Sau Khi Say Rượu, Bị Em Trai Của Bạn Thân Đè Ra Tỏ Tình - Chương 1: Kỳ Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-05-06 02:38:05
Lượt xem: 2

Bên chiếc bàn làm việc, Thẩm Văn đưa mắt mớ tài liệu chất cao như núi. Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, đưa tay day trán với vẻ đau đầu rũ mắt tiếp tục .

Còn kịp dứt khỏi mớ bòng bong , giây tiếp theo, trợ lý gõ cửa bước , báo rằng một khách hàng lớn vẫn chốt xong hợp đồng, cần đích mặt.

Thẩm Văn xoa xoa huyệt thái dương đang giật liên hồi, khẽ : "Tôi , ngoài ."

Anh còn kịp làm gì tiếp theo thì tiếng chuông điện thoại chợt vang lên. Nhìn tên gọi hiển thị "Kỳ Dã", bạn quen mười mấy năm trời, Thẩm Văn nghĩ ngợi nhiều mà bắt máy ngay: "Alo, thế?"

Giọng nam đầu dây bên vẻ bất ngờ vì máy nhanh như : "Tiểu Văn, chuyện nhờ giúp."

Thẩm Văn lật tài liệu tranh thủ trả lời: "Ông cứ , giúp chắc chắn giúp."

Kỳ Dã trong điện thoại quá chi tiết. Thẩm Văn chỉ loáng thoáng đôi chút, nhưng vì đang bận gặp khách hàng nên đành nhận lời , bảo Kỳ Dã nhắn tin cụ thể sự việc qua điện thoại cho .

Gặp khách hàng xong, Thẩm Văn bồi đến mức mặt mày cứng đờ. Cũng may cuối cùng hợp đồng vẫn ký kết trót lọt, mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm một .

Lúc mới thời gian mở tin nhắn Kỳ Dã gửi. Vừa liếc mắt qua, chữ dày đặc kín cả màn hình. Thẩm Văn cố dằn xúc động vứt phăng cái điện thoại để tiếp.

[Kỳ Dã]: Tiểu Văn, đứa em trai đang học trong nước, thằng bé sống một , mà đến tháng bảy mới về nước .

[Kỳ Dã]: Giờ nó đang học mười hai, là giai đoạn quan trọng nhất, thế mà thành tích lẹt đẹt. Tôi ở nước ngoài cũng chẳng giúp gì nhiều, nên nhờ chăm sóc nó giúp một thời gian.

[Kỳ Dã]: Tính thằng bé phản nghịch một chút, xem giúp chuyện ?

Đôi mắt hoa đào của Thẩm Văn khẽ nheo . Chậc, hóa là nhờ làm bảo mẫu trông trẻ ?

Lớp mười hai? Chắc ước chừng cũng mười tám tuổi . Lớn thế thì chắc cũng chẳng cần nhọc lòng lo lắng gì nhiều.

Thẩm Văn dứt khoát đồng ý: [Được thôi, em ông học trường nào? Tan làm qua đón nó về nhà ở.]

Thấy Thẩm Văn nhận lời sảng khoái như , Kỳ Dã sợ đổi ý nên lập tức gửi bộ hồ sơ cá nhân lẫn thói quen sinh hoạt của em trai qua.

Cái thái độ hệt như một gã chủ tiệm đang bán tống bán tháo hàng hóa.

Nhìn tốc độ nhắn tin của Kỳ Dã, Thẩm Văn bỗng thấy mí mắt giật giật. Một thằng nhóc mười bảy mười tám tuổi thì thể phản nghịch đến mức nào chứ? Bản lúc cũng từng nổi loạn đấy thôi, chắc là trị .

Thế nhưng, khoảnh khắc xong bản hồ sơ cá nhân mà Kỳ Dã gửi, Thẩm Văn trầm mặc để một dãy dấu ba chấm.

[Thẩm Văn]: [...]

[Thẩm Văn]: Thế mà ông gọi là HƠI phản nghịch đấy ?

Đánh , nhuộm tóc, thành tích đội sổ, đình chỉ học mấy tuần liền. Học kỳ còn vì đ.á.n.h với ngoài trường mà xơi ngay một cái giấy kỷ luật.

Loại tiểu ma vương quậy phá cỡ mà Kỳ Dã gọi là " phản nghịch"???

Hay là thời đại đổi ? Thời của bọn phản nghịch cùng lắm cũng chỉ là trốn tiết tự học sân đ.á.n.h bóng rổ mà thôi.

Thẩm Văn mơ hồ cảm thấy bản rước thêm một đống rắc rối to đùng cái cuộc sống vốn dĩ vô cùng bận rộn của . khổ nỗi là kiểu hứa thì hiếm khi nuốt lời, cho dù chịu thiệt thòi vô vì cái thói làm việc qua não .

Sống đến ngần tuổi vẫn bỏ .

Kỳ Dã ở bên chắc cũng tự đứa em trai của quá quắt: [Khụ khụ, Tiểu Văn , em trai trăm sự nhờ hết! Đợi về nước chắc chắn sẽ mời một chầu trò. Tôi tin tưởng nhất định thể giáo d.ụ.c nó thành thanh niên ba thời đại mới!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-say-ruou-bi-em-trai-cua-ban-than-de-ra-to-tinh/chuong-1-ky-tieu.html.]

