Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 92
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:53
Lượt xem: 363
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong Minh Thanh Cung tĩnh lặng như tờ.
Lục Vô Tật, Ân Trùng Sơn và Chu Hoạn, ba ở cửa, ghé tai lắng động tĩnh bên trong.
“Ta xong đời ?” Lục Vô Tật hạ giọng, “Sớm Vương phi ở bên trong, ngậm miệng .”
Ân Trùng Sơn lạnh lùng đáp: “Ngươi đáng lẽ nên ngậm miệng từ sớm… Lúc nào nhắc nhằm đúng lúc mà ? Ta còn trông mong sớm ngày đưa Vương phi đến cho bệ hạ một bất ngờ, giờ thì , kinh hỉ biến thành kinh hãi. Bổng lộc mất thì thôi, còn biến thành trò .”
Ân Trùng Sơn đoạn sắp ngân nga kể lể, Chu Hoạn bèn “suỵt” một tiếng với : “Nghe kìa, bên trong chuyện.”
Ba vội vàng chụm đầu lắng .
Bệ hạ : “Triệu Hoài, ngươi một lát, sẽ về ngay.”
Mọi : “…”
Lục Vô Tật phản ứng cực nhanh, đầu định chuồn.
Ân Trùng Sơn còn phản ứng nhanh hơn , gằn một tiếng túm chặt lấy : “Lục đại nhân, ?”
Lục Vô Tật trầm giọng: “Ta đột nhiên nhớ còn việc quan trọng làm, mời Ân đại nhân buông .”
Ân Trùng Sơn ch*t cũng kéo theo một xuống nước, chịu để Lục Vô Tật .
Hai đang giằng co, Chu Hoạn “suỵt” một tiếng: “Vương phi chuyện.”
Bọn họ ghé tai .
Sở Triệu Hoài ung dung lật trang sách thuốc trong tay, giọng mang ý : “Thì những lời Lục đại nhân đều là bịa đặt vô căn cứ cả, bệ hạ bao giờ đích những lời đó. Lần ngoài là trị tội khi quân của Lục đại nhân ? Bệ hạ quả là minh sáng suốt, thảo dân vô cùng kính phục.”
Cơ Tuân: “…”
Lục Vô Tật và Ân Trùng Sơn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bổng lộc giữ .
Đa tạ Vương phi.
Cơ Tuân vận một bộ yến phục màu đen thêu đoàn long, quý khí bức , mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ uy nghiêm cường thế khiến khác e dè.
Bệ hạ chặn họng một phen, cũng may da mặt vốn dày, dường như chẳng hổ là gì, ung dung tới mép giường bên cạnh Sở Triệu Hoài xuống, thản nhiên như chuyện gì xảy : “Lời quả thật là trẫm , nhưng khi ngươi và mới quen , tường tận về , tự nhiên sẽ nhận thức nông cạn như . Hẳn là lúc đó thần y cũng cảm thấy Sát thần là một kẻ xa nhỉ.”
“Đâu .” Lòng bàn tay Sở Triệu Hoài trắng như ngọc, lơ đãng lật giở trang giấy, thản nhiên đáp, “Ngay từ đầu gặp mặt, cảm thấy bệ hạ tướng mạo tuấn tú, khí khái hiên ngang, chẳng chút nào tầm thường cả.”
Cơ Tuân: “…”
“Còn cách hành xử thì , ngươi từng lén mắng ?” Cơ Tuân vẫn từ bỏ ý định mà hỏi, “Lúc mới gặp, vì bảo vệ ngươi mà gi/ế/t một tên thích khách, ngươi còn dọa đến ngất …”
“Rầm.”
Sở Triệu Hoài đóng mạnh cuốn sách , quyển sách dày cộp va tạo một tiếng động trầm đục, vang vọng khắp thiên điện yên tĩnh của Minh Thanh Cung.
Thần y liếc mắt , lạnh giọng : “Ta nhiều , đó là do đói.”
Cơ Tuân: “…”
Thấy càng giải thích càng khiến tức giận, bệ hạ nhanh chóng đổi chiến thuật, khuỷu tay chống lên chiếc kỷ án nhỏ giữa hai , hình cao lớn từ từ nhoài về phía , lên trông như một con hồ ly đang quyến rũ khác.
