Chất lỏng màu trắng sữa tràn sàn nhà, giống hệt như tâm trạng hoảng loạn đặt của lúc .
Tôi dám đôi mắt đỏ hoe của , dám chạm chùm chìa khóa vẫn còn vương ấm mà đưa tới, chỉ thể chằm chằm vệt sữa đang lan rộng mặt đất, giọng nghẹn : "Tần Nghiễn, đừng như ..."
Lời dứt, cúi xuống, dùng khăn giấy cẩn thận lau sàn nhà, động tác nhẹ nhàng như sợ làm đau thứ gì đó.
"Anh em sợ," giọng truyền lên từ phía , trầm đục, "Anh em cảm thấy tình yêu của quá nặng nề, em đón nhận nổi."
Anh lau xong vệt sữa cuối cùng, khi ngẩng đầu lên, quầng đỏ trong mắt nhạt đôi chút nhưng thêm phần cố chấp khiến xót xa. " buông tay Nhiên Nhiên. Ngay cả khi mỗi ngày em chỉ dám đáp một chút thôi, cũng sẵn lòng chờ đợi."
Bàn tay đang nắm chặt vạt áo của càng lúc càng siết chặt, cánh mũi đột nhiên thoảng qua hương cúc họa mi quen thuộc.
Đó là bó hoa tặng hôm nay, tùy ý đặt bàn . Những cánh hoa khẽ rung rinh trong gió, giống hệt dáng vẻ Tần Nghiễn cẩn thận theo suốt những ngày qua, đột nhiên chẳng còn chút sức lực nào để trốn chạy nữa.
Ngày hôm khi đẩy cửa tiệm hoa , nắng sớm vặn sáp xuống bình thủy tinh quầy. Bên trong cắm chính là những đóa cúc họa mi, từ lúc nào ai đó nước sạch, cánh hoa vươn rộng, trông tràn đầy sức sống hơn hẳn hôm qua.
Chị chủ tiệm từ phòng trong bước , tay cầm bó hoa gói xong, mỉm chỉ cửa: "Cậu bạn trai nhỏ của em tiệm xem em làm việc? Từ hồi hai đứa xuất hiện, việc kinh doanh của tiệm hoa lên hẳn đấy."
Tôi theo hướng tay chị , thấy Tần Nghiễn đang chiếc ghế dài đối diện bên đường, tay ôm một con búp bê giống hệt con ôm ở nhà. Thỉnh thoảng ngẩng đầu về phía tiệm hoa. Khi bắt gặp ánh mắt , đôi mắt sẽ sáng lên lấp lánh mỉm với .
Đang lúc sắp xếp nguyên liệu hoa, cửa kính vang lên tiếng "keng", bước là một dì đến mua hoa hướng dương cùng một đàn ông lạ mặt.
Gã đàn ông lạ mặt bắt đầu cao giọng quát tháo: "Đã với bà bao nhiêu , dị ứng phấn hoa, thế mà ngày nào bà cũng mua mấy thứ hoa rác rưởi về, mau trả !"
Người dì tiếng quát tháo bất thình lình làm cho hoảng sợ thu , tay vẫn cầm bó hoa hướng dương mua từ tối qua bắt đầu héo úa.
Dì nắm chặt cành hoa: "Tôi... chỉ thấy trong nhà bày chút hoa cho , cũng để trong phòng ..." Gã đàn ông đợi dì hết câu sang , giọng điệu càng hung hăng hơn: "Chủ tiệm, hoa trả chứ? Bà ngày nào cũng mua, trong nhà chất đống khắp nơi, chịu nổi nữa !"
Chị chủ tiệm viền mắt đỏ hoe của dì, liếc sang vẻ mặt hung tợn của gã đàn ông, đặt kéo tỉa hoa xuống.
Chị tới đỡ lấy bó hướng dương tay dì: "Hoa là dì cẩn thận chọn lựa, vả hoa tươi khi khỏi tiệm thì thể bán hai ."
