Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 90
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:51
Lượt xem: 386
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ ngày Sở Triệu Hoài từ Cảnh Vương phủ trở về, trong cung lục tục đưa tới ít y thư quý giá, mỗi cuốn đều là độc bản hiếm khó tìm.
Số lượng nhiều vô kể, chủng loại vô cùng đầy đủ, ngay cả Bạch Hạc Tri cũng kinh ngạc.
Lúc Chu Hoạn mang đồ tới truyền lời của bệ hạ: "Thần y, bệ hạ tất cả những thứ là tiền chuộc."
Sở Triệu Hoài đang lật xem một cuốn y thư độc bản, chỉ "À" một tiếng.
Chu Hoạn hỏi: "Đã đủ ạ?"
Sở Triệu Hoài ghế, thất luân phiến mang theo làn gió mát lạnh thổi tan cái nóng bức, y uể oải rã rời, nhưng vẫn cố gượng dậy tinh thần, cốt ý làm khó .
"Vẫn đủ lắm."
Chu Hoạn gật đầu: "Vậy trở về hồi bẩm bệ hạ."
Sở Triệu Hoài bực bội liếc một cái: "Đừng mang tới nữa, sắp chỗ để ."
Chu Hoạn gãi đầu: "Vậy thần y cho hạ quan một lời chắc chắn, rốt cuộc ngươi thứ gì để chuộc đây?"
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài đóng sập sách , cong mắt : "Ta chẳng gì cả, vốn là kẻ tính, cố ý bày đủ trò để trả thù bệ hạ đó. Cứ về bẩm y nguyên lời cho bệ hạ của ngươi ."
Chu Hoạn khô khốc: "Lời hạ quan dám truyền ."
Sở Triệu Hoài trừng : "Còn lời ngươi dám truyền ?"
Trước đây những lời y vui miệng mắng Cơ Tuân, Chu Hoạn chẳng sót một chữ mà truyền hết đến tai bệ hạ.
Tiết trời quá nóng, Sở Triệu Hoài thật sự còn chút sức lực nào, bèn cầm một nắm hạt dưa đuổi Chu Hoạn .
Chiếc thất luân phiến mà Triệu bá chuyển về từ Bạch phủ vẫn đang chậm rãi .
Sở Triệu Hoài sách nữa, bèn với hầu đang chăm sóc bên cạnh: "Có thể đặt chậu băng gần phía một chút ?"
Người hầu lắc đầu: "Đại nhân dặn, tiểu công tử thể suy yếu, tuyệt đối ham lạnh, nếu trong tiết trời nóng nực mà nhiễm hàn khí sẽ càng khó chịu hơn."
Sở Triệu Hoài mệt mỏi ngả .
Nóng ch*t mất.
Trước đây y hiếm khi ở kinh thành tránh nóng, bao giờ ngày hè oi ả gian nan đến thế.
Ngày mai là tiết Trung Nguyên, Bạch Hạc Tri chuẩn thỏa việc để đến Thượng Thanh Quan.
Mấy ngày nay Cơ Tuân hẳn là bận rộn việc triều chính, chỉ cho mang đến từng chồng y thư chứ hề lộ diện.
Sở Triệu Hoài mệt mỏi ghế tựa hóng gió mát, chỉ ước gì thể giống như Cơ Tuân, phanh vạt áo cho thoáng khí. y cái dũng khí mặc kệ ánh mắt đời như Cơ Tuân, chỉ thể lén lút nới vạt áo quạt vài cái.
Thượng Thanh Quan ở trong núi, hẳn là sẽ mát mẻ hơn kinh thành.
Hay là ở đó tránh nóng luôn .
Từ kinh thành đến Thượng Thanh Quan mất một canh giờ, sáng sớm tinh mơ Sở Triệu Hoài đánh thức, uể oải khoác lên một bộ áo bào màu xanh nhạt, theo chuẩn lên đường khỏi thành.
Bạch Hạc Tri nhét một chén lưu ly đựng đá viên tay Sở Triệu Hoài, đoạn đưa tay sờ mặt y, cau mày : "Sao sợ nóng đến ?"
Sở Triệu Hoài rũ rượi gật đầu, cầm một viên đá ngậm trong miệng, nhai rồn rột như ăn kẹo suốt nửa ngày.