“Thì dung mạo của trẫm thần y khen ngợi và ưu ái, thật là vinh hạnh.”
Nếu là đây, lẽ Sở Triệu Hoài nụ của làm cho đỏ cả tai, nhưng bây giờ y chẳng hề lay động, thậm chí còn cong mắt ngoan ngoãn.
“ , thảo dân tuy dung mạo bình thường, nhưng mắt tệ. Bệ hạ phong thái thiên nhân, tuấn vô cùng, hẳn là ít thầm thương trộm nhớ, thật đáng ngưỡng mộ.”
Mi mắt Cơ Tuân khẽ giật.
Xem dễ dỗ dành .
Đây là đầu tiên trong đời bệ hạ cảm nhận cảm giác thóp khác nắm trong tay.
Sở Triệu Hoài thông suốt, y một năm rưỡi hai còn quen, bản thánh chỉ ép gả Cảnh Vương phủ, Cơ Tuân chán ghét bài xích y là chuyện đương nhiên.
Chỉ là nghĩ thông suốt thì , còn nếu y nghĩ thông, đó chính là Cơ Tuân xui xẻo.
Hôm nay vận khí của bệ hạ quả thật cho lắm.
Sở Triệu Hoài để tâm đến màn khổng tước xòe đuôi của , tiếp tục rũ mắt sách thuốc, chẳng buồn .
Cơ Tuân nhẹ nhàng dời chiếc kỷ án nặng trịch đang chắn giữa hai sang một bên, hình cao lớn dịch về phía , chỉ cần vươn tay là thể ôm trọn thể gầy yếu của Sở Triệu Hoài lòng.
Bệ hạ đoán Sở Triệu Hoài lúc giận , nên tay trực tiếp: “Minh Thanh Cung quả thật đông ấm hè mát, lạnh một chút , trông sắc mặt ngươi hơn nhiều .”
Sở Triệu Hoài gật đầu: “ , bệ hạ nhọc lòng .”
Cơ Tuân tiến thêm một bước, vươn tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Sở Triệu Hoài, nhíu mày : “Chẳng gọi bệ hạ nữa ?”
Sở Triệu Hoài liếc bàn tay Cơ Tuân, hề rút , chỉ lạnh nhạt : “Dù thảo dân cũng thật sự bình thường.”
Cơ Tuân: “…”
Xem Sở Triệu Hoài tạm thời buông tha cho hai chữ “bình thường” .
Sở Triệu Hoài vẫn còn canh cánh chuyện “bình thường”.
Dùng bữa cũng bình thường, uống thuốc cũng bình thường, ngay cả lúc ngủ trưa cũng thể lẩm bẩm một câu bình thường.
Mãi cho đến khi tắm rửa xong, Sở Triệu Hoài như mấy câu bình thường thảo dân, Cơ Tuân rốt cuộc nhịn nữa, bế ngang y từ bàn lên, sải bước về phía tẩm điện rèm trướng tầng tầng.
Sở Triệu Hoài giật nảy , còn tưởng chọc cho mất hết kiên nhẫn, vội túm lấy vạt áo Cơ Tuân giả vờ trấn tĩnh: “Ngươi làm gì, lời rõ ràng là tự ngươi , nổi nóng… A!”
Cơ Tuân ném thẳng y lên chiếc giường rộng lớn.
Giường mềm, lót bao nhiêu lớp nệm, Sở Triệu Hoài ngã xuống cũng thấy đau, vội vàng quỳ dậy định bò trong.
Cơ Tuân một tay giữ chặt mắt cá chân y, nhẹ nhàng kéo về, nhướng mày : “Đi thế?”
Sở Triệu Hoài khô khốc : “Ta về, về nhà.”
Cơ Tuân kéo y đến mép giường, tiện tay cởi giày của y , : “Muộn .”
Sở Triệu Hoài sấp giường, hai tay bấu chặt lấy ga giường kéo ngược về phía , cào hai vệt nhăn nhúm mặt giường rộng.
Sự chênh lệch sức lực nhanh chóng khiến y từ bỏ giãy giụa, ủ rũ buông xuôi để mặc kéo về.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Dù Cơ Tuân cũng chỉ dọa thôi, sẽ làm gì y cả.
