Thẩm Văn: "?"
Chưa kịp để lên tiếng biện minh, bố hùng hổ vung móc áo xông về phía . Thẩm Văn sợ hãi, vội vã lẩn trốn lưng Kỳ Tiêu, rụt rè ló đầu : "Bố bình tĩnh , đừng giận mà. Thẩm Ngọc, chị giúp bố bỏ cái móc áo xuống ."
Thấy Thẩm Văn to gan lớn mật dám trốn lưng thanh niên tóc vàng, cơn giận của Thẩm Thừa càng bốc lên ngùn ngụt: "Hôm nay tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng nghịch t.ử ."
Thẩm Văn đờ đẫn hiểu chuyện gì đang xảy . Chẳng bảo về xem mắt ? Sao lời nào cầm vũ khí định tẩn . May mắn , Thẩm Thừa cuối cùng cũng thể tẩn Thẩm Văn thành công vì cản .
Thẩm Văn giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ tán thưởng . Anh mà, bố vẫn luôn thương yêu .
"Hai đứa ở bên bao lâu ?"
Câu hỏi khiến chỉ Thẩm Văn im bặt, mà ngay cả Kỳ Tiêu - nãy giờ chỉ đóng vai ngoài cuộc - cũng chợt hiểu vấn đề. Hóa Thẩm Văn ăn mắng là vì dắt cái "thằng nhóc tóc vàng chóe" về nhà .
Kỳ Tiêu trầm ngâm. Dù thì, tóc cũng là màu vàng thật.
Khi hiểu cơ sự, Thẩm Văn dở dở , cuống cuồng giải thích rằng giữa hai mối quan hệ đó. Sau khi rõ ngọn nguồn, Thẩm Thừa ngại ngùng hạ chiếc móc áo xuống, còn Thẩm Ngọc thì vờ ngửa cổ trần nhà. Mẹ liền tiến đến kéo tay Kỳ Tiêu: "Hóa là hiểu lầm , Tiểu Kỳ mau đây ."
Nhìn Kỳ Tiêu bố kéo xuống, Thẩm Văn định bụng theo thì lườm nguýt: "Đều tại con gây hiểu lầm lớn thế , còn mau lấy cho Tiểu Kỳ ly nước ấm ."
Thẩm Văn ấm ức phàn nàn trong lòng, lúc nãy cũng cho cơ hội giải thích cơ chứ! Vừa cửa bảo tẩn một trận! Người đồng tính nhân quyền !?
Khi đây chỉ là hiểu lầm, Kỳ Tiêu vẫn cảm thấy gì đó khó chịu khó tả. Ý gì đây, nếu đối tượng của Thẩm Văn thật sự là thì sẽ tẩn một trận ?
Thẩm Văn lấy nước đưa cho Kỳ Tiêu, đó sang dặn : "Thưa bà Từ Chỉ Lan, xin bà đừng làm hoảng sợ."
Chỉ một giây , lập tức nhận ngay cái lườm sắc lẻm từ : "Con mang về mà chẳng thèm báo tiếng nào."
"Phòng dành cho khách trong nhà vẫn dọn dẹp ."
Thẩm Văn tỏ vẻ bất cần: "Cậu ngủ chung với con cũng , khỏi cần dọn dẹp."
Thấy bắt đầu chuyển sang khen ngợi mái tóc và khuyên tai của Kỳ Tiêu là cá tính, là ngầu, Thẩm Văn khỏi nhếch mép. Ban nãy còn gán mác là "thằng nhóc tóc vàng chóe" cơ mà. Bây giờ thì biến thành "cá tính" ?
"Mẹ, con trai trai ? Con cũng đang tính nhuộm tóc đây."
Vừa dứt câu, Thẩm Văn nhận thêm một "ánh sắc lẹm" từ quý bà Từ Chỉ Lan, ánh mắt rành rành cảnh cáo: "Mày dám."
Thẩm Văn cũng đùa giỡn với họ nữa: "Được , gọi con về xem mắt thật ?"
"Đối tượng xem mắt của con trông như thế nào?"
Thẩm Ngọc trưng vẻ mặt đầy bí ẩn: "Em yên tâm, cực kỳ trai luôn."
Đến giờ hẹn, Thẩm Văn định bụng dẫn Kỳ Tiêu cùng gặp đối tượng xem mắt thì Thẩm Ngọc chặn . Cô hoài nghi hỏi: "Em dắt thằng bé theo làm gì?"
Thẩm Văn vẫn nhận điểm bất thường: "Không ?"
Cuối cùng, Kỳ Tiêu thể cùng Thẩm Văn. bù , Thẩm Ngọc là thích hóng chuyện, cô cố tình đặt một bàn thể quan sát rõ Thẩm Văn và đối tượng xem mắt.
Kỳ Tiêu trông vẻ thẫn thờ, Thẩm Ngọc kìm bèn hỏi: "Cậu nghĩ hai đứa nó thành đôi ?"
Kỳ Tiêu nhướng mắt về chiếc bàn phía chéo bên , Thẩm Văn và xem mắt dường như đang trò chuyện rôm rả. Cậu chỉ thấy lòng chút khó chịu rõ lý do. Hoàn thấy Thẩm Văn chuyện với đàn ông đó.
