Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 12: Ngoan lắm, bạn nhỏ Tiểu Kỳ

Cập nhật lúc: 2026-05-06 03:23:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Tiêu luồn tay qua khe cửa giật lấy bộ quần áo. Mặc đồ t.ử tế xong bước , đập ngay mắt là ánh đầy ý của Thẩm Văn.

Cậu dứt khoát ngoảnh mặt , vờ như thấy.

Thẩm Văn thừa thằng nhóc đang dỗi bèn tiến tới hỏi han: "Tức giận ?"

Kỳ Tiêu chẳng buồn đáp lời, cứ thế lảng mép giường xuống.

Bị bơ , Thẩm Văn chột sờ mũi. Hình như đùa quá trớn thì ? Anh lân la xích gần. Anh nhích tới, Kỳ Tiêu lùi xa. Cứ thế, cả hai dồn mãi cho đến khi lưng Kỳ Tiêu chạm hẳn đầu giường sát tường.

Hết chỗ lùi, Kỳ Tiêu nhịn hết nổi liền trừng mắt : "Làm cái gì hả?"

Thấy cuối cùng cũng chịu hé răng, Thẩm Văn dỗ dành: "Đừng giận mà. Anh chỉ trêu một chút thôi, gọi cũng , thật ... cũng cho lắm."

Lời xin chẳng chút thành ý nào, nhưng Kỳ Tiêu cũng lười so đo với nữa: "Không thèm giận."

Thẩm Văn nhướng mày. Hóa nãy giờ vùng vằng mà giận ?

Anh ngứa miệng buông thêm một câu: "Thế rốt cuộc thật sự gọi một tiếng '' cho t.ử tế ? Gọi thôi cũng , kén chọn ."

Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Văn luôn là con út trong nhà, gặp ai bên nội bên ngoại cũng gọi là chị. Thế nên, luôn ao ước một đứa em trai hoặc em gái. Bây giờ tự dưng "nhặt" Kỳ Tiêu, hận thể ép thằng nhóc gọi cả ngày để thỏa mãn cái "giấc mộng làm " ấp ủ bấy lâu.

Kỳ Tiêu cạn lời . Cái rốt cuộc thôi hả? Được đằng chân lân đằng đầu đấy! tiếp tục Thẩm Văn bám riết lấy mãi, mím môi mặc cả: "Tôi gọi xong thì cấm nhắc chuyện nữa đấy."

Thẩm Văn gật đầu cái rụp: "Đồng ý."

Kỳ Tiêu hắng giọng, ngượng nghịu nhả hai chữ: "Anh... ."

Bàn tay Thẩm Văn bắt đầu ngứa ngáy. Dưới góc của Kỳ Tiêu, thề là còn thấy cả ánh sáng "từ ái" lóe lên trong mắt . Thẩm Văn vươn tay vò rối tung mái tóc : "Hừm, ngoan lắm, bạn nhỏ Tiểu Kỳ."

Đây là đầu tiên Kỳ Tiêu chủ động gọi khác như . Gọi xong, lúng túng cúi gằm mặt xuống.

Cậu phát điên cái gì nữa thế ? Sao Thẩm Văn dỗ một câu thỏa hiệp ? Đến cả Kỳ Dã còn từng gọi là cơ mà.

Kỳ Tiêu khựng một nhịp. Sao tự nhiên nhớ tới cái tên ngu ngốc Kỳ Dã đó làm gì chứ? Cậu bực bội gạt phăng suy nghĩ khỏi đầu.

Thẩm Văn sấy tóc xong thì ngả lưng lên giường. Thấy thời gian cũng còn sớm mà Kỳ Tiêu vẫn thu lu một cục, bèn lên tiếng nhắc nhở: "Đừng chơi game nữa, qua đây ngủ ."

Kỳ Tiêu thoát khỏi ván game dang dở, nhạt nhẽo đáp: "Ờ."

Thấy cách giữa hai xa tít tắp, Thẩm Văn phì : "Đều là đàn ông con trai với , sợ ăn thịt gì?"

