Sau khi người yêu cũ về nước, vợ tôi xách theo mèo bỏ chạy. - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:10:16
Lượt xem: 174
1
"Tôi chơi với trẻ vị thành niên."
Mắt đảo qua trai mặt.
Khung xương lớn, gương mặt còn vương nét ngây thơ mà đám khốn nạn xung quanh .
Xung quanh rộ lên một tràng đầy ẩn ý, ánh mắt đều đổ dồn .
Cậu trai đỏ bừng mặt, luống cuống móc từ trong túi áo một vật chìa đến mặt .
"Tôi, trưởng thành ."
Mọi vẻ ngờ nghiêm túc đến thế, tiếng càng lớn hơn.
Tôi thoáng qua cái thẻ tay .
Kỷ Bạch.
Giọng vẫn bình thản chút gợn sóng:
"Thế cũng chơi."
Kỷ Bạch rụt rè thu tay về.
Thấy phản ứng, đám bạn bên cạnh kéo xuống.
Kỷ Bạch dường như từng thấy cảnh tượng bao giờ, cả cứ thế co rúm thành một cục.
Mấy kẻ bên cạnh vẫn tiếp tục trêu chọc:
"Nhóc con là ở thế? Còn học ? Học trường nào?"
Kỷ Bạch né tránh lắp bắp trả lời: "Dạ… đại học B."
Tôi đưa tay đỡ trán, nhắm mắt .
là thật thà, cái gì cũng khai hết.
"Hô, sinh viên trường danh giá cơ ." Cố Tranh cạnh lắc lắc ly rượu, "Sinh viên ưu tú mà cũng tìm ?"
Lời tế nhị , mà dường như cũng nhẫn nhịn đến cực hạn.
đôi mắt xuyên qua đám đang vây quanh thẳng .
Đầu ngón tay khẽ động, vươn tay chặn lấy ly rượu đang đưa tới sát miệng :
"Được , bớt làm hại học sinh ngoan ."
Thấy cuối cùng cũng chịu động đậy, đám xung quanh dám táy máy tay chân nữa.
cái miệng thì vẫn chẳng chịu thu liễm.
"Này nhóc, Hoắc tổng cần em, là theo ?"
"Anh đây cũng tệ , cân nhắc chút ?"
"Xéo cho khuất mắt, ông là hạng chú bác còn đòi……"
Tiếng nhạc trong quán bar ồn ào làm đau cả đầu.
Tôi dậy lấy áo khoác định rời , đám bên cạnh cũng ai dám cản.
Lúc lướt qua Kỷ Bạch, mắt chẳng thèm liếc lấy một cái.
Sau lưng vẫn là những tiếng trêu đùa vô bổ.
Tôi "tặc" lưỡi một cái, đầu :
"Có ?"
Tôi gọi đích danh, nhưng Kỷ Bạch phản ứng nhanh.
Cậu vội vàng đẩy đám xung quanh , chạy đến sát bên cạnh bám sát lấy .
Cố Tranh cầm đầu đám hò hét: "Hoắc tổng chẳng bảo chơi ?"
Tôi lười để ý tới bọn họ, ném chiếc áo khoác trong tay lòng Kỷ Bạch, buông một câu:
"Đi theo."
Kỷ Bạch ôm lấy áo, lạch bạch chạy theo .
Sau khi lên xe, thêm câu nào.
Rõ ràng đạt mục đích, nhưng Kỷ Bạch chẳng hề thả lỏng, ngay ngắn ghế phụ, trong lòng vẫn cẩn thận ôm chặt áo khoác của .
Tôi nén dùng khóe mắt liếc .
Cuối cùng Kỷ Bạch nhịn nữa, hỏi :
"Hoắc, Hoắc tổng… chúng ạ?"
Tôi khẽ một tiếng:
"Vào khách sạn thuê phòng, chẳng tới tìm là vì chuyện ?"
2
Đến khách sạn, chỉ đặt một phòng duy nhất.
