Sau khi người yêu cũ về nước, vợ tôi xách theo mèo bỏ chạy. - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-19 16:37:21
Lượt xem: 654

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Tôi đến cửa khách sạn gõ cửa, chỉ một lát cửa mở.

Áo choàng tắm Kỷ Bạch mặc lỏng lẻo, thấp thoáng để lộ một mảng da thịt trắng ngần.

Tôi sải bước tiến , gót chân đá cửa đóng sầm , một tay ôm lấy eo cúi xuống hôn lấy hôn để.

Kỷ Bạch còn kịp phản ứng gì nụ hôn dày đặc làm cho nhũn cả , cuối cùng bám mới vững nổi.

Cậu túm lấy cánh tay , gương mặt vẫn còn ngơ ngác: "Tiên sinh?"

Tay dùng lực, một tay nhấc bổng m.ô.n.g lên, Kỷ Bạch phối hợp mà đu bám .

Đợi đến khi bế về giường, mới hồn.

Kỷ Bạch giúp cầm lấy bó hoa trong tay:

"Tiên sinh, cái là... tặng cho em ạ?"

Tôi gật đầu: "Phải."

Kỷ Bạch càng rạng rỡ hơn, nâng niu bó hoa đó như vật báu.

Tay đặt gáy , khẽ xoa nắn:

"Hoa tặng em, cũng tặng cho em, ?"

Kỷ Bạch , chắc chắn hỏi : "Đây là……"

Tôi móc từ trong túi một chiếc hộp nhỏ, mở cái chăm chú của .

Bên trong là một cặp nhẫn đôi.

Kỷ Bạch giật nhảy xuống khỏi giường, căng thẳng mặt .

Tôi nghiêm túc :

"Đây là lời tỏ tình. Tôi thích em, Kỷ Bạch, hãy ở bên nhé."

"Được ? Bảo bối."

Kỷ Bạch , nhưng may mắn vì buồn bã.

Cậu nhanh tay lẹ mắt cướp lấy nhẫn, đeo tay một bước.

"Vâng, em sẵn lòng."

Đợi tâm trạng định , cúi đầu khẽ:

"Thế giờ chúng về chuyện em một lời từ biệt mà dám bỏ trốn nhé."

Trời mới khi tìm thấy , nhắn tin gọi điện đều ai bắt máy, thể làm chuyện gì.

Nếu Kỷ Bạch thực sự sắt đá , tìm cơ chứ.

Người Kỷ Bạch cứng đờ, bắt đầu làm nũng với , định bụng tìm cách vượt rào cho qua chuyện.

Tôi giả vờ thấy, ngón tay lướt qua lớp áo choàng tắm lỏng lẻo.

Lúc cổ áo vén , chân bỗng một cục lông xù cọ cọ.

Tôi cúi đầu , là Tiểu Bạch – con mèo nhỏ của chúng .

Nó cào cào ống quần , dường như cũng đang đòi bế.

Kỷ Bạch đẩy đẩy :

"Tiên sinh, Tiểu Bạch còn ở đây mà."

Tôi nhướn mày, cúi bế Tiểu Bạch lên.

Tiểu Bạch toại nguyện, kêu "meo meo" vài tiếng trong lòng .

Tôi bế nó phòng bên trong, khi đặt mèo xuống, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó:

"Con trai, lát nữa ba sẽ chơi với con ."

Nói xong, vô tình đóng cửa phòng .

Lúc trở , Kỷ Bạch đang dọn dẹp đống đồ ăn vặt giường, máy tính bảng vẫn còn đang chiếu phim hài.

Chẳng thể nào mới diễn xong một vở kịch "chim sơn ca đào tẩu" cả.

Thấy , Kỷ Bạch sà dính lấy :

"Tiên sinh, em sai ."

Nhận thì nhanh lắm, cố ý nghiêm mặt:

"Em làm sợ c.h.ế.t khiếp, định bù đắp thế nào đây."

Mắt Kỷ Bạch đảo một vòng, ghé sát tai vài chữ.

Tôi nheo mắt , Kỷ Bạch :

"Tiên sinh, phản ứng kìa."

Không qua bao lâu, bế Kỷ Bạch đang đất lên giường.