Đoàn khỏi phủ, định lên xe ngựa thì thấy một cỗ xe ngựa xa hoa đang đỗ ngay cửa, đánh xe chính là Chu Thống lĩnh.
Sở Triệu Hoài vẻ mặt ốm yếu sang, chẳng sức mà chuyện với .
Chu Hoạn nhảy xuống xe hành lễ: "Bạch Viện sứ, Bạch thần y, dạo gần đây ngoài kinh thành yên , bệ hạ dặn hộ tống hai vị khỏi thành."
Sở Triệu Hoài nhíu mày: "Tại yên ?"
Chu Hoạn liếc mắt đông tây, : "Có thể sơn phỉ chuyên cướp tiểu nương tử và tiểu lang quân xinh . Nếu gặp kẻ , với dung mạo của thần y, tất sẽ là nhắm đến đầu tiên, đương nhiên bảo vệ cho ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Nhìn là dối.
Sở Triệu Hoài cũng tinh thần đôi co với , gật thì gật, lười chẳng buồn .
Bạch Hạc Tri cỗ xe ngựa xa hoa quá mức , rõ ý của bệ hạ ở lời , bèn thẳng: "Triệu Hoài, con qua đó . Đồ đạc xe chúng sắp xếp xong cả , cũng thời gian chuyển qua nữa."
Sở Triệu Hoài ngoan ngoãn gật đầu, vịn vai Chu Hoạn rồiเหยียบ lên ghế đẩu bước xe ngựa.
Đêm qua nóng đến ngủ ngon giấc, hôm nay dậy sớm, cả càng thêm buồn ngủ. Y định bụng trong xe sẽ tìm một chỗ ngủ bù một canh giờ, nào ngờ tầm mắt quét qua sững sờ.
Cỗ xe ngựa bệ hạ phái tới còn xa hoa hơn cả của Cảnh Vương phủ, bốn góc đặt thùng băng, lạnh lan tỏa xua tan cái nóng, tức thì khoan khoái.
Quan trọng nhất là...
Sở Triệu Hoài kinh ngạc : "Ngươi..."
Y nhất thời nên gọi là bệ hạ , gọi Vương gia thì đúng, mà gọi thẳng tên , đành dùng từ "ngươi".
Cơ Tuân một trang phục hộ vệ, mái tóc đen dài chỉ dùng một cây trâm gỗ buộc lên, áo bào đen tuyền gọn gàng, bên hông còn cài một thanh đao, trông như một vị tướng quân chinh chiến sa trường.
"Nóng lắm ?" Cơ Tuân đưa tay về phía y, đỡ từ từ xuống, thấy trán y lấm tấm mồ hôi, khẽ cau mày, "Mới sáng sớm mà đổ mồ hôi ?"
Sở Triệu Hoài lắc đầu: "Sao ngươi ở đây?"
Cơ Tuân cầm khăn ướt lau mặt cho y, thản nhiên : "Vừa Chu Thống lĩnh , ngoài thành yên , thuộc hạ tự nhiên là phụng mệnh bảo vệ sát bên Bạch thần y."
Sở Triệu Hoài: "..."
Rốt cuộc là tật gì ? Sao nghiện đóng giả ám vệ thế ?
Sở Triệu Hoài "À" một tiếng: "Vậy xin hỏi vị 'thuộc hạ' , hôm nay là tiết Trung Nguyên, bệ hạ nên bận việc tế tổ , cớ gì còn rảnh rỗi lo chuyện ngoài thành yên ?"
"Thuộc hạ" đáp: "Thái Tử điện hạ chủ động gánh vác bộ việc tế tổ, bệ hạ tự nhiên là nhàn rỗi."
Sở Triệu Hoài: "..."
Nhìn thế nào cũng thấy Cơ Dực là tính tình sẽ chủ động ôm đồm những việc rườm rà .
Cơ Tuân vẻ : "Thái Tử điện hạ tính tình ngày càng trầm , xử lý chính sự vô cùng thành thạo. Các đại thần trong triều đều , chẳng mấy năm nữa Thái Tử thể gánh vác trọng trách, đến lúc đó bệ hạ sẽ càng nhàn rỗi hơn."
Sở Triệu Hoài càng lúc càng , cũng chơi trò với nữa, thẳng: "Đừng làm loạn nữa."
Cơ Tuân nhíu mày: "Thần y gì , thuộc hạ..."
