Sau Khi Qua Đời, Tôi Bị Hệ Thống Triệu Hồi Về Nuôi Con - Chương 7: Giấc mộng chân thực

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:24:58
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi theo Giang Tự trở về trang viên nơi và Giang Tư Thần sinh sống. Vì đột ngột đổi chỗ ngủ, mất ngủ. Nửa đêm tỉnh dậy, trần nhà xa lạ, ngẩn hồi lâu mới sực nhận thực sự trở thế giới .

 

Trang Thảo

Hệ thống biến mất bấy lâu nay đột ngột xuất hiện, giọng reo vui: [Cuối cùng cũng giải quyết xong đống hỗn độn do tên để .]

 

Nó vui mừng đến phát .

 

“Tên ?”

 

Hệ thống đáp: [Lúc , tên mặc kệ Giang Tự làm bạn mang thai, khiến Giang Tư Thần, đứa bé vốn nên xuất hiện trong phó bản , đời. Từ lúc đó, thế giới lệch khỏi quỹ đạo định sẵn.]

 

Tôi khẽ nhíu mày, cảm thấy điều gì đó nhưng nhất thời là gì. Hệ thống tiếp tục: [Tóm , bây giờ tất cả sửa chữa. Cuối cùng cũng thể báo cáo thành nhiệm vụ.]

 

“Chờ , cái gì mà Giang Tư Thần vốn nên xuất hiện?”

 

Giọng hệ thống biến mất khỏi đại não . Bên cạnh truyền đến tiếng thở đều đặn của Giang Tự. Tay nắm chặt đến tê dại. Nhìn hàng lông mi dày của , chợt nhớ Giang Tư Thần cũng giống hệt ở điểm .

 

Không hiểu vì , cứ nghĩ đến Giang Tư Thần, trong lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Tôi cẩn thận thoát khỏi vòng tay của Giang Tự đang ngủ say, xuống giường sang phòng con.

 

Phòng của Giang Tư Thần trống trải lạ thường. Ngoài một chiếc giường và một chiếc đèn sàn, còn thứ gì khác. Tôi đắp góc chăn cho thằng bé, lặng lẽ nó hồi lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-qua-doi-toi-bi-he-thong-trieu-hoi-ve-nuoi-con/chuong-7-giac-mong-chan-thuc.html.]

 

“Có lẽ lo xa quá ?”

 

Nhiệt độ ban đêm xuống thấp, lạnh đến run . Khi chịu nổi nữa mới rón rén trở về phòng . Vừa đẩy cửa , thấy Giang Tự ở mép giường. Ánh trăng nhàn nhạt lọt qua khe rèm rủ xuống sàn. Giang Tự sáng mờ ảo , bóng lưng trông vô cùng cô độc.

 

Tôi bước đến mặt, nhưng phản ứng. Rất lâu , mới như một cỗ máy rỉ sét, chậm rãi nâng tay ôm lấy eo . Hắn cẩn thận tựa đầu lòng , lẩm bẩm: “Anh mơ một giấc mơ thật...”

 

Ánh mắt Giang Tự trống rỗng căn phòng tối: “Anh mơ thấy em trở , trở biệt thự và cùng Thần Thần chơi trong hoa viên.”

 

Hắn chua chát: “Thật sự giống thật.”

 

Trước đây, nếu nửa đêm tỉnh dậy mà thấy bên cạnh, Giang Tự sẽ nổi điên tìm khắp nhà. chỉ suy sụp đó. Hắn tưởng chuyện chiều nay chỉ là một giấc mơ. Có lẽ đây đầu mơ như .

 

Tim như bóp nghẹt. Tôi hít sâu một để thoát khỏi cảm giác ngạt thở kỳ lạ . Tôi nâng mặt Giang Tự lên, buộc . Nhìn đôi mắt trống rỗng của , dịu dàng : “Xin , em về muộn.”

 

Đôi mắt u ám dần phủ một lớp nước. Tôi thấy bóng phản chiếu trong mắt . Nước mắt lặng lẽ lăn dài gương mặt Giang Tự. Đêm đó, òa nức nở trong lòng , như thể trở về lúc nhỏ, mỗi khi chịu uất ức bên ngoài chạy về tìm .

 

Tôi cúi đầu hôn những giọt lệ . Bàn tay Giang Tự chậm rãi trượt xuống lưng siết chặt. Hắn bế lên giường, cúi xuống hôn. Tôi mở miệng đáp .

 

Hơi thở của cả hai dần trở nên dồn dập. Những nụ hôn lướt qua môi, trượt xuống . Tay vùi mái tóc đen dày của Giang Tự. Khi giữ chặt, ngửa đầu, kìm phát một tiếng rên khẽ. Tôi lả giường, ánh mắt mê mải đàn ông mặt.

 

Giang Tự chậm rãi chống dậy, đôi mắt sáng rực trong bóng tối.

Loading...