Nói đoạn, chị khựng một chút, chỉ mấy cành lá khuynh diệp điểm xuyết trong bó hoa: "Tuy nhiên nếu lo lắng chuyện dị ứng, thể chọn lá khuynh diệp hoặc hoa baby phấn hoa, cũng y hệt mà gây ảnh hưởng gì đến ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-nam-phu-doc-ac-thuc-tinh/chuong-7.html.]
Forgiven
Đang thì cửa kính "keng" một tiếng.
Tần Nghiễn tới từ lúc nào , tay vẫn cầm con búp bê. Thấy tình hình trong tiệm, khựng bước nhưng rời mà chỉ ở cửa, ánh mắt dán chặt gã đàn ông với vẻ cảnh giác kín đáo.
Gã đàn ông vẫn chịu bỏ qua, tiếp tục c.h.ử.i bới: "Phấn hoa với chả phấn hoa! Tôi thấy mấy là cố ý thì ." Hắn đưa tay định giật lấy bó hoa tay dì, đốt ngón tay vì dùng lực mà trắng bệch, "Hôm nay hoa bắt buộc trả, trả thì đập nát cái tiệm hoa rách của mấy luôn!"
Người dì vẻ hung hãn của dọa cho lùi một bước, mắt càng đỏ hơn nhưng vẫn ôm chặt bó hoa trong lòng.
Tôi vội vàng bước tới chắn mặt dì, đang định lên tiếng thì ngờ gã đàn ông đó rút d.a.o vung về phía : "Từ hồi thằng ranh đến tiệm, mụ già ngày nào cũng đều đặn đến mua một bó hoa. Hai quan hệ mờ ám gì đúng ?" Khi ánh thép lạnh lẽo lóe lên mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ thấy tiếng "phập" một cái.
Giây tiếp theo, Tần Nghiễn ôm chặt lòng che chở. Lưng tựa n.g.ự.c , thể cảm nhận rõ ràng một dòng nhiệt ấm nóng lan nhanh qua lớp quần áo . Đó là máu.
Cả run rẩy, nước mắt rơi lã chã vai , kêu cứu nhưng phát thành tiếng.
Tần Nghiễn nghiến răng, ngẩng đầu gã đàn ông đang đờ tại chỗ vì hoảng sợ, giọng khàn khàn nhưng đầy uy lực: "Nếu mày tù thì cứ việc tiếp tục."
Chị chủ tiệm thấy sự việc báo cảnh sát từ , lập tức gọi tiếp cho 115, giọng mang theo tiếng : "Bác sĩ ơi! Ở đây d.a.o đâm, chảy nhiều máu, làm ơn đến nhanh lên!"
Khi cảnh sát mang theo lạnh bên ngoài xông tiệm hoa, gã đàn ông còn kịp phản ứng còng tay .
Viên sĩ quan dẫn đầu cúi xuống nhặt con d.a.o mặt đất cho túi vật chứng, một viên cảnh sát khác thì nhanh chóng hỏi han tình hình từ chị chủ tiệm và , nét chữ sổ ghi chép nhanh gấp.
Gã đàn ông khống chế hoảng loạn, vùng vẫy kêu " cố ý", nhưng cảnh sát ấn chặt thể nhúc nhích, cuối cùng chỉ đành ủ rũ áp giải ngoài.
Suốt quá trình đó luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Nghiễn. Anh tựa lòng , ý thức bắt đầu mơ hồ nhưng vẫn thều thào : "Nhiên Nhiên, , là nhân ngẫu của em mà, vết thương đáng gì ."
Tôi Tần Nghiễn như : " nếu búp bê thương thì làm ?"
Lông mi khẽ run, vương chút nước, đôi môi tái nhợt nở một nụ nhạt: "Vết thương của búp bê... chỉ cần Nhiên Nhiên thổi thổi là sẽ mau khỏi thôi."
Khi lời , còn đưa tay chạm mặt nhưng còn sức, tay nhấc lên giữa chừng buông thõng xuống.
Tôi vội nắm chặt lấy tay , áp mặt mu bàn tay lạnh lẽo của , nước mắt hòa cùng tiếng rơi lòng bàn tay : "Vậy giờ em thổi ngay đây, xảy chuyện gì, rõ ?"