặt trời mọc, cũng kìm lấy điện thoại chụp một tấm. Ngắm xong bình minh, Vương Dã đề nghị cả nhóm cùng chụp một bức ảnh kỷ niệm.
Thẩm Văn nhất trí. Thấy Kỳ Tiêu vẻ tự nhiên, liền bá vai , dịu dàng dỗ dành: "Ngoan nào Tiểu Kỳ, cất công lên tận đây , chụp chung một kiểu ảnh mà."
Nghe , khóe môi Kỳ Tiêu khẽ cong lên: "Ừm."
"Hai soái ca đằng ơi, ống kính nào, đừng chuyện nữa."
" , tóc vàng , sang đây mỉm cái nào."
Hành trình xuống núi quả thực là cực hình đối với Thẩm Văn. Hai chân mỏi nhừ, bước như rụng rời. vì thể diện đám thanh niên sức dài vai rộng , đành c.ắ.n răng chịu đựng, gắng gượng bước tiếp.
Kỳ Tiêu tinh ý nhận sự bất của : "Anh Thẩm, để em cõng một đoạn nhé."
Nghe câu , Thẩm Văn nheo mắt : "Ý gì đây, nhóc khinh thường hả?"
Kỳ Tiêu chạm lòng tự ái của , bất đắc dĩ lẽo đẽo theo : "Em ý đó."
Sau khi xuống núi, đôi chân Thẩm Văn mỏi nhừ một lúc bộ, cuối cùng vẫn để Kỳ Tiêu cõng lên xe. Hành trình leo núi ban đêm vắt kiệt sức lực của , đành nhắn tin báo cho bố là về nhà nữa.
Về đến nhà, Kỳ Tiêu nghiêm túc hỏi: "Anh còn tự ?"
"Được chứ." Thẩm Văn nghiến răng đáp.
Nhìn bóng lưng Thẩm Văn bước , Kỳ Tiêu gãi mũi. Có vẻ vẫn giả vờ yếu đuối một chút, nếu Thẩm Văn sẽ luôn nghĩ rằng đang trêu tức .
Bước nhà, Thẩm Văn ngã oạch xuống ghế sofa, quăng áo khoác gió sang một bên. Kỳ Tiêu cất đồ đạc xong xuôi liền cất tiếng hỏi nhỏ: "Anh Thẩm, tắm rửa qua một chút ."
Thẩm Văn mệt lả , chẳng còn chút sức lực nào: "Anh mệt lắm , nghỉ chút ."
Kỳ Tiêu suy nghĩ một lát quyết định tự xả nước nóng bồn tắm. Khi nước đầy, thấy Thẩm Văn vẫn thườn sofa, khẽ chọc má : "Anh Thẩm, nước đầy bồn đấy."
Mỗi khi mệt nhọc, Thẩm Văn lười vận động. Dù nước ấm ngâm sẽ sảng khoái nhưng chẳng nhúc nhích. Ngay cả mí mắt cũng thèm động đậy: "Để thêm một lát nữa."
Chỉ một giây , Thẩm Văn bỗng cảm thấy thể bồng bềnh lơ lửng, hoảng hốt mở to mắt. Kỳ Tiêu trưng khuôn mặt vô tội nhất: "Để em bế ."
Nghe Kỳ Tiêu , Thẩm Văn gật đầu đồng ý. Hai chân thực sự đau nhức đến mức chạm khẽ cũng buốt. Khi Kỳ Tiêu bế phòng tắm và đặt xuống, Thẩm Văn nhướng mày, trêu đùa: "Hay là tiện tay cởi luôn đồ giúp ? Đằng nào cũng là đàn ông với cả mà."
Nghe thấy lời đề nghị chẳng hổ của . Kỳ Tiêu lạnh lùng sập cửa cái rầm.