Cơ Tuân quả thật làm gì.
Hắn kéo về đè xuống , ngậm cúi xuống hôn lên khóe môi còn vương chút mùi thuốc của Sở Triệu Hoài: “Nắm thóp của , cảm giác thế nào?”
Dù ngược ánh nến vẫn thể thấy ý trong mắt Cơ Tuân, Sở Triệu Hoài cũng sợ : “Lời rõ ràng là tự ngươi , ngươi thấy ưa , coi như chim sẻ…”
“Đó là .” Cơ Tuân nhịn hôn y một cái, “Bây giờ trẫm vì ngươi mà thần hồn điên đảo.”
Sở Triệu Hoài: “…”
Sao lời ngon tiếng ngọt càng ngày càng sến sẩm thế ?
Cơ Tuân cứ đè lên Sở Triệu Hoài, bèn dứt khoát ôm y dậy đối mặt với .
Sở Triệu Hoài dạng chân đùi , tầm mắt cuối cùng cũng cao hơn Cơ Tuân một chút, lúc cúi đầu cảm giác như đang từ cao xuống. Cơ Tuân cứ thế ngước y, hai tay mang theo ham chiếm hữu cực mạnh mà đỡ lấy gáy y.
Tựa như kéo vầng Minh Nguyệt vốn chẳng thể chạm tới từ chân trời xuống.
“Ta yêu ngươi vì tấm da túi thịt xinh của ngươi, cũng giữ ngươi trong lòng bàn tay như một con chim sẻ.” Cơ Tuân khẽ, những lời ngon tiếng ngọt khiến ngượng ngùng, “Dù cho ngươi tướng mạo bình thường, chẳng gì đáng khen, dù cho ngươi chỉ là một con chim sẻ xám xịt, vẫn sẽ yêu ngươi.”
Sở Triệu Hoài ngây .
Cơ Tuân xong, mơ hồ nhận ánh mắt Sở Triệu Hoài vẻ đúng, đuôi mày khẽ động: “Sao ?”
Theo lý mà , Sở Triệu Hoài đáng lẽ chống đỡ nổi câu mới .
Sở Triệu Hoài khô khốc : “Thật… thật đáng sợ.”
Nổi hết cả da gà.
Cơ Tuân: “…”
Chẳng lẽ nên cảm động hoặc thẹn thùng ?
Cơ Tuân cẩn thận kỹ, thấy Sở Triệu Hoài tuy cảm thấy rùng , nhưng từ tai đến gáy gần như đỏ ửng, thậm chí còn dần lan .
Tim đập nhanh hơn, hai chân đang quỳ bên cạnh dường như cũng đang run rẩy.
Bệ hạ bật , thêm một cây củi đống lửa sắp thiêu đốt Sở Triệu Hoài, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng l.i.ế.m lên nốt ruồi gương mặt y.
Cảm giác tê dại tức thì lan khắp , con ngươi Sở Triệu Hoài mở lớn, đuôi tóc cũng dựng cả lên.
Giọng Cơ Tuân trầm thấp, dịu dàng lời tâm tình: “Nếu ngươi tin, thể mổ tim mà xem, thể vì ngươi mà trả giá tất cả.”
Sở Triệu Hoài cứng đờ, ánh mắt thất tiêu, như dòng nước xuân tan chảy, suýt nữa thì mềm nhũn Cơ Tuân.
Y nay chỉ mềm cứng, thiếu thốn tình thương và tự ti, chống đỡ nổi kiểu bày tỏ tình yêu trần trụi thế .
“Ngươi…” Sở Triệu Hoài cố gắng chống dậy, khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, lắp bắp , “Ngươi đừng những lời như ?”
Những lời khiến đỏ mặt tía tai thế , rốt cuộc Cơ Tuân làm thể mà mặt biến sắc.
Hắn dám , mà y còn chẳng dám .
“Lời như thì ?” Cơ Tuân trầm thấp, “Trẫm chỉ thích những lời với Vương phi, chẳng lẽ ngươi kiện lên tam pháp ty bắt ?”
