Tôi thầm nghĩ, hèn gì Bùi Hoán thích đến thế. Đẹp trai, tính tình , ai mà chẳng thích Phó Thương cho .
Mẹ hỏi thấy Phó Thương thế nào. Tôi bất lực: "Mẹ ơi, ở Kinh Thành, con với hợp ."
Mẹ thắc mắc: "Ai bảo, dì cả bảo nó cũng là làng mà."
Tôi đẩy nhà: "Thôi , đừng lo chuyện của con nữa, duyên đến thì nó đến thôi."
Mẹ lầm bầm: "Mẹ thấy tiểu Phó hợp lắm mà."
Tôi đành thú thật với về gia cảnh của Phó Thương. Người gốc Kinh Thành, bố là chủ tịch tập đoàn họ Phó, là minh tinh nổi tiếng. Mà Phó Thương còn là con một.
"Cho nên ạ, con với khả năng ."
Cho dù Phó Thương thích đàn ông chăng nữa, cũng thể nào thích một như . Tôi bóng hoàng hôn sót cành cây khô phía Tây mà nghĩ ngợi.
Kể từ hôm rõ thế của Phó Thương, còn nhắc chuyện vun cho hai đứa nữa, cũng ép xem mắt khác. Bởi vì bộ thời gian của Phó Thương chiếm sạch .
Phó Thương thực sự là một . Anh bao giờ chê bai cái cái nọ, đối với lương thực cũng trân trọng, bát cơm lúc nào cũng sạch bóng. Anh còn sẵn sàng chăn cừu, cho gà ăn cùng . Làm việc gì cũng tỉ mỉ, còn dịu dàng. chất một quý công t.ử trong sách. Ở bên cạnh cảm giác thoải mái gấp trăm .
Tôi và Phó Thương cạnh bờ ruộng, ngắm mây trắng trời xanh. Gió xuân ấm áp thổi qua, lòng thấy phơi phới lạ thường.
Phó Thương chỉ ngôi trường xa hỏi: "Hồi nhỏ em học ở đó ?"
Tôi gật đầu. Trẻ con mười tám thôn quanh đây đều học tiểu học ở đó. Trước cổng trường một cây hoa hòe, chiếc chuông đồng lớn buộc đó. Thầy hiệu trưởng cứ kéo dây, tiếng chuông "đinh đinh đang đang" báo giờ lớp, tan trường. Đến mùa xuân, cây hòe nở từng chùm hoa, bọc bột mì đem hấp lên còn ngon hơn cả thịt kho tàu.
Nghe mô tả, Phó Thương chống cằm bảo: "Có thể dẫn xem ?"
"Dễ thôi, nào, giờ trường đang trống, ai ."
Tôi dẫn đường, Phó Thương theo . Bóng của lúc thì đổ lên , lúc thì lồng . Đến cổng trường, lấy một sợi dây thép loay hoay với cái ổ khóa đồng rỉ sét một hồi lâu cửa mới mở.
Ngôi trường vốn tràn đầy sức sống ngày nào giờ cỏ dại mọc đầy. Tôi khó khăn đạp cỏ mở đường. Nhìn những tấm biển lớp bong tróc sơn, cố gắng tìm lớp học của .
Cánh cửa gỗ đỏ đẩy . Bụi bặm trong phòng cuộn lên thành những vòng xoáy nhỏ ánh mặt trời, lấp lánh như phát sáng.
"Hồi ở dãy cuối cùng, vì cao mà."
Căn phòng trống trải, một tiếng động nhỏ cũng phóng đại lên. Không thấy trả lời, giật . Thấy vẫn ngoan ngoãn phía , mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi hồi tưởng. Bỗng nhiên, cái chổi dựng ở góc tường đổ xuống. Tôi giật b.ắ.n , liên tục lùi , va lồng n.g.ự.c Phó Thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-o-ben-anh-trang-sang-cua-nguoi-yeu-cu/chuong-5.html.]
Hương thơm thanh nhã tràn ngập cánh mũi. Lòng bàn tay bao trọn lấy cánh tay , lưng dán chặt n.g.ự.c . Vì quá gần nên dường như nhịp tim cũng đập cùng một tần .
Tôi hồn , lập tức vùng , lấp liếm: "Cái chổi làm hú hồn." Đoạn, vô thức xoa xoa cái tai đỏ ửng.
Đam Mỹ TV
"Tôi còn nhớ hồi nhỏ dùng d.a.o khắc tên lên bàn nữa cơ." Tôi cúi xuống tìm cái tên khắc trong hộc bàn. Hai chữ "Lâm Tân" nguệch ngoạc. "Quả nhiên vẫn còn ."
Phó Thương cúi xuống , ngón tay lướt qua vết khắc, rũ mắt đang nghĩ gì. Tôi cũng để ý lắm, cái ôm vẫn còn làm mất tập trung.
Tôi dẫn Phó Thương sân chơi, kể từng chút kỷ niệm tuổi thơ. Mãi đến khi trời sầm tối chúng mới rời . Ra đến cổng trường, chợt đập đầu một cái: "C.h.ế.t , quên đóng cửa sổ ." Mưa gió tạt thì bàn ghế hỏng hết mất.
Tôi bảo Phó Thương đợi một lát chạy vội . Ngay lúc định đóng cửa sổ, khóe mắt thoáng thấy một thứ gì đó.
Một con d.a.o gấp quân dụng? Ngay chỗ của . Của Phó Thương ?
Tôi bước nhặt lên, ma xui quỷ khiến thế nào thọc tay hộc bàn. Có gì đó đúng. Tôi lấy điện thoại bật đèn soi, sững sờ tại chỗ.
Bên cạnh hai chữ "Lâm Tân" nguệch ngoạc, còn một cái tên khác. Nét chữ nắn nót, trông như mới khắc lên.
Là Phó Thương.
5
Tôi hỏi Phó Thương tại khắc tên, chỉ lẳng lặng đưa con d.a.o cho . Phó Thương cũng gì, bình thản đón lấy hỏi ngày mai chơi.
Đầu óc lướt qua nhiều nơi thú vị, nhưng cuối cùng dừng ở cái tên mới tinh sát rạt cạnh tên trong hộc bàn .
"Ngày mai... việc , để tìm khác dẫn ..."
Tôi kịp hết câu Phó Thương ngắt lời.
"Lâm Tân, em thấy ?"
Đầu óc vận hành chậm chạp, ngước lên mặt .
"Vâng."
Phó Thương lưng về phía đèn đường, rõ cảm xúc mặt . Tôi thấy hỏi: "Không hỏi tại ?"
Tôi há miệng, cuối cùng vẫn chẳng thốt chữ nào.
"Về thôi, cũng còn sớm nữa."