Bỗng nhiên, hắn vung tay ném mạnh chén rượu xuống đất, phát ra một tiếng vỡ chói tai.
"Lý Thận! Trẫm không ngờ ngươi lại lớn gan như vậy! Ngươi dám mang tử sĩ vào cung, rốt cuộc có ý gì?"
Lý Thận thấy Chử Thừa Diệp nổi giận, lập tức quỳ xuống: "Hoàng thượng bớt giận, thần bị oan!"
"Oan ư?"
Chử Thừa Diệp đứng dậy, bước đến trước mặt Lý Thận. Bên ngoài lập tức có người kéo một t.h.i t.h.ể vào.
Hắn cúi xuống, trực tiếp xé áo thi thể, lộ ra hình xăm trên bả vai.
"Vậy ngươi giải thích xem, từ khi nào hạ nhân của ngươi lại có hình xăm của tử sĩ?"
[Hừm, kịch hay rồi đây! Huynh đệ tương tàn luôn à!]
[Còn hay hơn cả mấy vở cung đấu nữa!]
Nghe thấy lời trong lòng Trình Cẩn, Chử Thừa Diệp lạnh lùng liếc nàng một cái.
Lý Thận thấy ánh mắt hắn, lập tức hiểu ra, liền dập đầu, chỉ tay về phía Trình Cẩn:
"Hoàng thượng, có phải nữ nhân này đã nói gì với ngài không? Thần cùng ngài xông pha chiến trận, giúp ngài giành được hoàng vị! Hoàng thượng, chẳng lẽ ngài đã quên, năm đó là thần che chắn cho ngài, ngài mới có thể trở về Nam Tề an toàn?"
Trình Cẩn bị chỉ đích danh, chỉ vào mình: "Ta?"
[Liên quan gì đến ta? Ta chỉ là người qua đường thôi mà!]
"Đương nhiên trẫm không quên! Chính vì luôn ghi nhớ nên ngươi mới dám sinh lòng phản trẫm, đúng không?"
"Hoàng thượng, ngài với nữ nhân này mới quen bao lâu? Thần mới là người từng vào sinh ra tử với ngài! Ngài sao có thể tin nàng ta mà không tin thần? Thần thật sự bị oan!"
"Oan oan oan! Ngươi chỉ biết nói oan! Nếu thực sự bị oan, vậy sao không đưa ra được chứng cứ? Chẳng lẽ ngươi vẫn luôn cho rằng trẫm sẽ không nghi ngờ ngươi?"
Chử Thừa Diệp tiến lên từng bước. Hắn rất muốn tin rằng không phải Lý Thận, nhưng chứng cứ rành rành trước mắt.
Lý Thận đột nhiên chỉ thẳng vào Trình Cẩn:
"Chắc chắn là nàng ta! Nàng ta là người của Trình gia! Thần cùng Trình Thái phó vốn là kẻ thù, vì thế nàng ta mới ghi hận trong lòng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nghe-thay-tieng-long-cua-ta-nhan-vat-phan-dien-da-chim-dam-trong-kich-ban/chuong-10-kich-hay-huynh-de-tuong-tan-2.html.]
[Ngươi có bị làm sao không vậy?]
[Có lẽ nên mời thái y xem qua, theo lý mà nói thì một nữ tử yếu ớt như ta không thể gánh nổi cái nồi to thế này đâu.]
Chử Thừa Diệp tức giận đến cực điểm, không ngờ Lý Thận dù chứng cứ đã rành rành vẫn không chịu thừa nhận.
"Vẫn còn chối!"
Hắn tung một cước đá thẳng vào vai Lý Thận.
Từ nhỏ Chử Thừa Diệp đã luyện võ, lực chân vô cùng mạnh, nếu không cũng không thể từ Nam Cương g.i.ế.c ra một con đường máu.
Lý Thận bị đá bay mấy trượng, bả vai giống như bị búa tạ đập trúng, xương khớp sai lệch, nhưng hắn ta vẫn quỳ rạp dưới đất, không dám kêu rên một tiếng.
Chử Thừa Diệp phất tay: "Người đâu! Lý Thận dám làm phản, âm mưu hành thích trẫm, lập tức giam vào đại lao!"
Lý Thận bị lôi đi. Chử Thừa Diệp chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu, khoát tay ra hiệu cho cung nhân chuẩn bị kiệu đưa Trình Cẩn về.
Mà Trình Cẩn, vẫn chưa thể hoàn hồn sau cú đá vừa rồi.
[May mà người bị đá là Lý tướng quân...]
[Nếu là ta, chắc đã bị một cước đá bay sang tận Đại Lý rồi.]
Khi kiệu đến cửa cung, Ngụy An đặc biệt căn dặn:
"Nương nương, chuyện hôm nay..."
Trình Cẩn là người nghiên cứu lịch sử cổ đại, cũng đã đọc vô số tiểu thuyết cung đấu, thuộc lòng cả kịch bản. Nàng lập tức làm động tác kéo miệng khóa lại:
"Yên tâm, miệng ta còn kín hơn cả người chết."
Lúc này Ngụy An mới hài lòng, ra hiệu cho cung nhân mở cửa kiệu, để nàng vào cung.
Trình Cẩn vừa vào điện, đã thấy tất cả cung nữ, thái giám xếp thành hàng chờ mình.
Mà Xuân Đào, nha hoàn thân cận của nàng, đã quỳ rạp dưới đất, vừa thấy nàng liền dập đầu liên tục, nước mắt lã chã.
"Nương nương tha mạng! Nô tỳ sai rồi! Nương nương tha mạng, nô tỳ biết sai rồi!"