Sở Triệu Hoài: “…”
Sở Triệu Hoài hôm nay thể bám riết lấy hai chữ “bình thường” mà hờn dỗi cả ngày, Cơ Tuân đau đầu ứng phó dỗ dành, cảm thấy buồn an lòng.
Dù Sở Triệu Hoài hề rõ là “hòa hảo như lúc ban đầu”, nhưng hành động của y cho thấy y gỡ bỏ phòng mặt .
Sở Triệu Hoài tắm xong, chỉ mặc một chiếc tuyết bào bằng lụa, trong lúc giãy giụa, qua vạt áo rộng thể thấy cả y đều ngượng đến mức ửng lên một màu hồng nhạt.
Yết hầu Cơ Tuân trượt lên xuống hai , bàn tay chậm rãi lướt xuống, nhưng cuối cùng chỉ đỡ lấy gò má Sở Triệu Hoài mà nhẹ nhàng hôn y.
Sở Triệu Hoài nín thở.
Y chịu nổi những nụ hôn như mưa to gió lớn, nhưng kiểu mật dịu dàng đến cực điểm đúng ý y nhất, ngoan ngoãn kiều diễm, cả như đang trôi bồng bềnh giữa những đám mây mềm mại.
Giữa môi răng tràn ngập mùi thuốc thoang thoảng, bàn tay Sở Triệu Hoài đặt vai Cơ Tuân dần mất sức lực, từ từ buông thõng xuống.
lúc , bên ngoài Minh Thanh Cung truyền đến một giọng quen thuộc.
“Phụ hoàng về ?”
Sở Triệu Hoài bừng tỉnh, lập tức mở mắt.
Là Cơ Dực.
Sở Triệu Hoài theo bản năng đẩy Cơ Tuân .
Cơ Tuân chẳng nổi hứng trêu đùa từ , giống như tối qua những buông , mà ngược còn thêm phần hưng phấn.
“Ầm” một tiếng.
Cơ Tuân đỡ gáy Sở Triệu Hoài, đè y xuống chiếc giường mềm mại, đổi hẳn thái độ mưa thuận gió hòa lúc nãy, đầu lưỡi cạy mở đôi môi đang mím chặt của Sở Triệu Hoài, hận thể nuốt chửng y bụng.
Sở Triệu Hoài liều mạng đ.ấ.m , khó khăn lắm mới bật vài chữ qua kẽ môi: “Cơ, Cơ Dực…”
“Không .” Cơ Tuân hôn lên giọt lệ nơi đuôi mắt y, “Cửa điện khóa, nó thể bất cứ lúc nào.”
Sở Triệu Hoài: “…”
Sở Triệu Hoài gần như thiếu dưỡng khí, trong lúc mơ màng bỗng nhớ giấc mộng xuân mà y thường mơ thấy một năm về , trong giấc mộng đó, Cơ Tuân đè y giường, còn Cơ Dực to con thô kệch thì đang oa oa lớn trong chiếc nôi cách đó xa.
Trong tình huống rõ ràng căng thẳng như , Sở Triệu Hoài bỗng nhiên ngửa đầu, nhịn mà bật .
Cơ Tuân: “…”
Bên ngoài Minh Thanh Cung.
Cơ Dực buồn chán đó trò chuyện phiếm với Ân Trùng Sơn lâu gặp: “Trọng Sơn ca…”
Ân Trùng Sơn vội : “Thần dám nhận tiếng ‘ca’ của điện hạ.”
Cơ Dực sững , trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, cảm giác như cảnh còn mất.
Từ khi phụ hoàng làm hoàng đế, những bên cạnh dường như khác …
Ân Trùng Sơn nghiêm nghị : “Điện hạ là gọi thần một tiếng Ân đại nhân .”
Cơ Dực: “…”
… Căn bản chẳng gì khác cả.
Có thể khiến Thái tử điện hạ gọi một tiếng “Ân đại nhân”, e rằng cũng chỉ kẻ to gan như Ân Trùng Sơn mà thôi.
“Đùa thôi.” Ân Trùng Sơn , “Điện hạ đợi thêm một lát nhé, Vương phi tắm xong, bệ hạ đang ở bên trong…”
Lời còn dứt, Ân Trùng Sơn chợt cảm thấy câu cảm giác cấm kỵ trái luân thường đạo lý thế .
