Editor: Trang Thảo.
Tôi bước nhanh hơn. câu tiếp theo của khiến khựng : “Sở Yến, từ chối , vì sớm ở bên cạnh Đường Tu ?”
Tôi đột ngột : “Cậu bậy bạ gì đó! Sao thể ở bên cạnh Đường Tu !”
“Vậy thì ...”
Trong lòng rối bời, nghĩ ngợi gì mà cắt ngang lời : “Cả đời cũng thể ở bên cạnh Đường Tu, đừng suy đoán lung tung về khác!”
Tôi... thể ở bên cạnh thằng bạn nhất của ...
càng nghĩ, càng thể lừa dối bản . Những ký ức giữa và Đường Tu cứ thế tràn về trong tâm trí, chiếm trọn suy nghĩ, khiến chẳng còn thấy gì xung quanh nữa.
Thật nực . Sở Yến ơi, mày thật nực . Làm gì ai đêm nào cũng mơ thấy bạn cơ chứ!
Tôi gặp Đường Tu. Tôi lập tức, ngay bây giờ, ngay khoảnh khắc thấy Đường Tu.
Tôi xoay , nhưng chỉ thấy gương mặt thất vọng của Đường Tu. Hắn thấy hết. Hắn .
Đường Tu đầu bỏ . Tôi làm thất vọng.
Nước mắt trào . Tôi kịp suy nghĩ gì nữa, cũng kịp giữ kẽ, càng để tâm đến việc xung quanh nhiều đàn em. Tôi dùng hết sức bình sinh chạy về phía Đường Tu: “Đường Tu, ...”
Đường Tu đột ngột xoay , mặt cũng vệt nước mắt. Tôi còn kịp rõ thì nâng mặt lên, cúi đầu hôn xuống.
Tôi sững , nhưng đẩy mà vòng tay ôm lấy cổ .
Hương rượu cam dịu ngọt từ từ lan tỏa. Nụ hôn kết thúc, Đường Tu thở dốc bên tai gằn giọng : “Sở Tiểu Yến, thích . Lần cuối cùng cũng , rõ ?”
Đợi đến khi cuối cùng cũng bình tâm trạng, định nắm tay Đường Tu cùng về nhà thì bỗng hóa đá.
Đám đàn em của tất cả đều đang trưng bộ dạng ngốc nghếch, chen chúc ngay cửa lớn biệt thự chằm chằm.
Bên ngoài biệt thự, một đôi soái ca ngang qua còn hướng về phía chúng huýt sáo: “Tuổi trẻ thật nha!”
“Bảo bảo đúng đấy, nên chúng mau nhanh về nhà thôi.”
Tôi bình tĩnh sang Đường Tu: “Tôi nghĩ chúng nên cân nhắc việc học ngành hàng vũ trụ. Nghe mới phát hiện một hành tinh mới, các nhà khoa học bảo đó là Xanh Thẳm Tinh thể nền văn minh tồn tại, là chúng tới đó giải sầu .”
Tạm biệt nhé, hành tinh của .
Đường Tu nửa ôm lấy , dứt.
Đám đàn em đang ngây lập tức bao vây lấy . Cuối cùng bọn họ cũng hỏi cái vấn đề đó:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-phan-hoa-toi-va-truc-ma-thanh-doi/chuong-8.html.]
“Anh Sở... Sở... Sở... Sở, ... ... ... là Omega hả?”
Ôi, đúng là uổng công năm nay liều mạng che giấu. Chẳng ngờ cuối cùng vẫn phát hiện.
“, giới tính thứ hai của chính là Omega.” Tôi trực tiếp thừa nhận.
Bởi vì sớm chấp nhận phận . Omega thì ? Tôi thần thái phấn chấn, khoanh tay mặt bọn họ: “Các ý kiến gì ?”
Đám đàn em nửa ngày nên lời, đứa nào đứa nấy mở to mắt .
Trang Thảo
“ là lũ ngốc.”
“Nhìn cái gì mà , Sở của các vĩnh viễn là Sở của các !”
Tất cả đều bật vang.
---
Ngoại Truyện (Tiểu Kịch Trường)
Tiểu kịch trường 1: Nước giặt
Đại học khai giảng. Có một bạn học mới sở hữu cái mũi thính như mũi chó: “Ơ, chứ, bảo mùi nước giặt của hai ông giống hệt thế?”
Tôi đỡ trán, thúc cùi chỏ Đường Tu hiệu cho lo mà ứng phó. Lại thấy Đường Tu thản nhiên đáp: “À, bạn trai tặng đấy.”
Cậu bạn đờ một lát mới lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ hai chúng . Tôi hổ để cho hết. Đường Tu trở tay ấn khuôn mặt đang chín nhừ của lòng ngực, thong thả bồi thêm một câu: “Chỗ nước giặt chắc dùng đủ bốn năm. Bạn trai yêu quá, tặng tận hai thùng cơ mà.”
Tiểu kịch trường 2: Chuyện xây tổ
Chuyện xảy kỳ nghỉ hè khi nghiệp trung học.
Đường Tu bước kỳ mẫn cảm, tự nhốt trong phòng suốt ba ngày ngoài. Tôi chút lo lắng cho nên định gọi video. Đường Tu , chỉ gửi tin nhắn thoại. Giọng khàn đặc: “Yến Yến, em vẫn còn nhỏ quá...”
Tôi lập tức tắt phụt đoạn ghi âm đó. một lúc , chủ động gọi thoại cho : “... Yến Yến.” Đầu dây bên đang làm gì, tiếng thở dốc của khiến tai nóng bừng: “Lấy thêm cho vài bộ quần áo của em qua đây, ? Đừng cúp máy... vài bộ là , bộ em đang mặc , ?”
Tiểu kịch trường 3: Chuyện Pheromone
Mọi đều , Alpha chẳng ai là hạng lành gì.
Tôi vật vã chiếc giường lớn lộn xộn, nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ. Hiện tại gần như cựa quậy nổi. Lần thật lòng c.ắ.n c.h.ế.t Đường Tu. Cái tên đúng là đồ tồi.
Tôi nhớ đêm qua... Khi lóc đòi cho chút Pheromone, thật sự ngờ cố ý rót một lượng lớn Pheromone mùi rượu mạnh như . Tôi thật ngờ thể say. Càng ngờ tới là cái tên Đường Tu thối tha đó cố tình làm .
Càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng tức. Cuối cùng, dồn sức đá tên thủ phạm một phát xuống giường.