Sau khi người yêu cũ về nước, vợ tôi xách theo mèo bỏ chạy. - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:57:49
Lượt xem: 765
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Kể từ đó, chúng duy trì mối quan hệ kiểu "chỉ làm tình, yêu".
Kỷ Bạch ngoan, thỉnh thoảng sẽ gửi tin nhắn hỏi thăm , nhưng bao giờ chủ động đòi gặp mặt.
Chỉ khi nào đề nghị, hai mới gặp .
Tôi chằm chằm khung chat mà ngẩn . Lần công tác gần hai tháng, ngờ thấy nhớ Kỷ Bạch.
Tin nhắn vẫn dừng ở mấy ngày , khi Kỷ Bạch nhắn "Công việc vất vả".
Chỉ vất vả, hỏi xem bao giờ về.
Tôi bực chằm chằm ảnh đại diện của Kỷ Bạch.
Cuối cùng, gửi một tin nhắn: "."
Kỷ Bạch trả lời nhanh.
Bạch: "Mèo con ló đầu.jpg"
Khóe môi khẽ nhếch lên.
Hoắc: "Tôi công tác hai tháng , hôm nay về."
Bạch: "Tiên sinh vất vả ạ!"
Tôi cho gọi là đàn , cũng cho gọi Hoắc tổng, nghĩ nghĩ cuối cùng gọi là "".
Tôi miễn cưỡng chấp nhận cách xưng hô .
Sau đó gửi một tràng những lời khen ngợi mang tính công thức.
Tôi nổi nữa, bình thường chẳng khéo mồm , giờ năng chẳng lọt tai chút nào.
Hoắc: "Ừm."
Tôi quăng điện thoại sang một bên, mắt thấy tâm phiền.
Kỷ Bạch tin nhắn mới nhảy lên.
Tôi cam chịu cầm điện thoại lên, nhưng khi thấy tin nhắn nhịn mà bật .
Bạch: "Tiên sinh, em nhớ ."
Bạch: "Mèo con dính .jpg"
Phải thế chứ, thể để nhớ nhung thế .
Ý nghĩ đó xẹt qua, khựng , điện thoại, dần dần lấy bình tĩnh.
Từ bao giờ bắt đầu để tâm đến như ?
Bạch: "Dạo em học làm bánh quy, tới gặp mặt cho nếm thử ạ?"
Mọi suy nghĩ vẩn vơ đều quẳng đầu.
Tôi cầm điện thoại trả lời: "Chút nữa qua đón ."
Đón Kỷ Bạch thì trời cũng muộn.
Tôi hỏi : "Ăn cơm ?"
Kỷ Bạch đang thắt dây an , hỏi ngược :
"Tiên sinh ăn ạ?"
Tôi lắc đầu, mới cũng ăn.
Tôi gật đầu lái xe , Kỷ Bạch cũng hỏi ăn, vì thường thì quyết định đều ở .
Lần đưa thẳng đến khách sạn, đưa về nhà .
Lúc xuống xe, Kỷ Bạch rõ ràng chút kinh ngạc.
Tôi mặt đổi sắc: "Đi công tác lâu quá, ăn cơm tự làm."
Kỷ Bạch mỉm , dường như cũng thấy gì sai.
Lúc đang bận rộn trong bếp, Kỷ Bạch cuối cùng cũng mở chiếc túi ôm suốt dọc đường .
Cậu đưa một miếng bánh quy đưa tới sát miệng :
"Tiên sinh, nếm thử ."
Tôi há miệng c.ắ.n một miếng, gật đầu tỏ ý khen ngợi.
Thấy ăn nữa, Kỷ Bạch tự giải quyết nốt phần còn c.ắ.n dở.
Ăn xong, giúp chuẩn thức ăn.
Nhìn bộ dạng nghiêm túc rửa rau, đột nhiên lên tiếng:
"Kỷ Bạch."
"Dạ?" Kỷ Bạch đáp lời, nhưng vẫn cúi đầu rửa rau, "Có chuyện gì thế ?"
Tôi tiến gần một chút: "Ngẩng đầu lên."
Lời dứt, Kỷ Bạch liền ngẩng đầu, lập tức ngậm lấy đôi môi .
Kỷ Bạch chớp chớp mắt, ngoan ngoãn thả lỏng cánh môi, mặc cho xâm nhập.
