Sau Khi Phân Hóa, Tôi Và Trúc Mã Thành Đôi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:29:19
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đến khi chuyện lắng xuống là một tuần . Tôi nghiêm cấm Đường Tu nhắc những gì xảy trong thời gian đó, đổi ít điều ước “nhục quốc thê lương”.

 

Bao gồm nhưng giới hạn ở: chủ động xin chuyển chỗ cùng bàn với Đường Tu, chỉ uống nước do đưa, dán miếng ức chế in hình mèo con mua, cùng hàng loạt yêu cầu linh tinh khác.

 

thôi cũng , dù cuộc sống của quỹ đạo. Tôi vẫn là học sinh cuối cấp. Đường Tu là học bá cần lo thành tích, nhưng thì thua . Xin nghỉ mấy ngày mà tụt điểm thì chẳng coi thường ? Tôi còn làm gương cho đàn em nữa.

 

mấy ngày nay học chăm, đến mức đám đàn em rủ chơi bóng cũng .

 

“Chơi bời gì nữa, lúc lo học.”

 

Đám đàn em cũng lời. Tôi , bọn họ cũng sân, ai nấy đều ngoan ngoãn trong lớp làm bài. Đây chính là sức ảnh hưởng của trùm trường Trung học thực nghiệm 1 Diêm Thành.

 

Mấy ngày nay, bạn cùng bàn mới nhậm chức là Đường Tu dường như dính chặt ghế. Tôi dậy thì cũng rời chỗ, gần như chắn hết đường của . Đám đàn em hỏi bài cũng chen . Lạ hơn là giờ nghỉ giải lao dạo lớp đông hơn hẳn, ai cũng chăm chỉ.

 

Tôi tụt nên càng cố gắng hơn. Trong giờ nghỉ, lớp 12A1 xuất hiện cảnh tượng hiếm thấy, hơn nửa lớp vùi đầu học bài. Cô chủ nhiệm xúc động đến mức rơi nước mắt.

 

Sau mấy ngày nỗ lực, làm thử vài đề thi giới hạn thời gian. Ừm, điểm tuyệt đối. Tôi thở phào, lén liếc Đường Tu bên cạnh. Nỗ lực nhiều ngày như , làm chút chuyện chắc cũng quá đáng.

 

Mấy ngày nay khi ngủ luôn nhớ đến hôm đó, mùi rượu cam thật sự... khụ khụ. Nói cũng , còn từng ngửi riêng mùi của Đường Tu. Tên đúng là Alpha kiểu mẫu, để lộ chút pheromone nào.

 

Chậc. Tôi l.i.ế.m răng, thấy chuyện thật công bằng. Đường Tu ngửi pheromone của , dù là ngoài ý . Không , cũng cho ngửi mới công bằng.

 

Tôi suy nghĩ nhiều, gọi Đường Tu ngoài.

 

“Yến Yến, đến tòa nhà thực nghiệm làm gì?”

 

, cách xưng hô cũng là một trong những điều khoản bất bình đẳng ký, đương nhiên chỉ dùng khi riêng tư. Người đàn ông trưởng thành đôi khi hy sinh vì em.

 

Tôi trả lời, chỉ lặng lẽ cùng đến tòa nhà thực nghiệm. Đây là nơi ít qua nhất trường, bên trong chứa nhiều thiết đắt tiền và vật liệu nguy hiểm, bình thường quyền đặc biệt mới .

 

Tôi quyền đó, nhưng Đường Tu . Hắn là học sinh duy nhất phép đây, bởi trình độ hóa học của vượt xa học sinh trung học, thậm chí vượt nhiều giáo viên. Với hàng loạt giải thưởng lớn, nhà trường thể ưu ái.

 

Tôi dùng mống mắt mở cửa, khỏi phấn khích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-phan-hoa-toi-va-truc-ma-thanh-doi/chuong-6.html.]

 

Khụ khụ. Tôi chờ nổi nữa để làm chút chuyện .

 

“Phòng thí nghiệm hệ thống thông gió ?”

 

“Có.”

 

“Mở .”

 

nghi hoặc, Đường Tu vẫn ngoan ngoãn làm theo.

 

Tôi lặng lẽ đưa tay khóa trái cửa phòng. Sau đó nghiêng tiến sát bên . Để đề phòng phản kháng, tung quân bài tình : “Đường Tu, còn là em nhất của ?”

 

Đường Tu ngẩn một chút gật đầu thật thà.

 

Tôi cuối cùng cũng nhịn mà lộ răng nanh: “Vậy thì tỏa pheromone cho ngửi thử xem.”

 

Tôi chuẩn sẵn phản ứng, nhưng ngờ luôn lạnh lùng như Đường Tu đỏ bừng mặt trong nháy mắt. Hắn hiếm khi luống cuống như , gần như thể tin nổi mà bật : “Hả?”

 

Dáng vẻ đó khiến càng trêu thêm.

 

“Hả cái gì, chịu ? Không chịu thì thôi, cũng chẳng cần.”

 

Tôi giả vờ rời , lập tức đuổi theo giữ lấy từ phía . Gần như bộ nửa của dán lưng . Khoảng cách quá gần, nhưng vẫn ngửi thấy pheromone của . Tôi tự nhủ, việc nhỏ nhịn sẽ hỏng việc lớn.

 

Đường Tu dường như đang chuẩn tâm lý. Tôi thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ. Một bầu khí khó gọi tên lan khắp phòng thí nghiệm vắng lặng. Ngay khi sắp mất kiên nhẫn, một mùi rượu thuần hậu thoảng qua chóp mũi, len lỏi làn da .

Trang Thảo

 

Phóng túng nhưng kiềm chế.

 

Sao thể quyến rũ đến mức khiến hoảng hốt như ? Tim đột nhiên đập loạn. Có lẽ chỉ sợ Đường Tu thấy vành tai đỏ lên, đem trêu chọc.

 

Tôi kịp nghĩ thêm, đột ngột đẩy chạy ngoài.

 

Tim đập quá nhanh.

 

Một vòng quanh rừng cây nhỏ trong trường năm vòng, cơ thể mới dần bình thường . Sau đó chạy thêm hơn mười vòng ở sân vận động. Không chỉ để xua mùi hương còn vương vấn nơi đầu mũi, mà còn để tránh mặt Đường Tu. Dù hiểu vì , nhưng lúc gặp .

Loading...