Sau Khi Qua Đời, Tôi Bị Hệ Thống Triệu Hồi Về Nuôi Con - Chương 1: Sự trở lại không mong muốn
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:34:46
Lượt xem: 38
Editor: Trang Thảo.
Khi tỉnh trong một kho hàng cũ nát, thấy một đứa trẻ trói ghế, ngoại hình giống hệt Giang Tự lúc nhỏ. Trong thoáng chốc, rơi trầm mặc.
Lần đầu tiên xuyên thế giới , nhiệm vụ của là nuôi dưỡng vai ác Giang Tự trưởng thành. Khi mới bảy tuổi, đang ở cái tuổi đến ch.ó cũng ghét, nên cứ thế nuôi như nuôi một con ch.ó con.
Cũng may Giang Tự ngoan ngoãn, lời, chẳng hề lộ chút tiềm chất của một đại vai ác. Hệ thống ngày ngày khiển trách nuôi hỏng một đại phản diện, nhưng hề để tâm, chỉ rằng hệ thống hiểu sự đời. Vai ác cũng nhiều loại, và đứa trẻ nhà là loại vai ác tỏa sáng rực rỡ.
Sau , Giang Tự của gia tộc tìm về. Hắn từ tầng lớp đáy xã hội leo lên đỉnh cao quyền lực. Ngày nắm quyền Giang gia, báo đáp . khi lừa phòng ngủ, mới nuôi một con ch.ó nhỏ, mà là một con sói con.
Kể từ đó, mối quan hệ của chúng trở nên lệch lạc. Đến khi kịp nhận thì m.a.n.g t.h.a.i con của . Tôi vốn hiểu rõ thế giới , luôn cho rằng Beta thì thể mang thai. Thế nhưng ngày sinh nở, c.h.ế.t vì khó sinh ngay bàn mổ.
Nghĩ đến việc thứ sắp bắt đầu từ đầu, đầu đau như búa bổ.
“Hệ thống, mi câm ? Nói gì chứ. Tại để cốt truyện lặp một nữa?”
Hệ thống đáp , tiếp tục giả c.h.ế.t. Lúc , từ phía vang lên tiếng mở cửa.
Tôi đầu theo tiếng động, mấy gã đàn ông vạm vỡ đeo mặt nạ xuất hiện phía .
“Đại ca, thằng nhóc lừa chúng . Ba của nó thật sự mang một trăm triệu đến .”
Tôi sững , thầm nghĩ Giang Tự làm gì ba, chỉ một ông nội. Nếu tính theo vai vế, còn thể coi là nửa ba của , nhưng lấy một trăm triệu.
“Ba của nó là ai?” Tôi hỏi.
“Chính là nắm quyền tập đoàn Giang thị, Giang Tự.”
Tôi đầu đứa trẻ trói ghế, khóe miệng khẽ giật. Đứa nhỏ bằng ánh mắt bình tĩnh đến mức phù hợp với lứa tuổi. Đây là con của Giang Tự, hèn gì giống đến . Nếu đứa bé năm đó của giữ , chắc cũng lớn chừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-qua-doi-toi-bi-he-thong-trieu-hoi-ve-nuoi-con/chuong-1-su-tro-lai-khong-mong-muon.html.]
Bảy năm , trong phòng phẫu thuật, bác sĩ hỏi Giang Tự cứu lớn cứu nhỏ. Đôi mắt đỏ rực, một chút do dự đáp: “Cứu lớn.” Đáng tiếc, cuối cùng cả lớn lẫn nhỏ đều giữ .
Tôi đờ đẫn đứa trẻ. Suốt những năm vắng bóng, Giang Tự vẫn sống cuộc đời của , lẽ nên mừng cho . hiểu lòng nghẹn , chút khó thở.
Trang Thảo
“Đại ca g.i.ế.c con tin ?” Giọng bên tai kéo về thực tại.
“Cái gì?” Tôi thể tin nổi mấy gã mặt.
“Giang Tự là tên điên, dễ đối phó. Thả đứa nhỏ về, cũng tuyệt đối tha cho chúng .”
Tôi trầm mặc một lát chậm rãi : “Các cứ cầm tiền . Tôi ở giải quyết hậu quả.”
Mắt mấy gã sáng rực, vẻ tính toán hiện rõ mặt. Tôi lạnh trong lòng, bọn chúng sẽ từ chối. Sau khi tất cả rời , cầm d.a.o bước về phía đứa trẻ.
Đứa nhỏ rõ ràng thấy cuộc đối thoại của chúng nhưng hề hoảng loạn. Nó bằng ánh mắt trống rỗng lạnh lẽo, vẻ cam chịu như thể màng sống c.h.ế.t. Đó là trạng thái của một đ.á.n.h mất bản năng cầu sinh. Một đứa trẻ đầy mười tuổi mà sống ?
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương lập tức lan khắp cơ thể. Tôi dùng d.a.o cắt đứt dây trói chân tay nó. lúc , giọng hệ thống vang lên trong đầu.
[Chúc mừng ký chủ. Giải cứu thành công con trai của Giang Tự. Đây chính là con của bạn và Giang Tự. Mau đưa đứa bé gặp .]
Tiếng hệ thống khiến tim thắt . nhanh lấy bình tĩnh, phớt lờ nó, chằm chằm đứa nhỏ.
“Này, gọi điện cho ba nhóc, bảo tới đón .”
[Ký chủ, bạn nên tự đưa đứa bé về. Như mới thể gặp Giang Tự.]
Tôi bỏ ngoài tai lời hệ thống, đưa tay tháo mặt nạ xuống. Khi tầm rõ ràng trở , thấy đứa trẻ ngây .
“Ba... ba.” Giọng nó run rẩy.
Tôi mất kiên nhẫn nhíu mày: “, gọi ba nhóc tới đón... Thôi bỏ , đưa nhóc rời khỏi đây .”