Cơ Dực , ngạc nhiên hỏi: “Chuyện Triệu Hoài đến ở trong cung là thật ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-92.html.]
“Vâng.”
Thái tử điện hạ mừng phát điên, nhảy cẫng lên, la lớn xông trong: “Triệu Hoài! Triệu Hoài ——!”
Ân Trùng Sơn dọa điên , vội vàng chạy tới cản.
Còn kịp cản, thấy một từ trong Minh Thanh Cung sáng rực đèn đuốc bước .
Cơ Tuân trong bộ yến phục ung dung bước , ánh mắt lạnh lùng lướt qua.
Cơ Dực giật , vội vàng hành lễ: “Phụ hoàng.”
Cơ Tuân lạnh nhạt hỏi: “Ồn ào cái gì?”
Cơ Dực còn hăm hở tìm Triệu Hoài, giờ co rúm đầu như chim cút dọa, lắp bắp : “Chẳng con làm xong việc thì đến tìm kiểm tra bài vở ?”
Cơ Tuân hờ hững: “Đêm hôm khuya khoắt đến trả bài?”
“Cũng là mà.” Cơ Dực đáp, “Trước giờ Hợi đều thể đến tìm .”
Cơ Tuân: “…”
Ân Trùng Sơn mặt mày đau khổ, hung hăng véo tay .
Cơ Tuân liếc một cái, hờ hững : “Hôm nay cho ngươi nghỉ một ngày, về chơi .”
Mắt Cơ Dực sáng lên: “Vậy con thể chuyện với Triệu Hoài ?”
Cơ Tuân như : “Thái tử điện hạ thấy ?”
Cơ Dực: “…”
Xem là .
Cơ Dực đang cúi đầu ủ rũ định rời , thì thấy một giọng quen thuộc từ thiên điện Minh Thanh Cung vọng : “Điện hạ?”
Nơi cửa thiên điện, Sở Triệu Hoài mặc một bộ huyền y rộng rãi ánh đèn, mỉm .
Cơ Dực nhất thời quên mất uy quyền của phụ hoàng, vui vẻ chạy về phía Sở Triệu Hoài cái lạnh lẽo của Cơ Tuân.
“Triệu Hoài!”
Sở Triệu Hoài dường như liếc Cơ Tuân một cái, kéo cổ tay Cơ Dực nhanh chóng trong thiên điện.
Cơ Tuân: “…”
Cơ Tuân vẻ bất đắc dĩ, sắc mặt đổi nhiều, xoay Ân Trùng Sơn đang cúi đầu, tỏ vô cùng hứng thú với phiến đá xanh đất.
Ân Trùng Sơn cảm nhận ánh mắt của bệ hạ, mồ hôi lạnh túa .
May mà bệ hạ chuyện hôm nay là do tự chuốc lấy, giận cá c.h.é.m thớt khác, lạnh nhạt hỏi: “Sao ?”
“Tin tức ‘ ở tại thiên điện Minh Thanh Cung’ truyền ngoài.” Ân Trùng Sơn làm việc đầu óc hơn Chu Hoạn, ngắn gọn, “Hẳn là ngày mai bộ triều đình sẽ vin cớ để gây khó dễ cho bệ hạ.”
Cơ Tuân khẽ “ừ” một tiếng, qua khung cửa gỗ chạm trổ thấy bóng hai trong thiên điện đang kề sát ríu rít, khóe môi khẽ cong lên.
Cơ Dực khá hơn nhiều so với dáng vẻ run rẩy khi thấy tên phụ hoàng đây, co chân giường, với Sở Triệu Hoài: “Lần vốn định tìm ngươi chơi chợ đêm Thất Tịch, nhưng tính khí của phụ hoàng ngươi cũng đấy, ép ‘tự nguyện’ ôm một đống việc, bây giờ mới xong.”
Sở Triệu Hoài suýt nữa thì sặc: “Bận lâu như ?”
Từ Thất Tịch đến mười sáu tháng bảy, chín ngày .
“ , thật là độc ác.” Cơ Dực ấm ức ch*t , “ mà ngày mai chắc chắn sẽ bận rộn, bản thái tử chờ xem khẩu chiến với đám quần thần.”