Nghe vẫn còn "thuộc hạ, thuộc hạ" đến nghiện, mi mắt Sở Triệu Hoài khẽ giật, bất ngờ kịp phòng mà tiến sát gần : "Sở thích của bệ hạ thật là đặc biệt."
Cơ Tuân ngẩn .
Đây lẽ là đầu tiên Sở Triệu Hoài chủ động đến gần kể từ khi gặp , cách gần đến nỗi Cơ Tuân thể thấy hàng mi dày ướt át của y, đồng tử trong veo thuần khiết phản chiếu rõ ràng dung mạo của .
Yết hầu Cơ Tuân trượt lên xuống, thở bất giác nhẹ bẫng.
Sở Triệu Hoài túm lấy vạt áo Cơ Tuân, ánh mắt đánh giá gương mặt gần trong gang tấc, đuôi mắt như mang theo một chiếc móc câu – thế mà chính y chẳng hề nhận đang cố ý trêu chọc khác.
Cơ Tuân chăm chú y, nhịn mà nghiêng tới, hái đóa sen đẫm sương .
Mi mắt Sở Triệu Hoài khẽ động, đột nhiên nghiêng đầu .
Bàn tay Cơ Tuân đang nắm cổ tay Sở Triệu Hoài siết chặt , thở tức thì rối loạn.
Sở Triệu Hoài lùi , nghiêm túc : "Ngươi là thị vệ do bệ hạ phái tới bảo vệ sát bên , thì thôi ."
Cơ Tuân nhận ý tứ sâu xa của Sở Triệu Hoài, lòng bàn tay gần như bốc lên một ngọn lửa nóng rực, dùng sức sợ làm đau y, một lúc lâu mới bật .
Sở Triệu Hoài cả gan trêu "cá" một phen, còn tưởng tức quá hóa , bèn co định bụng giả ch*t.
"Thần y đùa ." Cơ Tuân cúi đầu , "Bệ hạ ngày đêm nhớ thương thần y, nghĩ trăm phương ngàn kế chỉ đổi lấy một nụ của thần y, tấm chân tình si dại như , khiến thán phục kính nể."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sao nghiện thật ?
Cơ Tuân thấy mắt Sở Triệu Hoài quầng thâm, y mấy ngày nay lẽ ngủ ngon, cũng tiếp tục đùa giỡn với y nữa: "Từ đây khỏi thành đến Thượng Thanh Quan cũng mất một lúc, ngủ một lát ."
Xe ngựa vô cùng rộng rãi, còn một chiếc giường nhỏ thể thẳng.
Sở Triệu Hoài vốn ngủ ngon, nội tâm giằng co một hồi cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bò lên.
Vừa xuống, còn kịp phản ứng, Cơ Tuân tự nhiên mà nắm lấy mắt cá chân y, cởi giày đặt sang một bên.
Sở Triệu Hoài sững sờ, vội vàng rụt chân : "Bệ... Bệ hạ?"
"Đừng gọi là bệ hạ." Cơ Tuân tiến gần , "Ngươi đổi cách xưng hô , thuộc hạ sẽ tặng thần y một món quà."
Sở Triệu Hoài co hai chân , nhận quà của cho lắm.
nghĩ đến chuyện Cơ Tuân từng luôn gặp ác mộng, y bèn nắm tay do dự hồi lâu, ngượng ngùng : "Gọi thẳng tên húy của hoàng thất, là bất kính ?"
Đồng tử Cơ Tuân khẽ lay động, ý càng sâu hơn: "Ai bất kính, bệ hạ sẽ c.h.é.m kẻ đó."
"..." Sở Triệu Hoài, "Chém?"
"Chỉ là chuyện phiếm thôi." Cơ Tuân chậm rãi , "Khuyên bảo rằng tên gọi đặt là để cho khác gọi, khuyên nhủ một hồi, nhất định sẽ tâm phục khẩu phục mà thấu hiểu."
Sở Triệu Hoài: "..."
Ai mà tin.
Sở Triệu Hoài ôm gối đó, đắn đo hồi lâu cuối cùng mới cất lời: "Phụ của Cơ Dực."
Phụ của Cơ Dực: "..."
Lần Cơ Tuân thật sự tức đến bật .
Một luồng tức giận xông lên đỉnh đầu, nhưng trong lòng xen lẫn mấy phần buồn và vui vẻ.
