Sau Khi Qua Đời, Tôi Bị Hệ Thống Triệu Hồi Về Nuôi Con - Chương 5: Một, hai, ba, người gỗ

Cập nhật lúc: 2026-03-04 08:14:48
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi sững sờ nó. Lòng bỗng trĩu nặng. Tôi nhớ đến lời hệ thống về những kẻ cử đến để chỉnh sửa thế giới . Họ mang theo tình cảm giả dối để tiếp cận Giang Tư Thần, dùng sự hư tình giả ý chiếm lấy lòng tin của một đứa trẻ bảy tuổi, hết đến khác lợi dụng vứt bỏ nó.

 

“Họ hiểu nhóc lắm ?” Tôi khàn giọng hỏi.

 

“Họ cháu thích ăn gì, thích màu gì và cả nhân vật hoạt hình cháu yêu thích. Những chuyện nhỏ nhặt mà ngay cả ba cũng , nhưng họ hết. Cháu từng nghĩ chắc hẳn Daddy ở trời đang cháu nên mới rõ như ...”

 

ba chuyện thì giận. Ba cháu thể nhận nhầm cả Daddy của . cháu bao giờ gặp Daddy . Cháu cũng gặp Daddy lắm. Người mà ba yêu sâu đậm, cháu cũng gặp một …”

 

Hốc mắt Giang Tư Thần đỏ hoe, nhưng nó cố để nước mắt rơi. Tôi thở dài, dậy bế thốc nó lên.

 

“Chú thực sự hiểu nhóc, nhưng chú nhóc . Thần Thần thể kể hết chuyện của nhóc cho Daddy ?”

 

Giang Tư Thần túm chặt áo , vùi đầu vai thổn thức.

Trang Thảo

 

“Chú học hỏi nhanh thật đấy, cuối cùng cũng một chút dáng dấp của Daddy cháu ...”

 

Tôi vỗ về lưng nó, khẽ : “Vậy nhóc xào cho chú hai món . Chú đói thật .”

 

Nó ngơ ngác .

 

“Sao chú cháu nấu cơm?”

 

Tôi nỡ thật rằng vì nó quá giống Giang Tự, nên lỡ miệng sai bảo nó như từng sai bảo Giang Tự .

 

Giang Tư Thần thường đến biệt thự tìm buổi chiều. Tôi chính con trai ruột nuôi như chim hoàng yến. Nghĩ đến chuyện là đêm bật dậy nhạo chính . Có lẽ vì nó quá giống Giang Tự, từ vẻ già dặn đến phong thái. Giang Tự già dặn là do cảnh ép buộc, còn Giang Tư Thần rõ ràng sống cạnh ba , mà dường như chẳng lấy một tuổi thơ vui vẻ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-qua-doi-toi-bi-he-thong-trieu-hoi-ve-nuoi-con/chuong-5-mot-hai-ba-nguoi-go.html.]

Nó mang đến một đống tài liệu, lải nhải dặn ghi nhớ thói quen ăn uống, sở thích của Giang Tự và cả những kỷ niệm của hai chúng mà nó ngóng . Những điều vốn in sâu trong lòng , giờ con trai bắt học thuộc một nữa.

 

Tôi chán nản gấp đống tài liệu thành máy bay giấy, ném đầy sân. Làm để Giang Tư Thần tin là ba của nó đây? Nó xị mặt, lạnh lùng : “Chú, xin hãy trưởng thành một chút. Daddy cháu là điềm đạm, chú thể đóng vai cho giống một chút ?”

 

“Lại là ba nhóc ?”

 

Giang Tư Thần bỗng xìu xuống: “Ba ít khi nhắc về Daddy lắm. Cháu ảnh đoán thôi. Ba một căn phòng đầy ảnh và đồ đạc của Daddy. Khi ba nhà, quản gia và các dì sẽ lén cho cháu đó một lát.”

 

Thấy nó buồn, định đ.á.n.h trống lảng.m: “Chúng chơi trò chơi . Trò một hai ba gỗ nhé?”

 

Mắt nó sáng lên, nhưng vẫn cố ho khan một tiếng để giữ vẻ nghiêm nghị: “Mấy trò trẻ con ai thèm chơi chứ.”

 

“Chú thèm chơi đấy. Mau lên, nhóc , chú gốc cây.”

 

Nó bĩu môi lẩm bẩm: “Thật là hết cách với chú, thôi thì cháu miễn cưỡng chơi cùng chú .”

 

Nói về phía cổng. Tôi gọi với theo: “Giang Tư Thần, gọi là Daddy , đừng gọi chú nữa.”

 

Nó sững đó lâu, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng. Tôi nhún vai tự an ủi rằng . Dù giữa chúng cũng trống bảy năm, thêm việc nó lừa quá nhiều , lòng tin dễ gì .

 

Tôi tựa gốc cây, bịt mắt : “Bắt đầu nhé. Một, hai, ba, gỗ.”

 

Quay đầu , Giang Tư Thần đang khựng trong một tư thế kỳ quái. Tôi mỉm tiếp: “Một, hai, ba, gỗ.”

 

Lần , sắc mặt nó chút khác lạ. Tôi nghĩ nhiều, tiếp tục: “Một, hai...”

 

Bất thình lình, phía vang lên tiếng lên đạn đanh gọn. Họng s.ú.n.g lạnh ngắt dí sát gáy . Giọng Giang Tự vang lên từ phía .

 

“Cái thứ sống c.h.ế.t.”

Loading...