Sở Triệu Hoài tò mò hỏi: “Khẩu chiến?”
“Ừ, chẳng ai truyền chuyện ngươi ở Minh Thanh Cung ngoài khiến ai cũng .” Cơ Dực nhấp một ngụm , , “Trong triều mấy lão già bảo thủ khó chơi, mỗi nhắc đến chuyện lập hậu là thể cãi nửa ngày. Ngươi cũng cái miệng của phụ hoàng đấy, chọc cho bọn họ suýt nữa thì đ.â.m đầu cột, nhưng hiểu càng cản càng hăng, mấy tháng nay cứ nhắc mãi chuyện .”
Động tác bưng của Sở Triệu Hoài chậm một chút: “Ồ.”
Cơ Dực ủ rũ bò bàn nhỏ: “Trước ngươi với rằng khi làm hoàng đế nhiều chuyện bất do kỷ, còn tin, bây giờ tại vị một năm, cuối cùng cũng hiểu ý trong những lời đó của ngươi.”
Những triều thần đó nào cũng lấy lễ pháp tổ tông để dọa Cơ Tuân, dù lập thái tử vẫn cứ ép Cơ Tuân lập hậu sinh con, cứ như lập hậu thì thiên hạ sẽ đại loạn , khuấy đảo khiến cả triều văn võ hoang mang.
Có lúc Cơ Dực mà cũng thấy chịu nổi.
Sở Triệu Hoài rũ mắt lá trong chén, đang suy nghĩ gì.
Tim Cơ Dực chợt thắt , vội : “Ta tiền đồ, tai mềm, nhưng phụ hoàng thì . Ngươi những màn âm dương quái khí của triều đình , thậm chí còn cố ý cho hai thái y theo mấy lão già bảo thủ đó, là lo các ái khanh ngất thì cứu chữa kịp.”
Sở Triệu Hoài: “…”
là chuyện mà Cơ Tuân thể làm .
Cơ Dực đang định giải thích thêm vài câu, Cơ Tuân đến tự lúc nào, lười biếng tựa cửa, lạnh nhạt : “Trời tối, Triệu Hoài buồn ngủ .”
Cơ Dực cảm thấy ánh mắt của phụ hoàng thật đáng sợ, đành dậy, khô khốc : “Vậy con xin cáo lui .”
“Ừm.”
Đợi Cơ Dực rời , bệ hạ tự đóng cửa tẩm điện , xoay định tìm Sở Triệu Hoài thì thấy giường một bóng .
Sở Triệu Hoài nhanh chân chạy nội thất, nhảy lên giường đắp chăn, vẻ ngủ say.
Cơ Tuân nhịn một tiếng, bước tới.
Sở Triệu Hoài thấy tiếng bước chân, vội : “Ta ngủ.”
“Ta chỉ vài câu thôi.”
Sở Triệu Hoài do dự một lúc, từ từ kéo chăn xuống, chỉ để lộ một đôi mắt: “Nói gì?”
Cơ Tuân xuống mép giường, vuốt mái tóc rối của Sở Triệu Hoài: “Chuyện ngươi đưa đến Minh Thanh Cung là do sai truyền .”
Sở Triệu Hoài sững : “A? Vì ?”
“Các triều thần vẫn luôn ép lập hậu.” Cơ Tuân rũ mắt y, trong con ngươi mang theo ý , “Ta nghĩ một cách giải quyết dứt điểm, để cho những đó câm miệng .”
Sở Triệu Hoài mờ mịt .
Tại Cơ Tuân giải thích chuyện với y?
Đuôi mày Cơ Tuân khẽ nhướng lên, : “Nếu ngươi thích, sẽ làm nữa.”
Sở Triệu Hoài như bừng tỉnh, vội vàng lắc đầu, một lúc nén tò mò trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi… ngươi thật sự định lập hậu ?”
“Tất nhiên là nghĩ đến.” Cơ Tuân , “ chuyện do trẫm quyết định, xem Bạch thần y khi nào mới đồng ý?”
Sở Triệu Hoài ngẩn , vội vàng túm lấy góc chăn kéo lên che khuôn mặt đỏ bừng.