Đĩa rau bên cạnh vô tình gạt rơi xuống đất, ôm chặt lấy eo Kỷ Bạch, cho phép phân tâm vì chuyện đó.
Tôi bế thốc đặt lên bệ bếp, Kỷ Bạch khẽ đẩy :
"Tiên sinh, vẫn ăn cơm mà..."
Tôi nhíu mày: "Lát nữa ăn."
Kỷ Bạch thở dốc, tựa đầu vai :
"Vậy... về phòng ."
Tôi ôm đối mặt cứ thế bế về phía phòng ngủ.
Chân Kỷ Bạch quấn chặt lấy eo , ngoan ngoãn để bế .
5
Sau một hồi làm loạn, hai ăn cơm xong thì trời tối hẳn.
Trước đây ở khách sạn, khi náo nhiệt xong thì nghỉ ngơi, nhưng bây giờ là ở nhà , Kỷ Bạch tự giác chuẩn rời .
Tôi ngước mắt , giả vờ thản nhiên :
"Hơi muộn , khu khó bắt xe lắm, ở ngủ một đêm , mai đưa học."
Kỷ Bạch điện thoại , rạng rỡ: "Cảm ơn ."
Đã thứ nhất thì sẽ thứ hai.
Nơi chúng gặp còn là khách sạn nữa, mà là nhà hàng, rạp phim, và nhà .
Kỷ Bạch cũng nhận những đổi , nhưng gì, cũng phản đối gì cả.
Dường như những đổi đối với đều chẳng hề quan trọng.
Được , thừa nhận, để tâm.
Trong một đưa Kỷ Bạch về trường, gọi .
Kỷ Bạch đầu : "Gì thế ạ?"
Tôi nhoài tới chạm khẽ môi :
"Có chuyện gì thì cứ liên lạc với ."
Kỷ Bạch chằm chằm vài giây: "Chuyện gì cũng ạ?"
Tôi gật đầu: "Chuyện gì cũng ."
Nói thì thế, nhưng nghĩ Kỷ Bạch sẽ chủ động tìm .
Cậu trông ngoan, dễ mến, nhưng thực chất đối với khác, sẽ tiến gần dù chỉ một bước.
Mối quan hệ với , chẳng cũng vì cái gọi là "tò mò" của ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nguoi-yeu-cu-ve-nuoc-vo-toi-xach-theo-meo-bo-chay/chuong-2.html.]
Có lẽ chỉ cần dùng chút thủ đoạn là thể khiến Kỷ Bạch phục tùng như ý , nhưng thế.
suy nghĩ rốt cuộc vẫn sai lệch với thực tế, đầy hai ngày Kỷ Bạch gọi điện cho .
"Tiên sinh, ... thể đến đón em ?"
Giọng điệu vẫn như bình thường, tim chợt rộn ràng một chút, nhanh chóng chùng xuống.
Trực giác mách bảo gì đó :
"Đang ở trường ?"
"Không ạ." Kỷ Bạch tiếp tục , "Em đang ở nhà, đến đón em ?"
Địa chỉ Kỷ Bạch là một khu nhà giàu nổi tiếng.
Tôi cũng ngạc nhiên lắm về việc .
Khi đến nơi, Kỷ Bạch đợi ở cổng khu dân cư.
Đợi lên xe, mới thấy vết thương trán , trông vẻ là vết thương mới.
Tôi nhíu mày, xoay mặt :
"Bị làm thế ?"
Kỷ Bạch ngoan ngoãn áp mặt lòng bàn tay dụi dụi, giống như đang làm nũng:
"Em làm bố em giận, mảnh vỡ tách quẹt trúng."
Vì đó là trưởng bối trong nhà , cũng tiện gì nhiều, nhưng sắc mặt vẫn khó coi.
Kỷ Bạch dường như nhận , toét miệng :
" em làm ông tức đến xanh cả mặt, hời chán."
"Hời cái con khỉ." Tôi buông mặt , lái xe đưa về nhà.
Sau khi xử lý vết thương cho Kỷ Bạch xong, làm bữa tối.
Chẳng vì chuyện ở nhà ảnh hưởng mà hôm nay bám lạ thường, theo đó.
Buổi tối lúc xem tivi sofa, cũng nhất quyết đòi lòng .
Tôi ôm đối mặt với lòng, Kỷ Bạch gục đầu lên vai :
"Tiên sinh, em ?"