Tôi xuống sofa bên cạnh, Kỷ Bạch đang trân trân mặt, chợt thấy buồn .
"Cứ ôm khư khư cái áo đấy làm gì?"
Kỷ Bạch khựng , đỏ mặt xếp gọn gàng áo khoác của để sang một bên.
Tôi hất cằm về phía phòng tắm:
"Đi tắm ."
Trong lúc chờ , WeChat của Cố Tranh oanh tạc điên cuồng.
Hắn như phát điên liên tục hỏi bỗng dưng khai tâm như thế, làm phiền đến phát bực, trực tiếp kéo danh sách đen.
Một lát Kỷ Bạch , mặc áo choàng tắm của khách sạn, chân trần bước tới.
Nhận thấy ánh mắt của , căng thẳng đến mức ngón chân đều co quắp .
Tôi thầm khẩy trong lòng, bộ dạng mà cũng đòi học tình một đêm.
"Tắm xong thì lên giường ."
Kỷ Bạch ngoan ngoãn bò lên giường , mắt chằm chằm rời.
Tôi dậy đến bên giường, từ cao xuống , cho đến khi một chân quỳ xuống cạnh , đột nhiên căng thẳng hỏi:
"Anh tắm ?"
Tôi nhạt: "Không tắm thì làm nữa ?"
Kỷ Bạch chớp mắt, phản bác.
Tôi cúi ghé sát , Kỷ Bạch nhắm nghiền hai mắt .
Tôi ghé tai :
"Kỷ Bạch, sợ ?"
Kỷ Bạch mở mắt : "Cái gì?"
Hai tay chống hai bên :
"Tùy tiện lên giường với một đàn ông lạ mặt, đến cả chuyện bệnh cũng , sợ ?"
Kỷ Bạch im lặng.
Tôi chẳng nể nang gì mà tiếp:
"Cậu thiếu tiền, tại làm thế, cũng chẳng quan tâm mục tiêu của là , nhưng sẽ lên giường với rõ lai lịch."
Nói xong cầm áo khoác định bỏ .
Kỷ Bạch đột nhiên lên tiếng:
"Chuyện chẳng là tình nguyện cả đôi bên ? Anh lấy tư cách gì mà giáo huấn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nguoi-yeu-cu-ve-nuoc-vo-toi-xach-theo-meo-bo-chay/chuong-1.html.]
Tôi nghiêng đầu , bỗng dưng bật :
"Ừm, cứ coi như đây là lời khuyên của đàn khóa dành cho ."
Nói xong, lưng thẳng thèm ngoảnh .
Cứ coi như thừa , tự dưng dắt mấy lời kỳ quặc.
khi tách ngày hôm nay, Kỷ Bạch lựa chọn thế nào cũng còn liên quan đến nữa.
Sau đó bắt đầu bận rộn, công tác hơn một tháng trời.
Vừa mới về tên khốn Cố Tranh kéo bar.
"Chúng bao lâu gặp, định tới bồi "trúc mã yêu dấu" của ."
Cố Tranh cố ý huých vai .
Tôi ghét bỏ đẩy :
"Cút xa chút, tởm c.h.ế.t ."
Mắt tùy ý đảo quanh bốn phía, ngờ thấy Kỷ Bạch một nữa.
"Chậc." Tôi dời mắt , chơi bời thế nào quan trọng gì với .
Thế nhưng Cố Tranh bên cạnh bắt đầu huých .
Tôi bực sang định c.h.ử.i , thì chỉ tay về phía .
Tôi theo, vặn chạm ánh mắt của Kỷ Bạch.
Không ảo giác , nhưng mắt lập tức sáng bừng lên.
Tôi gạt tay Cố Tranh : "Gì đây?"
Cố Tranh hì hì:
"Thằng nhóc đó tháng thường xuyên tới đây lắm."
Tôi "ồ" một tiếng, xem lời chẳng lọt tai chữ nào.
Cố Tranh càng khoái chí hơn, mà ngứa mắt.
tiếp:
"Này, tới tìm kìa."