Sở Triệu Hoài dùng tiểu kế để tính kế , chứng tỏ y còn bài xích xa lánh như nữa.
Là chuyện .
Sở Triệu Hoài thấy bộ dạng ăn quả đắng hiếm của Cơ Tuân, trong lòng khoái trá vô cùng, y cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên duỗi một tay , lạnh nhạt : "Ta gọi , quà ?"
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân bộ dạng nghiêm túc của y, nhịn mà bật trầm thấp.
Sở Triệu Hoài đang kiên nhẫn chờ đợi "chiến lợi phẩm", chỉ thấy Cơ Tuân từ trong tay áo lấy một thanh kiếm gỗ nhỏ dài nửa gang tay, nhét tay y.
Những thứ bệ hạ thường tặng hoặc là vàng bạc châu báu, hoặc là y thư độc bản, bao giờ tặng một món đồ đơn giản như .
Sở Triệu Hoài tò mò ngắm nghía.
Thanh kiếm gỗ nhỏ trông điêu khắc tinh xảo như của thợ lành nghề, nhưng mài giũa cẩn thận, hề thô ráp. Trên đỉnh chuôi kiếm còn một lỗ nhỏ, buộc một chuỗi tiền Ngũ Đế, khẽ động là vang lên tiếng lanh canh.
Nhìn kỹ hơn, còn một chiếc răng trắng như tuyết, cong.
Trông như răng nanh của loài chó.
Sở Triệu Hoài nghi hoặc hỏi: "Đây là gì?"
"Hôm nay là tiết Trung Nguyên, từ Thượng Thanh Quan trở về lẽ trời tối, âm khí nặng." Cơ Tuân , "Đây là gỗ đào, tiền Ngũ Đế và răng nanh sói, ngươi đeo , thể trừ tà."
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trước đây Cơ Tuân bao giờ tin những điều ?
Bị Cơ Tuân chăm chú như , Sở Triệu Hoài bất giác cảm thấy vành tai nóng lên, cúi đầu nữa, mân mê thanh kiếm gỗ đào trong tay như một vật báu.
"Răng nanh sói lấy từ ?"
"Của Lục."
Sở Triệu Hoài giật nảy : "Sao răng của nó rụng?"
"Không răng vĩnh viễn." Cơ Tuân ôn tồn , "Răng nó hồi nhỏ đều Triệu bá giữ . Chiếc răng nanh còn mới, là răng sữa của sói con. Phụ của Cơ Dực đến nỗi phát rồ mà bẻ răng của một sinh vật còn sống. Thanh gỗ đào làm xong, cũng con sói nào vì mà chịu thương tổn, thần y cứ yên tâm."
Sở Triệu Hoài: "..."
Mặt Sở Triệu Hoài nóng bừng, ngón tay mất tự nhiên gảy gảy đồng tiền Ngũ Đế, lẩm bẩm: "Ta... Ta nghĩ , ngươi đoán như thế?"
Cơ Tuân như : "Vậy là thuộc hạ lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-90.html.]
Sở Triệu Hoài nghiêm mặt gật đầu: " là như . Lần như thế nữa."
Cơ Tuân: "..."
Chu Hoạn đang đánh xe bên ngoài, bỗng thấy bên trong truyền đến tiếng hề che giấu của bệ hạ, vang vọng dứt.
Chu Thống lĩnh thầm nghĩ trong lòng.
Vui vẻ như , chẳng lẽ dỗ Vương phi hồi tâm chuyển ý ?
Sở Triệu Hoài cầm thanh kiếm gỗ đào chợp mắt một canh giờ, xe ngựa cuối cùng cũng đến Thượng Thanh Quan.
Bị Cơ Tuân đánh thức, Sở Triệu Hoài buồn ngủ đến hai mắt đờ đẫn, mơ màng đưa tay giày, chân đạp xuống phát hiện giày mang xong từ lúc nào.
Cơ Tuân đeo nửa chiếc mặt nạ lên, thấy Sở Triệu Hoài vẫn còn mơ màng, bèn tiến lên vỗ vỗ mặt y: "Tiểu Thủy, về thôi."
Sở Triệu Hoài gọi liền mấy tiếng, hồn , ngơ ngác hỏi: "Hả?"
Cơ Tuân đưa tay điểm giữa trán y, tùy ý : "Sợ tiết Trung Nguyên hồn vía ngươi bay mất, gọi giúp ngươi một tiếng. Tới nơi , ngươi đang ở ngoài gọi ngươi xuống kìa."