Tôi xoa xoa tóc :"Muốn thì cứ , nhạo ."
Kỷ Bạch cũng yên lặng, từng chút nước mắt thấm nhòe vai áo .
Khóc xong, ngẩng lên hôn , hiếm khi nắm giữ nhịp điệu chớp đôi mắt còn hoen lệ:
"Muốn làm."
6
Tôi bế về phòng, cái của Kỷ Bạch, nhét trong chăn.
Kỷ Bạch cựa quậy hình đang quấn chặt nỗ lực vùng vẫy:
"Không làm ?"
Tôi vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của :
"Làm cái gì mà làm, vui thì ngủ ngoan cho ."
Kỷ Bạch định phản bác: "Em vui."
Tôi thèm để ý, ôm lấy cái kén "nem công chả phượng" khổng lồ xuống.
"Tôi làm, lo mà ngủ ."
Rất nhanh đó, trong lòng còn tiếng động gì nữa.
Tôi cúi đầu , Kỷ Bạch ngủ , lông mi vẫn còn ướt.
Tôi nới lỏng , lật chăn chui trong.
Kỷ Bạch vô thức cử động, xích gần hơn.
Một đêm mộng mị, sáng hôm lúc tỉnh dậy, Kỷ Bạch chuẩn xong bữa sáng.
Trông tâm trạng cũng định .
Tôi ý định hỏi han chuyện gia đình , hơn nữa với mối quan hệ hiện tại của chúng , đúng là nên hỏi.
"Tiên sinh, mau ăn sáng ạ!"
Kỷ Bạch vẫy tay với , tiện tay bưng bữa sáng hâm nóng .
Tôi tiến gần, vô tình liếc thấy ứng dụng tìm nhà điện thoại của .
Tôi mím môi, cuối cùng vẫn hỏi:
"Đang tìm nhà ?"
Kỷ Bạch "A" một tiếng, xuống cạnh :
"Em cãi với nhà , sắp nghỉ hè nên về nhà nữa."
Tôi do dự hồi lâu, cho đến khi chính Kỷ Bạch cũng nhận điểm bất thường.
Cuối cùng, sự hỏi han thầm lặng của , hỏi:
"Không cần phiền phức , thể ở chung với ."
Kỷ Bạch kinh ngạc .
Thực lời hối hận ngay lập tức, nghĩ đến chuyện Kỷ Bạch thể từ chối là càng bực bội.
Tôi hiểu tại làm chuyện thừa thãi , hai chúng quan hệ đoàng hoàng gì, mời về nhà ở là cái kiểu gì chứ.
Tôi thu hồi tầm mắt:
"Không , nếu ..."
Lời hết Kỷ Bạch cắt ngang.
Cậu nắm lấy tay , đôi mắt sáng rực:
"Thật sự ạ? Cảm ơn ."
Sự bực dọc lập tức tan biến tâm trạng lên hẳn.
Tôi nhạt một tiếng: "Lát nữa đăng ký dấu vân tay ."
Kỷ Bạch tâng bốc một trận, mà mát lòng mát .
Khen xong hỏi :
"Em cứ ăn ở thế , cũng nên đóng chút tiền phòng nhỉ?"
Tôi liếc một cái, thấy thật buồn , nuôi thêm một thôi mà, nuôi nổi.
thế, mắt ý đầy vẻ trêu chọc :
"Cậu dỗ vui là coi như trả tiền phòng ."
Kỷ Bạch xong liền đặt ly sữa xuống, bước vài bước tới cạnh , nhấc chân cưỡi lên .
Hai tay nâng mặt , hôn khắp lượt từ mắt, mũi đến miệng.
Tôi chọc cho ngớt:
"Được , xuống ăn cơm ngoan ."
Dây dưa một hồi lâu, đợi đến khi hôn cho mềm nhũn , Kỷ Bạch mới chịu yên ăn cơm.
Tôi nghiêng khuôn mặt , cũng thể giữ ở đây bao lâu.
Liệu khi nào sự tò mò của biến mất, sẽ rời .
điều ngờ tới là, việc nuôi Kỷ Bạch , một nuôi là nuôi suốt cả năm trời.
Thời gian trôi qua lâu, lâu đến mức Cố Tranh cũng phát hiện điểm bất thường.
Hắn trêu chọc một trận, cuối cùng hiếm khi nghiêm túc mà một câu:
"Bách Chu, Lâm Nhiễm về nước ."