Kỳ Tiêu lườm thầm trong bụng: Chẳng qua là hứng thú với đồng tính, cảm ơn! Nghĩ thì nghĩ , nhưng thể vẫn tự giác xích gần Thẩm Văn thêm một chút.

Không do ban ngày dạo mua sắm quá mệt mỏi mà chỉ một lát , Thẩm Văn chìm giấc ngủ.

Cảm nhận nhịp thở đều đặn, nhẹ nhàng phát từ bên cạnh, Kỳ Tiêu mượn ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ để trộm gương mặt lúc ngủ của Thẩm Văn.

Cậu chăm chú quan sát một lúc. Trông ngoan thật đấy. Cái lúc im lặng quả nhiên mang một khí chất khác.

Đến tận bây giờ, Kỳ Tiêu vẫn tài nào hiểu nổi tại Kỳ Dã để Thẩm Văn đến chăm sóc . Dù đoán ý đồ thực sự của Kỳ Dã là gì, nhưng ít nhất... thể cảm nhận Thẩm Văn ác ý với .

Mí mắt Kỳ Tiêu dần trở nên nặng trĩu. Chóp mũi lởn vởn mùi sữa tắm thoang thoảng, dễ ngửi phát từ Thẩm Văn. Cứ nghĩ ngợi miên man như thế, lúc nào .

Trong cơn mơ màng, dường như thời gian hồi nhỏ. Cậu giống như một kẻ bàng quan, lặng lẽ quan sát một đứa bé sáu tuổi tống cổ trường nội trú.

Cậu vẫn nhớ như in khoảnh khắc nắm chặt lấy tay Kỳ Dã, lóc rằng trường nội trú, về nhà. đáp sự van nài chỉ là một ánh lạnh lẽo thấu xương của Kỳ Dã. Câu cất lên chẳng vương chút cảm xúc nào: "Ngoan, một tháng sẽ đến đón em về."

Trong giấc mơ, Kỳ Tiêu thấy sốt cao, nôn mửa liên tục vì hợp với thức ăn ở trường. Thầy cô gọi điện thoại về nhà hết đến khác nhưng chẳng ai bắt máy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-12-ngoan-lam-ban-nho-tieu-ky.html.]

Trong lúc yếu ớt và cô độc nhất, Kỳ Dã đến.

Một tháng , những đứa trẻ khác đều bố đến đón về, duy chỉ Kỳ Dã là vẫn bặt vô âm tín.

Kỳ Tiêu hoảng hốt bừng tỉnh, giật bật dậy. Khóe mắt ươn ướt, dường như thứ gì đó trào .

Chuyển động đột ngột của làm Thẩm Văn tỉnh giấc. Nhờ ánh đèn ngủ, lờ mờ nhận bộ dạng thất thần của Kỳ Tiêu. Anh sửng sốt trong giây lát vội vươn tay ôm trọn lòng: "Gặp ác mộng ?"

"Có ở đây , đừng sợ."

Cả Kỳ Tiêu run rẩy nhè nhẹ. Theo bản năng, vùi sâu đầu hõm vai Thẩm Văn. Cảm nhận động tác yếu ớt , Thẩm Văn nhẹ nhàng vỗ về bờ lưng đang căng cứng của : "Không , , Thẩm ở đây."

Phải mất một lúc lâu, cảm xúc của Kỳ Tiêu mới dần bình . Cậu chậm rãi tách khỏi cái ôm ấm áp của Thẩm Văn, khẽ lí nhí một câu: "Cảm ơn ."

Thẩm Văn cầm điện thoại lên xem giờ: "Vẫn còn sớm chán, chúng ngủ thêm lát nữa ."

"Nếu vẫn còn sợ thì xích đây ngủ với ."

Thẩm Văn gạn hỏi chi tiết về cơn ác mộng. Sau khi dỗ dành xong, ngoan ngoãn xuống, híp mắt buồn ngủ vỗ vỗ trống bên cạnh , hiệu cho Kỳ Tiêu xuống đó.

Kỳ Tiêu do dự một lát cũng theo. Cậu cao hơn Thẩm Văn một chút, nên khi nép thì tư thế kỳ quặc.