3
Kỷ Bạch đến mặt .
Cố Tranh hai chúng với ánh mắt đầy mờ ám:
"Có làm thỏa mãn quá , nếu bám trụ ở đây đợi suốt một tháng trời thế ."
Tôi ngẩn một chút, đợi ?
Cả tháng nay tới đây là để tìm ?
Kỷ Bạch nhóm của Cố Tranh kéo tới, ấn xuống cạnh .
Tôi chăm chú nghịch điện thoại thèm .
Kỷ Bạch cẩn thận xích gần một chút:
"Hoắc… đàn , em thấy ở sảnh danh vọng của trường ."
Cậu đang đến danh sách cựu sinh viên ưu tú của đại học B, nhớ là ở trong đó thật.
Chẳng còn cách nào, tiền quyên góp cho trường lẽ nhiều.
Tôi ừm một tiếng, tiếp lời.
Kỷ Bạch nản lòng: "Em thể mời ăn một bữa ?"
Cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, sang .
Cảm giác mà Kỷ Bạch mang cho khác chính là sự ngoan ngoãn, thật khó để liên tưởng với môi trường như quán bar .
Giọng lạnh lùng:
"Kỷ Bạch, nhớ rõ ràng ."
Kỷ Bạch móc điện thoại , lướt vài cái đưa cho xem:
"Đàn , em là sinh viên khoa Tài chính đại học B, em còn mang theo cả giấy khám sức khỏe nữa …"
Tôi đầy khó hiểu, hiểu nổi tại cố chấp đến .
Thấy vẫn giữ bộ mặt lạnh nhạt đó, Kỷ Bạch cũng chỉ im lặng cạnh .
Mấy xung quanh mời rượu, cũng từ chối, cứ thế uống hết ly đến ly khác.
Tôi khẽ tặc lưỡi, hỏi :
"Tại làm chuyện đó đến thế?"
Kỷ Bạch bắt đầu ngà ngà say, nghiêng đầu : "Tò mò."
Nếu chỉ là tò mò, thiếu gì sẵn sàng chơi cùng .
Tại cứ bám lấy ?
Tôi hỏi :
"Tại là ?"
Gương mặt Kỷ Bạch vì tác dụng của cồn mà ửng hồng.
Cậu vẻ thẹn thùng một cái:
"Bởi vì… bởi vì trai nhất mà."
Tôi: "……?"
Lý do thật là giản dị đến mức cạn lời.
Kỷ Bạch vẫn đang uống, giọng cũng bắt đầu mềm nhũn .
Tôi nghĩ lẽ cũng uống nhiều .
Tôi ngoắc ngoắc ngón tay, đợi khi ghé gần thì khẽ gãi cằm :
"Nếu hối hận thì theo ."
Kỷ Bạch theo về khách sạn.
Chẳng là do hậu vị của rượu mà Kỷ Bạch vốn ngoan ngoãn đường , cửa bắt đầu dính chặt lấy .
Cậu vùi đầu n.g.ự.c dụi dụi, ngẩng lên .
Tôi mất tự nhiên mặt , thừa nhận rằng gương mặt đúng là thích.
Rất ngoan, xinh .
Ôm một hồi, Kỷ Bạch bắt đầu lột quần áo của , tay nắm lấy thắt lưng , miệng lẩm bẩm:
"Sao mở thế ?"
Tôi giữ tay , bảo tắm .
Kỷ Bạch bắt đầu giở trò vô , sức lực nhỏ, nhất quyết buông .
Tôi buồn bất lực dắt phòng tắm.
Quần áo rơi vãi khắp sàn nhà, Kỷ Bạch dường như tỉnh táo hơn một chút.
Tôi bảo vịn chắc bồn rửa mặt:
"Đứng cho vững."
Đến khi áp sát , Kỷ Bạch liền căng thẳng nhắm chặt mắt .
Tôi khẽ bên tai , bóng hình Kỷ Bạch trong gương:
"Mở mắt xem gương mặt của , bảo bối."