SAU KHI NGHỈ HƯU, CON TRAI TÌM CHO TÔI MỘT CÔNG VIỆC - CHƯƠNG 10
Cập nhật lúc: 2025-03-01 15:55:49
Lượt xem: 4,034
"Tôi đâu có mời hai người. Muốn đứng đợi cả đời cũng chẳng liên quan gì đến tôi."
Tôi định đóng sập cửa, nhưng lực tôi không bằng Lưu Hoa, hắn đẩy cửa giữ lại.
Tôi lạnh lùng nhìn hắn, tay đã cầm sẵn điện thoại, sẵn sàng gọi cảnh sát bất cứ lúc nào.
Lưu Hoa đột ngột quỳ xuống trước mặt tôi.
"Mẹ, con xin lỗi! Con sai rồi! Mẹ tha thứ cho con được không?
"Ba con bên kia đúng là một cái hố lửa! Ông ta mời bọn con ra ngoài chỉ để vay tiền trả nợ, đúng là loại người không ra gì!"
Tôi vẫn lạnh nhạt:
"Anh nhận sai nhầm người rồi, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa. Tôi còn bỏ tiền ra để đăng báo cắt đứt quan hệ rồi đấy."
"Mẹ, đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi mà! Con sai thật rồi! Con không phải người, con không nên để mẹ đi làm thêm sau khi nghỉ hưu, cũng không nên ăn chặn 400 tệ tiền dạy kèm của mẹ!"
Lưu Hoa khóc lóc thảm thiết, vừa nói vừa tát thẳng vào mặt mình.
Diệp Thi Thi cũng đứng bên cạnh rấm rứt khóc lóc.
"Mẹ, bọn con thực sự biết lỗi rồi! Con bị quỷ ám mới hành xử như vậy! Xin mẹ cho bọn con thêm một cơ hội, bọn con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ!"
Tôi lại một lần nữa bị sự trơ trẽn của chúng làm cho kinh ngạc.
"Không cần cơ hội nữa đâu.
"Hai người bây giờ so với trước kia, đúng là hai con người khác nhau hẳn.
"Nhưng rốt cuộc là nhận tôi làm mẹ, hay là nhận tiền của tôi làm mẹ đây? Tôi chưa già đến mức không phân biệt được."
Lưu Hoa quỳ lại gần hơn, tha thiết nói:
"Mẹ, con là con trai duy nhất của mẹ mà! Cuối cùng tài sản của mẹ chẳng phải vẫn thuộc về con sao? Chẳng lẽ mẹ muốn để lại cho người ngoài?"
"Bây giờ bọn con hiếu thuận với mẹ, mẹ có chỗ dựa khi về già. Sau này mẹ mất, cũng có người làm lễ cúng bái cho mẹ, chẳng phải hơn là c.h.ế.t cô độc một mình sao?"
Tôi thực sự không quan tâm đến những điều này.
Người c.h.ế.t rồi cũng chỉ còn nắm tro, gió thổi một cái là biến mất, còn bận tâm đến chuyện ai đốt nhang làm gì?
Nhưng tôi cũng tò mò muốn biết bọn chúng có thể làm đến mức nào, bèn giả vờ chần chừ.
"Được rồi, vào nhà đi."
Thấy tôi nói vậy, hai vợ chồng chúng vui mừng khôn xiết, vội vàng vào trong ngồi xuống.
Lúc này, tôi lại chuyển sang vẻ mặt buồn rầu.
"Mẹ có thể cho các con một cơ hội. Nhưng mà... mẹ bị ung thư rồi. Bây giờ mẹ cần tiền chữa bệnh, mẹ định ra nước ngoài điều trị, khoảng một triệu tệ."
"Nếu các con chịu bán căn nhà ở Bắc Kinh để lo tiền chữa bệnh cho mẹ, thì mẹ sẽ tin vào thành ý của các con."
Hai đứa nó liếc nhìn nhau, Lưu Hoa do dự hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nghi-huu-con-trai-tim-cho-toi-mot-cong-viec/chuong-10.html.]
"Mẹ, chẳng phải mẹ sắp nhận được khoản bồi thường lớn từ tái định cư sao? Không lẽ vẫn không đủ chữa bệnh?"
Diệp Thi Thi vội véo mạnh vào đùi hắn, rồi nức nở khóc:
"Mẹ! Sao bệnh tình mẹ lại nghiêm trọng như vậy? Nhưng con thấy mẹ vẫn rất khỏe mà..."
Tôi thở dài, giả vờ mệt mỏi:
"Đúng là số khổ. Mấy năm qua mẹ vất vả, cộng thêm di chứng từ hai năm trước, mẹ bị ung thư phổi. Chỉ là không nói với các con thôi.
"Tiền bồi thường tái định cư vẫn chưa về tài khoản, chắc còn vài tháng nữa mới có."
Lưu Hoa lập tức chất vấn:
"Có bệnh án và kết quả xét nghiệm không?"
Tôi thản nhiên đáp:
"Ở chỗ bác sĩ Vương rồi. Bà ấy giúp mẹ xem xét lại.
"Không sao, nếu các con không muốn bán nhà lo tiền chữa bệnh cho mẹ thì cũng được, mẹ tự đi vay tiền vậy. Quan trọng là phải sống tiếp đã."
Lưu Hoa định nói gì đó, nhưng Diệp Thi Thi lại nhanh tay ngăn hắn.
"Mẹ! Chúng con sẽ bán nhà! Sức khỏe của mẹ quan trọng hơn tất cả, dù có phải dốc hết tài sản cũng phải chữa cho mẹ!"
Diệp Thi Thi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chân thành, còn Lưu Hoa thì ngập ngừng, rồi bị vợ véo thêm mấy cái.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Một lúc sau, tôi lại than thở:
"Nhà sắp bị dỡ rồi, mẹ cũng không còn chỗ để ở..."
Lưu Hoa khó xử:
"Vậy bọn con thuê cho mẹ một căn hộ trước nhé?"
Tôi im lặng.
Diệp Thi Thi cắn răng:
"Thuê cái gì! Mua hẳn một căn hộ dưỡng lão cho mẹ!"
Lúc này, tôi mới nở nụ cười hài lòng.
"Thì cứ xem các con thể hiện thế nào đã."
Hai vợ chồng nó ôm tâm sự riêng rồi rời đi.
Tôi tưởng rằng chúng chỉ nói miệng, chứ làm gì có chuyện dễ dàng bỏ tiền thật ra như vậy.
Không ngờ chưa đầy một tuần sau, Lưu Hoa thực sự chuyển cho tôi một triệu tệ.
Điều này khiến tôi hơi bất ngờ—dù có bán nhà cũng không thể nhanh đến vậy, tiền này từ đâu ra?