Sở Triệu Hoài: "..."
Không chỉ trẻ con mới rớt hồn ?
Sở Triệu Hoài cũng từng thấy trưởng bối gọi hồn cho trẻ nhỏ, bản y lớn thế , chỉ là mệt mỏi rã rời thôi, cần "về thôi, về thôi".
Cơ Tuân vén rèm xuống xe.
Sở Triệu Hoài cầm thanh kiếm gỗ đào, vành tai đỏ ửng theo xuống.
Bạch Hạc Tri đang cho chuyển đồ cúng xuống, đầu chỉ thấy Sở Triệu Hoài vẫn còn ngái ngủ tới, phía ... một cây cột sừng sững thế ?
Ai ?
Thấy nọ mặc y phục giống các hộ vệ khác, Bạch Hạc Tri cũng nghĩ nhiều, thuận miệng : "Lên Thượng Thanh Quan bộ, Triệu Hoài, con nổi ?"
Sở Triệu Hoài gật đầu: "Con ."
Một năm du ngoạn bên ngoài, y thường xuyên đeo túi thuốc leo núi hái dược, chỉ là lên những bậc thang đá , lẽ nào thể mệt ch*t y ?
Một lát , Sở Triệu Hoài bóng cây, hai mắt hoa lên.
Không mệt, mà là nóng.
Mặt trời lên cao, cho dù núi bóng cây rợp tầng tầng lớp lớp, vẫn nóng đến ch*t .
Tiếng ve kêu inh ỏi khiến đầu đau nhức.
Bạch Hạc Tri lên quan để chuẩn lễ tế và cúng bái, Sở Triệu Hoài mắt từng trận tối sầm, nghĩ đến đây là đầu tiên trong bao năm y đốt giấy tiền tế vong mẫu, bèn gắng gượng tiếp tục leo lên.
Cơ Tuân một tay đè y , lớp mặt nạ rõ thần sắc: "Nghỉ một lát tiếp."
Sở Triệu Hoài lắc đầu: "Nghỉ đủ lâu ."
Đuôi mày Cơ Tuân khẽ động, đưa tay vịn vai Sở Triệu Hoài để y xoay , đó bước xuống bậc thang bên , lưng về phía y: "Lên đây, cõng ngươi."
Sở Triệu Hoài sững sờ, vội : "Không cần! Ta tự lên ."
Cơ Tuân , như thể cố ý: " , Bạch thần y hề mệt chút nào, định một mạch xông lên trăm bậc thang, mặt đỏ, gấp."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài khích, quả nhiên trúng kế, ngậm lấy lưỡi câu.
Y dù gầy cũng là một nam nhân bình thường, Cơ Tuân cõng y chắc sẽ mệt lắm, nhất là thể khiến cái miệng độc địa của mệt đến độ chỉ thở hổn hển, lời cay nghiệt nào nữa.
Nghĩ đến đây, Sở Triệu Hoài nhào tới, hai tay ôm lấy cổ Cơ Tuân, giả vờ lạnh nhạt : "Vậy chắc 'thuộc hạ' nhất định thể một chạy như bay lên trăm bậc thang nhỉ."
Cơ Tuân hai tay vòng qua đỡ lấy đầu gối Sở Triệu Hoài, nhấc bổng y lên, đặt tấm lưng gầy gò lên bờ vai rộng của , : "Thuộc hạ tất nhiên là thể."
Sở Triệu Hoài bĩu môi.
Cơ Tuân cõng y từng bước từng bước lên.
Sở Triệu Hoài ban nãy chỉ là khích nên nhất thời nóng nảy, bao lâu y hối hận, tay kéo kéo vạt áo gáy Cơ Tuân, ngượng ngùng : "Hay là thả xuống ."
Cơ Tuân : "Sắp đến nơi ."
Sở Triệu Hoài nhỏ: "Ta khỏe , thể tự ."
Cơ Tuân nghiêng đầu y, thấy sắc mặt khá hơn so với vẻ trắng bệch ban nãy.
bệ hạ thả xuống.
Sở Triệu Hoài nắm chặt áo lay lay: "Thả xuống."
Cơ Tuân tiếp tục bước về phía : " cõng ngươi."
Mười ngón tay Sở Triệu Hoài tức khắc cuộn tròn .
