Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 15: Anh Kỳ định hoàn lương rồi à?

Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:24:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Tiêu đành bó tay, thừa là quyết tâm đưa học.

đồng thời, trong lòng len lỏi một tia mong đợi nhỏ nhoi.

Thẩm Văn đầu tiên dậy sớm như , chỉ sợ Kỳ Tiêu quên gọi . Đợi đến khi Kỳ Tiêu chuẩn sang phòng gọi, tươm tất xong xuôi, chỉ chờ xuất phát.

Kỳ Tiêu lúc nãy còn ngái ngủ, hai mắt díu . Vậy mà giây tiếp theo, thấy Thẩm Văn an tọa ở phòng khách, im lặng một giây nhà vệ sinh sửa soạn. Mọi thứ xong xuôi, đồng hồ mới 7 giờ sáng. Cậu nhẩm tính: Đường đến trường mất hơn 10 phút, Thẩm Văn đến công ty cũng chỉ mất 15 phút. Mà thì 7 giờ 40 mới tự học buổi sáng, còn Thẩm Văn tận 8 giờ mới làm việc.

Nhìn Kỳ Tiêu chuẩn xong bước , trong mắt Thẩm Văn ánh lên sự phấn khích: "Xong ? Anh đưa nhóc ăn sáng nhé."

Kỳ Tiêu chần chừ một chút cũng gật đầu.

Thẩm Văn lập tức cầm lấy cặp sách của Kỳ Tiêu và cặp táp của , thẳng xuống gara tầng hầm. Kỳ Tiêu ở phía với ánh mắt đầy bất lực.

Thẩm Văn lái xe đưa đến thẳng một quán ăn sáng quen thuộc.

Kỳ Tiêu quán ăn vỉa hè mắt, mặt hiện rõ sự phản kháng. Cậu cau mày Thẩm Văn, ý tứ phản đối quá rõ ràng.

Thẩm Văn thừa đang nghĩ gì, xuống xe và mở cửa cho : "Xuống đây."

Kỳ Tiêu ngập ngừng. Dù ánh mắt Thẩm Văn cho phép từ chối, vẫn cố vùng vẫy: "Chúng ăn sáng ở đây ?"

Thẩm Văn thấu ý định thoái thác của , nheo mắt, nửa uy hiếp: "Nhóc ?"

Kỳ Tiêu vờ như thấy lời đe dọa đó: "Tôi đói, ăn."

ngay giây , Thẩm Văn lôi xềnh xệch xuống xe. Ánh mắt Kỳ Tiêu ngập tràn sự chống cự. Thẩm Văn chẳng mà nuông chiều cái tính cách thiếu gia của . Anh dỗ dành lấy lệ: "Nể mặt mà, bạn học Tiểu Kỳ của chúng ."

Nghe cái giọng điệu cố tình giả lả của , Kỳ Tiêu cảm thấy chút kỳ quặc khó tả. Thôi thì... cứ chiều theo ý Thẩm Văn thêm một .

Thấy Kỳ Tiêu cuối cùng cũng đồng ý, nụ mắt Thẩm Văn cứ thế rạng rỡ hẳn lên. Anh thuần thục gọi hai bát phở thịt nạc.

Thấy bộ dạng chỉnh tề của Thẩm Văn, ông chủ quán nén nổi tò mò bắt chuyện: "Soái ca làm việc gần đây ?"

Thẩm Văn đáp: "Không ạ, đây cháu học ở trường Trung học Phổ thông Trực thuộc, thường xuyên ghé quán bác ăn sáng."

Trường Trung học Phổ thông Trực thuộc xa trường của Kỳ Tiêu. Ông chủ xòa, sang Kỳ Tiêu: "Đây là em trai cháu ? Cũng học gần đây ?"

Thẩm Văn gật đầu.

Kỳ Tiêu hai bát phở bưng lên, tuy trong lòng vẫn còn chút e ngại nhưng thấy Thẩm Văn ăn uống ngon lành, mới rón rén nếm thử một miếng. Bất ngờ , hương vị khá ngon.

Ăn xong, Thẩm Văn đích đưa Kỳ Tiêu đến trường. Lúc xuống xe, còn quên dặn dò: "Bạn học Tiểu Kỳ nhớ chăm chỉ học hành nhé."

Đám học sinh ngang qua liếc mắt nhận mái tóc vàng chóe của Kỳ Tiêu. Nghe thấy câu "bạn học Tiểu Kỳ", chúng há hốc mồm ngạc nhiên đến mức quên cả bước .

Nhận thấy ánh mắt của họ, Kỳ Tiêu chút ngượng ngùng, mặt : "Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-15-anh-ky-dinh-hoan-luong-roi-a.html.]

