Sau khi nam phụ độc ác thức tỉnh - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:32:59
Lượt xem: 1,262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh khẽ "ừm" một tiếng, đầu tựa sâu hơn lòng , thở yếu ớt như sợi lông vũ: "Nhiên Nhiên... đừng đẩy cho khác nữa nhé..."

Nhân viên y tế đẩy cáng đến cửa, giục mau chóng lên xe.

Tôi theo ngoài, dám bước nhanh vì sợ làm đau. Đôi mắt Tần Nghiễn nửa nhắm nửa mở, tầm mắt khóa chặt lấy , như thể sợ chỉ cần nhắm mắt sẽ biến mất nữa.

Trong bệnh viện, bác sĩ tháo khẩu trang, giọng điệu thả lỏng hơn: "Vết d.a.o trúng chỗ hiểm, chỉ là mất m.á.u nhiều, truyền dịch xong theo dõi hai ngày, nếu nhiễm trùng là thể xuất viện." Trái tim treo ngược của suốt quãng đường cuối cùng cũng buông xuống.

Khi phòng bệnh, Tần Nghiễn đang tựa đầu giường, thấy giơ tay nhưng y tá ấn : "Đừng cử động, tay đang truyền dịch mà."

Anh ngoan ngoãn thu tay về, nhưng ánh mắt vẫn dính chặt như một chú cún con cuối cùng cũng tìm thấy chủ nhân: "Nhiên Nhiên, bác sĩ đúng ?"

Tôi tới bên giường, xoa xoa bàn tay truyền dịch của , vẫn còn lạnh nhưng ấm hơn lúc ở tiệm hoa một chút. "Ừm," giọng vẫn còn khàn, "Ở hai ngày nữa là thể về nhà ."

Mắt sáng lên, khóe môi tự chủ mà nhếch cao: "Vậy... về nhà là về căn nhà của chúng , là nơi em đang ở hiện tại?"

Nhìn vẻ cẩn trọng của , nghĩ đến dáng vẻ chắn mặt , trái tim như thứ gì đó thắt , khẽ gật đầu: "Về nhà của chúng ."

Nghe thấy câu , vành tai đỏ bừng ngay lập tức, ngay cả ống truyền dịch cũng khẽ rung theo.

trớ trêu , khi xuất viện, tinh thần của Tần Nghiễn ngày càng sa sút. Ngay lúc đang hoảng loạn tột độ thì thấy những dòng bình luận lâu xuất hiện:

"Nhiên Nhiên bảo bối nhớ tụi nè? Đờ mờ cái tên tác giả , dám lừa tụi !"

" đó, trong quyển sách và Tần Nghiễn mới là chân ái. Trình Hứa chỉ là nam phụ dịu dàng thôi!"

"Tui lạy tác giả luôn á, đạo văn thì cũng làm thế chứ. Nam phụ biến thành thụ chính, trong khi ở truyện khác Trình Hứa là trai thẳng thép mà!"

"Mà giờ tình hình ? Sao Tần Nghiễn yếu ớt thế ?"

Những dòng chữ dày đặc bình luận như mang theo ấm, khiến mắt cay xè.

Những con chữ đó làm tầm của nhòe , đôi vai bắt đầu run rẩy kiểm soát, nước mắt cứ thế tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây, thấm thành những vệt nước nhỏ quần.

Tôi thụp xuống đất, hai tay ôm mặt, trong cổ họng phát tiếng nức nở kìm nén như một đứa trẻ cướp mất món đồ chơi yêu thích. Tất cả sự tủi , sợ hãi và hối hận đều ùa về:

"Tôi Tần Nghiễn làm nữa. Anh đỡ d.a.o cho , rõ ràng bác sĩ , nhưng chẳng hiểu khi xuất viện trở nên thế ."

Bình luận thấy như cũng xót xa thôi, thi bày kế: "Bé ơi, là chúng tiệm búp bê xem ."

" đúng , bảo bối ơi, chủ tiệm búp bê cách thì ?"