Cơ Tuân mới khích y một câu, Sở Triệu Hoài còn tưởng sẽ cứ mãi trêu chọc dài dòng như , thần cản khích thần, phật cản khích phật.
Không ngờ đột ngột báo mà một câu tình tự mềm mại, đánh cho Sở Triệu Hoài chút phòng ngẩn ngơ.
Sở Triệu Hoài đoán đường nước bước của , nóng mặt gần như lan đến gáy, y vịn vai , tựa trán lên lưng Cơ Tuân, hồi lâu nên lời.
Thượng Thanh Quan ở lưng chừng núi, một lát cuối cùng cũng đến nơi.
Cơ Tuân sợ Sở Triệu Hoài hổ, đến quan tìm một chỗ thả y xuống.
Sở Triệu Hoài chạm đất bước thẳng về phía , qua mái tóc đen rối thể mơ hồ thấy vành gáy đỏ ửng.
Đi vài bước, y dường như thấy phép, bèn dừng ngượng ngùng hồi lâu, cuối cùng ném một câu "Đa tạ", vén vạt áo chạy thục mạng lên .
Bạch Hạc Tri đợi sẵn ở đó, thấy Sở Triệu Hoài mặt đỏ gấp mà tới, kinh ngạc : "Ta còn tưởng con bò đến tối mới tới nơi, nhanh ?"
Sở Triệu Hoài: "..."
Cũng đến nỗi chậm như .
Bài vị của mẫu Sở Triệu Hoài lẽ Cơ Tuân cố ý dặn dò, sáng sớm bài vị đặt sẵn đồ cúng, lúc đang chuẩn làm pháp sự tế vong riêng.
Sở Triệu Hoài theo Bạch Hạc Tri dâng hương tế bái.
Nhìn chăm chú bài vị bàn, Sở Triệu Hoài chợt nhớ lúc thập tử nhất sinh, Bạch phu nhân nắm tay đuổi theo vệt sáng trở về nhân gian, mày mắt y chậm rãi cong lên.
Nếu lời phê của vị đại sư y mười tám tuổi một kiếp nạn là đúng, thì bây giờ nghĩ chắc chắn là lúc đó.
Nếu Bạch phu nhân đưa y trở về, lẽ y sớm đoàn tụ với mẫu .
Sở Triệu Hoài nhắm mắt, dập đầu ba lạy.
Vừa lạy xong, Bạch Hạc Tri bên cạnh bỗng : "Hôm nay nhân tiện mặt mẫu con ở đây, hỏi một câu, Triệu Hoài, con trả lời cho đàng hoàng."
Sở Triệu Hoài ngơ ngác: "A?"
Bạch Hạc Tri liếc y một cái, : "Bản thảo mẫu con để cải thiện nhiều, nếu con chịu khó uống thuốc, điều dưỡng bốn năm năm, bệnh tim thể khỏi bảy tám phần, đến nỗi nguy hiểm như bây giờ."
Sở Triệu Hoài khẽ run.
Từ nhỏ đến lớn y vẫn luôn một ngày nào đó sẽ ch*t vì bệnh tim, bản thảo của Bạch phu nhân lẽ sẽ hữu dụng, nhưng phần nhiều chỉ là lãng phí thời gian mà thôi.
Y lật khắp cổ thư, từ xưa đến nay, gần như ghi chép nào về bệnh tim chữa khỏi .
Cho nên Sở Triệu Hoài nay chịu lãng phí thời gian quý báu giường bệnh, để tìm kiếm một hy vọng vốn dĩ thể nào.
bây giờ...
Sở Triệu Hoài sững sờ tại chỗ, ngẩng đầu bài vị của Bạch phu nhân.
lúc , ngọn nến bên cạnh bài vị bỗng tóe lên một đốm lửa.
Mi mắt trái của Sở Triệu Hoài tức khắc giật một cái, khóe mắt quét thấy bóng như cây cột ở cách đó xa.
Cơ Tuân đang y.
Bạch Hạc Tri hỏi: "Con trả lời mặt mẫu con, con chữa ?"
Một năm Sở Triệu Hoài cho câu trả lời, nhưng Bạch Hạc Tri Sở Triệu Hoài đơn thuần là triền miên giường bệnh lãng phí thời gian, mà là lúc đó ai thể giữ y .