Những Kỳ Tiêu bên cạnh, ánh mắt như gặp ma. Họ thấy gì ? Kẻ xe là ai mà dám gọi Kỳ Tiêu là "bạn học Tiểu Kỳ". Quan trọng hơn là Kỳ Tiêu còn ngoan ngoãn "ừ" một tiếng.

Danh tiếng của Kỳ Tiêu ở trường ai mà , đám học sinh cá biệt luôn coi như đại ca. Bởi những việc chúng dám làm, Kỳ Tiêu đều làm hết. Cộng thêm mái tóc vàng chóe , chẳng ai làm gì .

Nghe đồn chủ nhiệm giáo d.ụ.c vốn định đến tận nhà Kỳ Tiêu trao đổi, nhưng nhà Kỳ Tiêu phái đến trường quyên góp thẳng hàng chục dàn máy tính và thiết đa phương tiện mới tinh, thậm chí còn tài trợ xây hẳn mấy phòng thí nghiệm. Quả thực là "giàu nứt đố đổ vách". Từ đó, chủ nhiệm giáo d.ụ.c cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, còn càm ràm về mái tóc vàng của nữa.

Tên đàn em theo đuôi Kỳ Tiêu tò mò nhích gần, liếc xem lái xe là ai, liền Kỳ Tiêu phóng cho một ánh mắt sắc lẹm: "Làm gì đấy?"

Tên khúm núm bám theo: "Anh Kỳ, đó là ai ?"

Kỳ Tiêu dừng bước, liếc , thấy lộ rõ vẻ mặt thích hóng hớt: "Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi."

Nghe câu , tên đàn em cầu hòa: "Vâng . Cơ mà Kỳ , lâu lắm chơi net với tụi em."

Hắn nửa đùa nửa thật chọc ngoáy: "Anh Kỳ định lương ?"

Kỳ Tiêu sự khiêu khích rõ ràng trong lời của , nhưng vạch trần. Cậu thản nhiên đáp: "Tôi làm gì cần chỉ bảo ?"

Nghe , tên đàn em lập tức cảm thấy điềm chẳng lành, vội vàng chữa cháy: "Anh Kỳ, em ý đó, em chỉ em nhớ thôi."

Kỳ Tiêu rõ bản chất của bọn , cũng trong đám đó nhiều kẻ ưa . chẳng bận tâm. Cậu thờ ơ : "Biết ."

Chiều tan học, Kỳ Tiêu như thường lệ chuẩn về. Còn kịp bước khỏi lớp, mấy kẻ lạ mặt chặn ở cửa.

Kỳ Tiêu chẳng mảy may phản ứng, ngay cả một cái liếc mắt cũng lười ban phát cho chúng: "Chó khôn cản đường."

Nghe câu , mấy kẻ vẻ ngoài hung tợn lập tức xanh mặt. Tên cầm đầu túm lấy cổ áo đồng phục của Kỳ Tiêu, lớn giọng: "Mày ý gì?"

Đám học sinh kịp về cảnh tượng làm cho hết hồn. Bình thường họ Kỳ Tiêu đ.á.n.h , nhưng là ở ngoài trường. Hôm nay ngang nhiên hẹn đ.á.n.h ngay cửa lớp ? Đã chạy báo giáo viên và chủ nhiệm giáo dục.

Kỳ Tiêu mặt đổi sắc khuôn mặt lạ hoắc mặt. Cậu nheo mắt : "Buông ."

Tên cầm đầu thấy ai dám can ngăn, xung quanh em của , còn Kỳ Tiêu thì chỉ một , mà dám dùng giọng điệu lệnh với . Hắn nhạt.

Kỳ Tiêu cẩn thận suy nghĩ, đ.á.n.h giá vài . Cậu đắc tội với kẻ lúc nào mà nhỉ.

Thấy Kỳ Tiêu vẫn giữ thái độ dửng dưng, vẻ thèm để mắt, tức điên lên. Sống bao nhiêu năm, đây là đầu tiên phớt lờ như . Cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt.

Kỳ Tiêu hết kiên nhẫn dây dưa với loại . Giờ chắc Thẩm Văn tan làm và đợi ở nhà . Cậu Thẩm Văn thấy tìm Du Thanh Ngữ.

Giữa hai hàng lông mày Kỳ Tiêu hiện rõ sự bực bội, giọng điệu phần mất kiên nhẫn, nhưng vì đang ở trường nên gây rắc rối. Cậu lặp nữa: "Buông tay."

Tên cầm đầu định cho Kỳ Tiêu một bài học thì từ đằng xa vang lên một tiếng quát lớn: "Các đang làm gì đấy."

Nghe thấy giọng quen thuộc , Kỳ Tiêu khựng .

Thẩm Văn?

Loading...