So với cách hành xử một năm , Cơ Tuân còn vẻ cố chấp khăng khăng theo ý , thậm chí thể vì Sở Triệu Hoài mà lùi bước.
Lòng Sở Triệu Hoài rối như tơ vò, trốn một hồi bỗng cảm thấy Cơ Tuân cúi xuống hôn lên đầu ngón tay đang túm chặt góc chăn của y, giọng mang ý : “Không cần bận tâm chuyện , bây giờ ngươi chỉ cần ngoan ngoãn ăn cơm ngủ nghỉ, cố gắng chữa khỏi bệnh tim, những chuyện còn cần lo.”
Ngón tay Sở Triệu Hoài khẽ run, một lúc lâu mới rầu rĩ : “Thủ đoạn của ngươi nay luôn cực đoan, các triều thần… thể sẽ lưng mắng ngươi là bạo quân ?”
Cơ Tuân : “Ta vốn dĩ làm minh quân.”
Sở Triệu Hoài: “…”
Vị hoàng đế quả là quá tùy hứng.
Sở Triệu Hoài gì thêm, xoay hiệu ngủ.
Cơ Tuân ngăn cản, nên cũng thuận theo ý y, cách lớp chăn hôn lên đầu y một cái: “Tối nay mơ thấy nhé.”
Sở Triệu Hoài liều mạng lắc đầu.
Không mơ, mơ.
Hễ mơ thấy Cơ Tuân là trong mộng những lời hổ lang khiến ngượng chín , mệt cũng mệt ch*t .
Cơ Tuân trầm thấp, thổi tắt nến rời .
Sáng sớm hôm , trời còn sáng hẳn, trong triều đình vì chuyện “công tử trong phủ Bạch viện khiến ở Minh Thanh Cung” mà tranh cãi ngớt.
Cơ Tuân một long bào, tư thái lười biếng long ỷ, chống đầu hờ hững đám thần tử nước bọt văng tung tóe ở , dường như mắng là “ lập hậu cho hậu cung, chính là hành vi của hôn quân” là .
Cơ Dực đó mà mặt tái , hùng hổ cùng đám đại thần mồm chó mọc ngà voi cãi một trận sống mái, nhưng Lương Phương giữ .
Cơ Dực cố nén giận, ánh mắt lạnh lẽo, như một con sói con hung dữ.
Đợi đến khi bên mắng gần đủ , Cơ Tuân mới uể oải mở miệng: “Vậy ý của các vị ái khanh là gì?”
Vị lão thần đầu quỳ xuống, run rẩy : “Mong bệ hạ đưa những liên quan khỏi Minh Thanh Cung, sớm ngày lập hậu sinh con nối dõi, đó mới là gốc rễ của quốc gia.”
Con ngươi Cơ Tuân mang theo ý : “Được thôi.”
Vốn tưởng sẽ đối mặt với sự công kích độc địa của bệ hạ, ngờ nhận một câu “ thôi” nhẹ nhàng, cả triều văn võ đều ngây , kinh ngạc ngẩng đầu lên.
Vậy là… đồng ý ?
Mọi vội vàng hồn, tất cả đều quỳ xuống, sợ bệ hạ đổi ý, đồng thanh hô: “Bệ hạ minh!”
Cơ Dực nhíu mày.
Hắn học ít bản lĩnh đoán ý qua lời , mơ hồ nhận Cơ Tuân vẫn điềm nhiên tự tại, dường như còn chiêu , bèn Lương Phương.
Lương Phương lắc đầu.
Cơ Tuân híp mắt, trông tâm trạng : “Các ái khanh đều lên .”
Mọi từ từ dậy.
Cơ Tuân cho nội thị hai bên vén rèm lên, chống cằm lười biếng từng vị đại thần bên , ngón tay chỉ con chim đầu đàn thúc giục lập hậu, hiền hòa như mưa thuận gió hòa.
“Vị là…”
Ân Trùng Sơn đeo bội đao bên cạnh nhắc nhở: “Tôn đại nhân.”
“Tôn đại nhân.” Cơ Tuân , “Ngài một cháu trai, hiện đang nhậm chức ở Hồng Lư Tự, vẫn thành đúng ?”