Thẩm Văn đưa tay vò vò mái tóc , chất giọng ngái ngủ trầm ấm vang lên: "Ngủ , đừng sợ. Anh sẽ luôn ở đây."

Chẳng vì câu quá mức êm tai và mang tính trấn an mà nửa đêm về sáng, Kỳ Tiêu thực sự còn ác mộng quấy nhiễu nữa.

Sáng hôm tỉnh dậy, cả hai đều vô cùng ăn ý đả động gì đến chuyện đêm qua. Ban đầu, Kỳ Tiêu còn lo nơm nớp sợ Thẩm Văn sẽ lôi chuyện trêu chọc , nhưng vẻ như Thẩm Văn vứt nó đầu từ đời nào .

Thực , Thẩm Văn sống đời nhiều hơn mấy năm, thừa hiểu những đứa trẻ ở độ tuổi lòng tự trọng cao ngút trời, chắc chắn đời nào nhắc chuyện lóc vì gặp ác mộng. Thế nên, cố tình coi như chuyện gì xảy .

Ăn sáng xong xuôi, Thẩm Văn ngẫm nghĩ: Hiếm hoi lắm mới một ngày nghỉ, là dẫn Kỳ Tiêu đó chơi nhỉ? ngặt nỗi, chẳng bọn trẻ thời nay thích chơi cái gì.

Thế là đành mở lời dò hỏi: "Có chỗ nào chơi ? Bình thường học hành mệt mỏi thế , ngày nghỉ xả stress một chút chứ."

Kỳ Tiêu im lặng. Cậu tí áp lực nào, vì học chữ nào mà áp lực.

Thấy làm thinh, Thẩm Văn thúc giục: "Có ? Mau xem nào."

Kỳ Tiêu bày vẻ mặt cực kỳ chân thành, đáp gọn lỏn: "Quán nét."

Giây tiếp theo, Thẩm Văn nghẹn họng. Suýt chút nữa thì quên mất, thằng nhóc nhà mang cái danh "đứa trẻ nổi loạn" cơ mà.

"Không !" Thẩm Văn quả quyết: "Học sinh thì lo mà học hành t.ử tế, chui rúc quán nét thì cái thể thống gì!" Anh quyết tâm bóp c.h.ế.t cái tư tưởng sai lệch của Kỳ Tiêu từ trong trứng nước.

Bị từ chối thẳng thừng, Kỳ Tiêu vắt óc suy nghĩ một hồi lâu nhưng thật sự chẳng hứng thú với trò gì khác.

Thấy , Thẩm Văn đành lảng sang chuyện khác: "Thế dự định thi trường đại học nào ?"

Kỳ Tiêu cảm thấy Thẩm Văn hình như đang ôm một sự hiểu lầm to lớn nào đó về . Cậu học hành gì cả, cũng bao giờ ý định thi đại học. Kế hoạch duy nhất của cho tương lai là... sống vật vờ qua ngày đoạn tháng mà thôi.

Thấy Kỳ Tiêu đáp, Thẩm Văn chốt hạ: "Thôi bỏ , dẫn tham quan trường cũ của ."

Nói đoạn, chẳng đợi Kỳ Tiêu kịp lên tiếng phản đối, Thẩm Văn nhét thẳng ô tô.

Xe dừng cổng một ngôi trường đại học mang dáng vẻ vô cùng bề thế và trang nghiêm. Trông thấy khung cảnh xa lạ , phản xạ đầu tiên của Kỳ Tiêu là chùn bước.

cuối cùng, vẫn Thẩm Văn lôi xềnh xệch xuống xe.

Bầu khí học thuật đậm đặc bao trùm lấy gian. Những như , e rằng chỉ bên ngoài thôi cũng đủ làm vẩn đục sự thiêng liêng của nơi , chứ đừng gì đến việc bước trong.

Thẩm Văn nào bận tâm đến những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu Kỳ Tiêu. Vừa quét xong mã QR để đăng ký trường, lập tức kéo tay thẳng qua cổng.

Loading...