"Bé cưng đừng , cho một tin vui nè: Hôm qua tui 'check var' danh tính gã đàn ông mắng đó ~ Thấy vui nè bảo bối?"

"Lầu đúng là phái hành động, quá! Thế truy đó là ai ?"

"...Bạn trai cũ của ..."

"...Cạn lời..."

Sau khi theo lời khuyên của bình luận, ngày hôm xin nghỉ việc với chủ tiệm đưa Tần Nghiễn về Tiền Hạ.

Khi xe chạy con phố cổ ở Tiền Hạ, cứ áp sát mặt cửa kính, ngắm con đường lát đá xanh quen thuộc và những tấm biển hiệu cũ treo lồng đèn đỏ.

Chúng dừng cửa tiệm nhân ngẫu, tấm rèm gỗ bên trong ông chủ vén lên.

Ông chủ nhận ngay lập tức, xởi lởi chào đón: "Chà? Đây chẳng là vị khách nhỏ mua mất món bảo bối trấn tiệm của ?"

Thấy ông chủ, nắm chặt cổ tay Tần Nghiễn bước tới hai bước, giọng run rẩy, sự hoảng loạn trong mắt chẳng thể giấu giếm: "Ông chủ! Ông vẫn còn nhớ chúng ! Cầu xin ông giúp với, Tần Nghiễn vì đỡ đòn nên đ.â.m một nhát, khi xuất viện tinh thần cứ sa sút mãi. Ông là bảo bối trấn tiệm, ông cách nào giúp ?"

Forgiven

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nam-phu-doc-ac-thuc-tinh/chuong-8.html.]

Nói đoạn, mắt đỏ hoe, ngón tay vô thức bấu lấy tay áo Tần Nghiễn, thở cũng loạn nhịp: "Bác sĩ vết thương cả, nhưng ngày càng yếu , thật sự làm nữa..."

Ông chủ như , chỉ khẽ : "Con búp bê thức tỉnh nhờ tình yêu của , quá lâu trao tình cảm cho nó. Một nhân ngẫu thiếu tình yêu thì thể sống nổi ."

Tôi sững tại chỗ, ngón tay bỗng chốc mất lực, cổ tay Tần Nghiễn trượt khỏi lòng bàn tay .

Lời của ông chủ như một mũi kim nhỏ, đ.â.m trúng cánh mũi khiến thấy cay cay.

Ông chủ chúng , khẽ thở dài một tiếng lấy từ quầy một chiếc hộp nhỏ: "Yêu là gồng chịu đựng vì sợ gây rắc rối cho đối phương, cũng là trốn tránh vì sợ bản gánh vác nổi. Cậu xem, dù đây luôn đẩy nhưng vẫn nỡ rời . Có đôi khi học cách hiểu tình yêu, hiểu rằng sự cẩn trọng của gánh nặng mà là chân tâm; cũng học cách tận hưởng tình yêu nữa. Hãy tận hưởng bát cháo nấu, đóa hoa tặng, tận hưởng cảm giác an tâm khi đặt vị trí quan trọng nhất trong tim."

Những lời như dòng nước ấm chảy qua tim, cúi đầu Tần Nghiễn đang dần suy yếu, chợt nhận bấy lâu nay điều sợ là tình yêu của quá nặng nề, mà là sợ bản xứng với chân tâm thuần khiết .

Tôi ôm chặt chiếc hộp lòng, đầu ngón tay khẽ miết lên nắp hộp. Lúc ngẩng đầu lên vành mắt vẫn còn đỏ nhưng gật đầu thật mạnh với ông chủ: "Cảm ơn ông, cuối cùng cháu cũng hiểu ."

Ông chủ chỉ Tần Nghiễn : "Cậu thế nào là định mệnh ? Thật năm đó chọn Tần Nghiễn, mà là Tần Nghiễn chọn . Cái tiệm của mở bao lâu nay, chỉ duy nhất đó là Tần Nghiễn vội vàng rời . Có những duyên phận là định mệnh ."