Tôn đại nhân sững sờ, đắn đo trả lời: “Vâng.”
“Tốt quá .” Cơ Tuân vỗ tay một cái, “Vậy từ hôm nay cho Tôn công tử cung. Ngài là rường cột của nước nhà, Tôn tiểu công tử sẽ phong làm chiêu nghi.”
Tôn đại nhân cứng , hoảng sợ quỳ phịch xuống: “Bệ hạ! Cái ! Cái tuyệt đối ạ!”
Những khác cũng đều ngây dại.
“Tại ?” Cơ Tuân tỏ vẻ khó hiểu, “Cả triều đều trẫm là đoạn tụ, năm đó tiên đế ban nam thê cho trẫm, Tôn đại nhân dường như cũng phản đối. Sao bây giờ trẫm chỉ nạp một chiêu nghi mà ngài ? Chẳng lẽ các vị định để trẫm, một kẻ đoạn tụ ai cũng , nạp nữ tử hậu cung ?”
Tôn đại nhân nghẹn lời.
Cơ Tuân xong, bàn tay như phán quan đoạt mạng, sự nhắc nhở của Ân Trùng Sơn điểm mặt gần hết công tử của nửa triều đình, : “… Mười chín, hai mươi, chà, nhiều thanh niên tuấn kiệt như , hậu cung chẳng là sung túc . Còn hoàng hậu, đến lúc đó xem ai lòng trẫm thì phong cho đó, trẫm nay luôn công bằng.”
Toàn bộ đại thần trong triều từng thấy vị hoàng đế nào theo lẽ thường như , tất cả đều hoảng sợ quỳ xuống nữa, hô.
“Bệ hạ xin nghĩ , việc tuyệt đối ạ!”
Người thừa kế trong phủ các triều thần đều dốc hết tâm sức của gia tộc để bồi dưỡng, thể đưa cung làm hậu phi?
Chuyện nếu truyền ngoài, chẳng sẽ đời chê ?
Cơ Tuân tỏ thấu tình đạt lý, : “Vì ? Ai lý do xem nào?”
Mọi đưa mắt , nhưng ai dám lên tiếng.
Cơ Tuân vỗ tay : “Năm đó khi trẫm cưới nam thê, nếu một dám dâng tấu lên tiên đế rằng việc hợp với lễ pháp tổ tông, thì cũng đến nỗi rơi tình cảnh á khẩu trả lời như bây giờ.”
Cả đại điện đều im phăng phắc.
Cơ Tuân diễn xong màn kịch tuyệt vời , một câu mỉa mai nào, nhưng khiến cả triều đình ai dám lên tiếng.
Hắn lười biếng ngả long ỷ, nụ lạnh nhiều: “Từ nay về , nếu còn ai bận tâm đến chuyện hậu cung của trẫm, thì cứ đưa hết con cháu của thể thần tử trong triều hoàng cung. Trẫm là làm .”
Mọi câm như hến.
Lời quá mức hoang đường, từ xưa đến nay dù là hoàng đế ngu ngốc đến cũng dám những lời mặt thể văn võ bá quan.
… một ai dám nghi ngờ tính thật giả của câu .
Bởi vì với tính cách điên rồ của Cơ Tuân, thật sự thể làm chuyện như .
Cơ Tuân xong, chậm rãi dậy sửa long bào.
Giờ Thìn ba khắc, Sở Triệu Hoài nên tỉnh dậy uống thuốc .
“Nếu còn chuyện gì khác, thì bãi triều.”
Cơ Tuân vài bước, dường như nhớ điều gì, nghiêng ôn hòa: “Chợt để các vị ái khanh còn thúc giục trẫm nữa, hẳn sẽ cô đơn lắm, là trẫm suy xét chu . Sau các ái khanh thể tiếp tục dâng tấu chương lập hậu, nhưng nội dung nhất là ‘Lập cháu ngoại của Bạch viện khiến, Sở Triệu Hoài, làm hậu’.”
Mọi : “…”
Ai cơ?
Bệ hạ đăng cơ hòa ly với Sở Triệu Hoài ?
Cơ Tuân xong, mặc kệ đang trợn mắt há mồm, ung dung rời khỏi triều đình.
--------------------