Thẩm Văn bất đắc dĩ xem đồng hồ, thấy sắp đến giờ tan tầm, bèn thu dọn một ít tài liệu đem về nhà xem. Xách chiếc cặp da khỏi phòng, đường nhiều trong công ty chủ động chào hỏi .

Nói cũng , ngoại hình của Thẩm Văn thực sự chê . Đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao, đôi môi mỏng bạc tình cùng làn da trắng trẻo. Rõ ràng mang một gương mặt đậm chất "tra nam", nhưng bù cách ăn , thành thử các nữ đồng nghiệp trong công ty ai nấy đều hảo cảm với .

Tuy nhiên, Thẩm Văn từng giấu giếm xu hướng tính d.ụ.c của . Sau khi chuyện, những từng ý với xe, bắt đầu nhiệt tình tìm kiếm bạn trai phù hợp để làm mai cho .

"Tiểu Văn hôm nay tan làm đúng giờ thế? Có tình huống gì hả?"

Nghe , Thẩm Văn khẽ ngẩn , đó bày vẻ mặt bất đắc dĩ đồng nghiệp trêu ghẹo : "Đâu chị Từ, em vẫn đang chờ giới thiệu cho đây ."

"Hôm nay em đón con của một bạn, nên tăng ca cùng ."

Thấy dáng vẻ của , đồng nghiệp cũng trêu ghẹo nữa mà để .

Thẩm Văn men theo địa chỉ Kỳ Dã cung cấp tìm đến trường học. Chưa kịp bước cổng, nhận tin nhắn của Kỳ Dã, báo rằng em trai hiện đang phạt trong văn phòng vì tội đ.á.n.h , chờ phụ đến đón.

Mí mắt của Thẩm Văn giật giật, dự cảm chẳng lành ập đến.

Sau khi hỏi rõ vị trí văn phòng, bắt đầu tìm. còn kịp thấy đích đến, đối diện với bức tượng Khổng T.ử tới tận hai . Anh đành thừa nhận: Mình lạc đường mất .

Trên Thẩm Văn đang diện một bộ âu phục đen tuyền, thoạt thấy lạc lõng với môi trường học đường. Suốt quãng đường , thu hút ít ánh tò mò của đám học sinh. Vừa Thẩm Văn đường, bèn tóm ngay một nam sinh đang lén để hỏi thăm.

"Bạn học ơi, cho hỏi văn phòng khối Mười hai ở hướng nào ?"

Nhìn đàn ông dung mạo và khí chất nổi bật mặt, nam sinh ngẩn mất một giây nhanh nhảu đáp: "Anh cứ thẳng lên phía , tòa nhà giảng đường , lên tầng hai là tới ạ."

Ngắm những dãy nhà xung quanh, Thẩm Văn chút bùi ngùi. Đã nhiều năm gian trường học như thế .

Trước khi bước văn phòng, lịch sự gõ cửa: "Xin chào, cho hỏi cô Du chủ nhiệm lớp 12A9 ở đây ạ?"

Thật tình cờ, hỏi chính là cô Du.

Cô giáo đeo một chiếc kính gọng đen, ánh mắt phần sắc sảo. Cô ngước lên Thẩm Văn, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét, nhưng giọng điệu vẫn đều đều chút gợn sóng: "Xin hỏi là ai ?"

Nghe câu , Thẩm Văn chợt nhớ những tháng ngày học giáo viên chủ nhiệm gọi lên răn dạy. Anh chỉnh đốn nét mặt: "Chào cô Du, trai của Kỳ Tiêu."

Cô Du xong liền đ.á.n.h giá từ xuống thêm mấy , biểu cảm hệt như gặp đấng cứu thế: "Anh là trai Kỳ Tiêu !?"

"Vậy mau theo ."

Thẩm Văn ngoan ngoãn nối gót theo cô Du, thẳng đến mặt Kỳ Tiêu. Lúc , Thẩm Văn mới chính thức diện kiến đứa em trai của Kỳ Dã.

Dù chơi với Kỳ Dã nhiều năm, nhưng hiểu quá rõ về cảnh gia đình bạn , chỉ đối phương một đứa em trai. Trong ký ức, cũng mới chỉ gặp thằng bé đúng một hồi nó còn nhỏ.

Kỳ Tiêu của hiện tại... trái ngược với hình ảnh đứa trẻ ngoan ngoãn trong trí nhớ của .

Thẩm Văn vô thức dụi mắt. Mình nhầm thế?

Cái tên thanh niên đang mặt ... nhuộm một mái tóc vàng chóe, mặc chiếc áo sơ mi đồng phục trắng, áo khoác thì buộc hờ ngang hông. Cả toát lên vẻ chán đời nhưng mang theo một loại công kích khó tả... Đây mà là Kỳ Tiêu ???

Bị cú sốc thị giác đ.á.n.h úp, Thẩm Văn lọt tai cô Du đang gì. Anh chỉ liên tục "ừm, ", gật đầu hùa theo những lời cô giáo phàn nàn.

Cô Du cái dáng xiêu vẹo chút xương cốt của Kỳ Tiêu, đau đầu : "Kỳ Tiêu, phụ em đến đấy."

Ánh mắt Kỳ Tiêu trông khá đáng sợ. Cậu khẽ nhếch khóe môi, giọng điệu mang theo vẻ khiêu khích khó tả: "Phụ ?"

Loading...