Nói , ông chủ khẽ một tiếng: "Già , già thật ." Sau đó ông : "Kẹo trong hộp là những viên kẹo chứa đựng đủ loại tình cảm, cứ định kỳ cho ăn là . Cậu cần lo lắng sẽ bỏ rơi , nhân ngẫu cả đời chỉ nhận định một duy nhất." Tôi ôm chiếc hộp chặt hơn, nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Hóa ngay từ đầu, "nhặt" Tần Nghiễn, mà chính vượt qua cách của tủ kính để chủ động chạy về phía .

Xe rời khỏi phố cổ, liền xích gần Tần Nghiễn, khẽ tựa đầu lên vai , tay vẫn nắm chặt hộp kẹo.

Nước mắt kìm rơi xuống áo khoác của , giọng nghẹn ngào đầy tủi : "Tần Nghiễn, em xin ..."

Thế nhưng nhận phản hồi nào từ cả, chỉ ngây ở ghế . Tôi ôm cánh tay Tần Nghiễn ngày càng chặt, cả mềm nhũn như còn sức lực, đầu khẽ tựa hõm cổ , ánh mắt trống rỗng khiến hoảng sợ.

Rõ ràng lúc nãy ở tiệm búp bê vẫn còn , đột nhiên biến thành dáng vẻ nhân ngẫu im lìm thế .

Vừa dìu khỏi xe, chạm mặt Trình Hứa đang tới.

Trình Hứa chúng , mỉm dịu dàng: "Chào mừng em , Ôn Nhiên."

Nói xong Tần Nghiễn: "Cậu biến thành búp bê ? Có cần giúp gì ?"

Nghe câu đó, đột ngột Trình Hứa: "Anh cũng thức tỉnh đúng ?"

Nụ mặt Trình Hứa khựng nhưng phủ nhận ngay. Anh đưa tay giúp đỡ lấy cơ thể đang lả của Tần Nghiễn, giọng còn dịu dàng hơn lúc nãy: "Phải, thức tỉnh từ lâu . Vì mới đặc biệt quan tâm đến em, và cũng vì mới bận tâm Tần Nghiễn rốt cuộc là thứ gì."

"Tại ?" Giọng khàn .

Trình Hứa nghiêng đầu vẻ thắc mắc: "Tại gì cơ? Vì em sống mà. Trong ký ức của , em lẽ là một đứa trẻ rạng rỡ và vui vẻ. Có vẻ như cướp mất cuộc đời của em nên em mới trở nên u buồn như . Người lẽ trải qua những thăng trầm đó là mới đúng."

"Trời đất ơi, đúng , nếu do tác giả đạo nhái ác ý thì Ôn Nhiên sống cuộc đời như Trình Hứa ."

"Bé Nhiên đáng thương của ơi, , bóc phốt thằng bạn trai cũ của tiếp đây."

"Lầu ơi, là bóc phốt quẩy thì chúng đều hiểu mà."

Tôi màn hình đang nhảy chữ liên tục, màn sương mù bao quanh tâm trí bấy lâu nay cuối cùng cũng tan biến.

"Em hiểu , cảm ơn ."

Trình Hứa , chỉ mỉm đầy hối : "Người lời xin mới đúng."

Tôi chỉ lắc đầu, đó dìu Tần Nghiễn lên lầu.

Chuyện gì xảy thì cũng xảy . Thật may mắn khi bên cạnh giờ đây một Tần Nghiễn luôn kiên định chọn , một Trình Hứa thấu hiểu chuyện và sẵn lòng âm thầm giúp đỡ, và cũng một bản học cách đón nhận tình yêu, còn hèn nhát nữa.

Những do dự và tiếc nuối đây đều trở thành dũng khí để chúng nắm chặt lấy tay lúc . Từ nay về , dù gặp khó khăn thế nào, chỉ cần Tần Nghiễn vẫn còn tựa bên vai , chỉ cần vẫn thể nắm lấy đôi bàn tay ấm áp của , sẽ bao giờ cảm thấy cô đơn nữa, và sẽ luôn đủ can đảm để tiếp tục sống cuộc đời .

Loading...