Tôi định nhấc chân thì Phó Thương : "Lâm Tân, thích em."
Tôi im lặng, lúc lòng rối như tơ vò. Diễn biến cốt truyện hình như gì đó sai sai. Chẳng là bạn bè , Phó Thương làm bạn trai ? Với , nếu Bùi Hoán "ánh trăng sáng" của tỏ tình với , chẳng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ?
Thế thì . Muốn đ.á.n.h thì mà đ.á.n.h Phó Thương . Chuyện của thành phố các thì tự mà giải quyết với . Chẳng liên quan gì đến cả!
Tôi phớt lờ sự xao động bất thường trong lòng, gượng : "Hả, gì cơ? Gió to quá rõ. Tôi thấy gọi về ăn cơm , đây!"
Nói xong, chẳng đợi Phó Thương phản ứng, vắt chân lên cổ mà chạy. Chạy một đoạn xa mới ngoái đầu . Phó Thương vẫn nguyên tại chỗ, hề nhúc nhích. Khoảng cách quá xa khiến rõ biểu cảm mặt . Sau lưng là một tối đen như mực, cứ như nuốt chửng lấy .
Chẳng hiểu thấy rợn tóc gáy, cụp đuôi chột chạy thẳng về nhà. Mẹ thấy thì nhíu mày: "Đêm hôm khuya khoắt chạy cái gì thế, gặp ma ?"
Tôi lắc đầu, gặp ma còn đỡ hơn chứ. Thế thì nhờ ma nhắn tin cho bố .
"Không, con ăn , con ngủ đây."
Mẹ thắc mắc: "Sao thế? Trong khỏe ?"
Tôi lắc đầu: "Không ạ, con mệt thôi."
"Thế thì ngủ ." Mẹ : "Ngày mai nhớ dẫn tiểu Phó về đây, thịt gà cho nó ăn."
Hay thật. Đã gọi là "tiểu Phó" luôn . Nếu mà tiểu Phó của đang dòm ngó cái m.ô.n.g của con trai , còn thịt gà cho ăn nữa ?
Tôi ảo não trong chăn, chằm chằm con cào cào cỏ mà dạy Phó Thương tết đang để tủ đầu giường. Mẹ gõ cửa, thưa một tiếng bà mới .
"Con với tiểu Phó thế?"
Tôi lầm bầm: "Có ạ."
Đam Mỹ TV
Mẹ : "Vừa nãy tiểu Phó tới đây, bảo là mai nên qua chào ."
"Anh á?"
Tôi bật dậy ngay lập tức. Thấy ánh mắt trêu chọc của , thẹn thùng định xuống .
"Đi thì chứ, vốn cũng ở đây."
Mẹ thở dài, xoa đầu như xoa đầu mèo.
"Tân , con cũng thích tiểu Phó mà, đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-o-ben-anh-trang-sang-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-6.html.]
Tôi định lắc đầu, nhưng đối diện với đôi mắt như thấu thị việc của , chữ "" nghẹn nơi cổ họng.
"Mẹ, con với Phó Thương cùng một loại ."
Mẹ nhướng mày: "Mẹ thấy Phó Thương thừa cái mũi thiếu cái mắt nào mà bảo cùng một loại ." Bà nâng mặt lên: "Con trai cũng kém cạnh gì."
Tôi làm cho phì . Mẹ mặt , khẽ : "Tân , thích thì cứ mạnh dạn mà thử . Mẹ con thích nó. Từ lúc con về đến giờ lúc nào cũng ủ rũ, thẩn thơ. Chỉ khi ở bên tiểu Phó, nụ mặt con mới bao giờ tắt."
"Tân , chỉ con luôn vui vẻ, đừng để bản hối hận."
Tôi sững sờ câu , mãi đáp thế nào. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt , rọi xuống sàn nhà, rọi cả tim . Cổ họng nghẹn đắng: "Không , con..."
Mối tình với Bùi Hoán quá thất bại. Tôi dám thử nữa.
"Mẹ , con thất tình. Dù đó là ai, nhưng nghĩ hẳn là đó tệ, vì đó khiến Tân Tân của trở nên nhút nhát như thế ."
Nhút nhát... Phải , bàng hoàng. Trước khi ở bên Bùi Hoán, rõ ràng là một dũng cảm mà. Chính những câu "em lời" của Bùi Hoán mài mòn sự dũng cảm của , khiến trở nên hèn nhát, nhu nhược và tự ti.
vốn dĩ nên như thế. Tôi là đứa trẻ lớn lên từ đất . Tôi nên phong phú, tự tin và hào sảng. Tôi nên vì ý kiến của khác mà đổi quỹ đạo trưởng thành của chính . Khoảnh khắc , chợt bừng tỉnh.
Tôi lí nhí: "Mẹ, con nên làm gì bây giờ?"
Mẹ dậy, đặt bộ quần áo mới và đôi giày mới lên bàn: "Phải xem tim con con làm gì?"
Tôi con cào cào cỏ đầu giường, hiểu vấn đề liền toét miệng .
"Mẹ, con rước đứa con trai khác về cho đây."
Mẹ hớn hở đáp lời: "Thế là sắp hai đứa con trai ~"
6
Thế nhưng, khi mặc quần áo mới, tay cầm con cào cào cỏ cửa nhà dì út của Phó Thương, đột nhiên thấy căng thẳng vô cùng. Lòng bàn tay đổ mồ hôi ngừng. Tôi run rẩy lau tay ống quần.
Tôi nghĩ là thôi , chắc giờ Phó Thương ngủ , sáng mai . Tôi siết c.h.ặ.t t.a.y định rời thì trong nhà bỗng tiếng động. Ánh sáng lọt qua khe cửa khép hờ. Tôi thấy Phó Thương và dì út đang chuyện.
"Mai luôn ?"
Giọng Phó Thương thấp: "Vâng."
Dì út thở dài: "Không , Phó ... tiểu Phó, cháu ưu tú như , sẽ nhiều khác chờ đợi cháu thôi."
Hơi thở khựng , bộ sự chú ý đều đặt câu cuối cùng. Phải , Phó Thương ưu tú như thế. Bùi Hoán còn theo đuổi , đợi Phó Thương về thành phố chắc chắn sẽ thêm bao nhiêu thích . Cho nên, nhất định tranh thủ!