Sau khi lời Thẩm Ngọc, chỉ đáp nhạt nhẽo: "Không ."
Thấy Kỳ Tiêu mặn mà lắm, Thẩm Ngọc e ngại vì sự im lặng, đành trừ: "Tiểu Văn khắt khe lắm. Trước đây nó từng quen một bạn trai, hình như tới hai tháng chia tay."
"Không đối tượng xem mắt , nó ưng mắt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-10-do-la-ban-trai-cua-cau-sao.html.]
Kỳ Tiêu thì sững , buột miệng hỏi: "Anh từng yêu ?"
Thẩm Ngọc dường như nhận lỡ lời, nhưng đối diện với ánh mắt soi mói của Kỳ Tiêu, cô đành ngượng ngùng gật đầu. Tuy đây là chuyện tình cảm cá nhân của Thẩm Văn, nhưng hiểu Kỳ Tiêu cảm thấy như một tảng đá đè nặng trong ngực. Cậu im lặng vài giây mới hỏi: "Thẩm Văn thích mẫu như thế nào?"
Thẩm Ngọc thế liền hào hứng kể: "Chị cho , yêu cầu của nó cao lắm, tiên lớn tuổi hơn, trưởng thành hơn nó, dịu dàng với nó, trai, chu đáo, body còn chuẩn nữa cơ."
Kỳ Tiêu lẳng lặng Thẩm Ngọc kể một tràng dài những tiêu chuẩn yêu của Thẩm Văn. Sau khi xong, Thẩm Ngọc liếc tình hình bên , giọng đầy tự hào: "Đối tượng Tiểu Văn chắc chắn sẽ ưng, chị đặc biệt tìm dựa tiêu chuẩn của nó đấy."
Kỳ Tiêu đáp, sự chú ý của đều đổ dồn về phía Thẩm Văn.
Sau khi Thẩm Văn và xem mắt giới thiệu bản , nhắc đến công việc mới phát hiện cả hai nhiều điểm chung. Thế nên đầu tiên bàn ăn họ chuyện khá nhiều.
Thẩm Văn thử một miếng bít tết, mùi vị tồi, chỉ là lúc Kỳ Tiêu và Thẩm Ngọc đang làm gì. Đối tượng xem mắt vẻ nhận đang phân tâm: "Sao ?"
Thẩm Văn lúc mới hồn: "Xin , nãy đang đến ."
Người bật , dò xét hỏi: "Cậu bé tóc vàng ở góc bên dường như vẫn luôn dán mắt em thì ."
Nghe , Thẩm Văn ngớ . Theo hướng ánh mắt của đối tượng xem mắt, thấy khuôn mặt trầm mặc của Kỳ Tiêu và vẻ mặt đầy phấn khích của Thẩm Ngọc. Thẩm Văn hề nhận bọn họ cũng ở đây.
Người đối diện ung dung cắt một miếng bít tết: "Anh thiện cảm với em."
" cảm giác như ánh mắt bé nuốt chửng ."
"Đó là bạn trai em ?"
Thẩm Văn sững sờ, lập tức lên tiếng phủ nhận: "Không , đó là em trai của một bạn em."
Đối tượng xem mắt với ánh mắt đầy ý vị: "À, hiểu ."
"Tuy nhiên, trò chuyện nãy giờ, Thẩm , vẻ em ưng thì ."
Thẩm Văn cũng hiểu tại , mặc dù trai, cách chuyện cũng nhẹ nhàng, lịch thiệp, nhưng ngoài những điều đó , dường như chẳng cảm giác gì đặc biệt. Anh ngượng ngùng xin : "Thật xin ."
Đối tượng xem mắt mỉm : "Anh hiểu , Tiểu Văn, thể gọi em như ?"
Thẩm Văn khẽ gật đầu.
Khi cả hai dùng bữa gần xong, đó ý xích gần thêm một chút. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bèn cảm nhận một ánh lạnh băng đang chòng chọc . Như chứng minh điều gì đó, đối tượng xem mắt cố tình sát gần Thẩm Văn thêm chút nữa. Và quả nhiên, ánh mắt ngày càng trở nên dữ dội, thể phớt lờ.
Chậc.
Cậu nhóc tính chiếm hữu mạnh ghê.
Thẩm Văn quả thực là mẫu ưng, nhưng Thẩm Văn ý với , bên cạnh còn một "vệ sĩ" nhỏ túc trực thế . Thôi bỏ , làm bạn thì thích hợp hơn.
Thẩm Văn cảm thấy áy náy về hành động của : "Để em thanh toán."
Đối tượng xem mắt nhếch mép : "Anh tính tiền , Tiểu Văn. Dù em tình cảm với , nhưng chúng kết bạn WeChat nhé?"
Thẩm Văn gật đầu, khi kết bạn xong liền tiễn về. Quay trở quán, thấy Kỳ Tiêu và Thẩm Ngọc, thở dài bất lực: "Hai đây bao lâu ?"
Thẩm Ngọc tít mắt đáp: "Ngay từ lúc bắt đầu luôn á."
"Sao , ưng ?"
Nghe câu , Thẩm Văn bỗng ảo giác như bộ ánh mắt của Kỳ Tiêu đang đổ dồn về phía .
Thẩm Văn xua tay: "Người thì cũng , nhưng em chẳng cảm giác gì cả."