Mãi đến tận khuya, Tiểu Bạch mới thả ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nguoi-yeu-cu-ve-nuoc-vo-toi-xach-theo-meo-bo-chay/chuong-4.html.]

Dường như để biểu đạt sự bất mãn với , nó chỉ rúc lòng Kỷ Bạch, một cái liếc mắt cũng thèm dành cho .

Không bế mèo, đành ôm Kỷ Bạch.

Tôi mở bản ghi âm của Lâm Nhiễm lên, Kỷ Bạch xong thì dứt.

Cậu rúc lòng : "Tiên sinh, trẻ con quá ."

Tôi chỉ : "Sau cho phép chạy trốn nữa."

Kỷ Bạch ngoan ngoãn gật đầu:

"Không bao giờ chạy nữa ạ."

11

Sau khi nghiệp, Kỷ Bạch từng bước thoát khỏi sự khống chế của bố .

Dưới sự trợ giúp của , họ còn cách nào ngăn cản nữa.

Kỷ Bạch trưởng thành nhanh, dần dần bước lên vị trí khiến khác thể coi thường.

Chớp mắt đến kỷ niệm năm thứ bảy chúng bên .

Tôi trong xe đợi tan làm.

Không lâu , Kỷ Bạch mở cửa xe .

Tôi hé mắt :

"Kỷ tổng bận rộn của chúng cuối cùng cũng tan làm ."

Kỷ Bạch nới lỏng cà vạt, tiện tay mở vài cúc áo sơ mi.

Ánh mắt lướt qua chiếc cổ thon dài của .

Kỷ Bạch thèm để ý đến lời trêu chọc của , nhoài sang cưỡi lên lòng .

Cậu nâng mặt :

"Hôm nay bận c.h.ế.t luôn, cho em hôn một cái để sạc điện nào."

Tôi nhịn mà nhéo eo một cái:

"Dám cướp dự án ngay tay , bản lĩnh tăng tiến đấy."

Kỷ Bạch đắc ý : " thế, em giỏi mà đúng ?"

Bị hôn cho dính đầy nước miếng lên mặt, đuổi về ghế phụ để chuẩn lái xe về nhà.

Trên đường về Kỷ Bạch ngủ , giữa đôi lông mày hiện rõ vẻ mệt mỏi.

Về đến nhà, vốn định bế nhưng chạm tới, Kỷ Bạch tỉnh.

Cậu mở mắt, đầu tiên là đòi một nụ hôn mới tháo dây an xuống.

Ăn tối xong, đuổi Kỷ Bạch – đang định rửa bát – ngoài.

Dạo bận đến mức chân chạm đất, chỉ thể nghỉ ngơi lúc nào lúc .

Lúc rời khỏi bếp, Kỷ Bạch đang lén lút ôm một chiếc hộp.

Tôi tiến gần: "Đang xem gì thế?"

Kỷ Bạch giật , vội vàng đóng sập hộp .

Cậu giấu chiếc hộp lưng: "Không gì ạ."

Dường như sợ hỏi thêm, Kỷ Bạch dậy dắt tay lấy bánh kem trong tủ lạnh.

Đây là bánh Kỷ Bạch đặt từ hôm qua.

Kỷ Bạch bưng bánh kem :

"Chúng bên bảy năm ."

Tôi hôn lên khóe môi : "Kỷ niệm bảy năm vui vẻ."

Ăn bánh xong Kỷ Bạch tắm, lúc ngoài chui chăn bắt đầu nghỉ ngơi.

Khoảng thời gian luôn như , cảm giác ngủ bao nhiêu cũng đủ.

Tôi cầm đồ ngủ phòng tắm, nhưng ngờ lúc trở Kỷ Bạch vẫn ngủ.

Không những ngủ, mà còn mặc ... gợi cảm.

Tôi liếc chiếc hộp rỗng đang lăn lóc đất, chính là cái hộp lúc nãy cho xem.

Kỷ Bạch gửi cho một nụ hôn gió:

"Anh thích món quà ?"

Tôi khều nhẹ lớp vải mỏng manh : "Đêm nay định nghỉ ngơi ?"

Kỷ Bạch vòng tay qua cổ :

"Hôm nay bận đến muộn thế , chính là để ngày mai nghỉ ngơi mà."

Tôi bật ngắn ngủi.

Đời coi như ngã rạp .

 

Loading...