Sở Triệu Hoài, hoặc chính y cũng nhận , tuy y yêu quý thế gian , nhưng bao giờ lưu luyến.
Người y yêu nhất ở bờ bên , còn bên ai cho y đủ tình yêu để giữ y ở .
Sở Triệu Hoài mím môi, trầm tư hồi lâu mới khẽ gật đầu ánh chăm chú của Bạch Hạc Tri và Cơ Tuân.
Bạch Hạc Tri kinh ngạc, ngờ y đồng ý dễ dàng như , bèn nắm lấy tay y, trầm giọng : "Đây là bài vị của mẫu con, nếu con dối gạt , tối nay con báo mộng nhất định sẽ đánh con một trận."
Sở Triệu Hoài nhất thời dở dở : "Cậu, con việc gì lừa ?"
"Thật ?" Bạch Hạc Tri cảnh giác , "Nếu khi về con bỏ chạy, sẽ đánh con thật đấy."
Sở Triệu Hoài chỉ thiếu nước thề thốt: "Là thật."
Bạch Hạc Tri lúc mới thở phào nhẹ nhõm, hướng về bài vị của Bạch phu nhân lạy một lạy: "Vẫn là tên của a tỷ tác dụng. Mau dập đầu cho nương con một cái, tạ ơn nhắc nhở con."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài còn cách nào khác, đành cùng Bạch Hạc Tri dập đầu.
Lễ tế vong ở Thượng Thanh Quan kéo dài đến tận chiều.
Sở Triệu Hoài dùng cơm chay, trong đạo quan bốn bề là hương khói, tâm trạng nóng nảy nóng hun đúc dần dần dịu , thậm chí còn cảm thấy nóng nữa.
Vốn dĩ y định ở Thượng Thanh Quan vài ngày để tránh nóng, nhưng Bạch Hạc Tri cuối cùng cũng thuyết phục y, bái tế xong liền kéo thẳng Sở Triệu Hoài về chữa bệnh.
Sở Triệu Hoài đành theo về nhà.
Đường núi ở Thượng Thanh Quan xây bằng những bậc thang đá xanh, lúc xuống núi ngược thoải mái hơn một chút.
Hôm qua trời mưa, bậc thang thỉnh thoảng nước đọng, Bạch Hạc Tri sợ Sở Triệu Hoài trượt ngã, bèn nắm tay y chậm rãi xuống, miệng vẫn ngừng .
"Về đến nơi sẽ sắc thuốc cho con ngay, những phương thuốc đó đều do mấy vị đồng liêu y thuật tinh xảo của Thái y viện chúng cùng bàn bạc... Khụ, chuyện đừng với bệ hạ."
Dù trong giờ làm việc lén lút bàn bạc phương thuốc cho hoàng quốc thích, đây chẳng là ăn bổng lộc của triều đình ?
Sở Triệu Hoài: "..."
Tầm mắt Sở Triệu Hoài lén lút .
Đã là hoàng hôn, Cơ Tuân đeo mặt nạ nhưng vẫn thể thấy đôi mắt , dường như đang .
Sở Triệu Hoài đang định , Bạch Hạc Tri : "Con cái đứa làm , xuống núi mà còn đầu ? Ngã cho một cái dập m.ô.n.g thì mới đau."
Sở Triệu Hoài vội vàng tầm mắt , vành tai đều đỏ ửng.
Phía dường như truyền đến một tiếng khẽ.
Sở Triệu Hoài vội nhanh vài bước sát Bạch Hạc Tri, chỉ ước gì thể thu nhỏ chui trong tay áo của .
Ánh hoàng hôn tuy mang màu cam ấm áp, nhưng trong ngày tiết Trung Nguyên cảm giác lạnh lẽo đến lạ.
Không ít đến Thượng Thanh Quan đang lục tục xuống núi, một đôi vợ chồng bế một đứa trẻ hai ba tuổi xuống, truyền đến tiếng chuông leng keng giòn giã.
Sở Triệu Hoài nghi hoặc sang.
Đứa bé trông bụ bẫm đáng yêu, trong tay đang cầm một thanh kiếm gỗ đào nhỏ, một chiếc chuông đồng treo ở chuôi kiếm, khẽ động là vang lên tiếng leng keng.
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Trên đường về, y quan sát kỹ hồi lâu, phát hiện gần như đứa trẻ nào ngoài cũng cầm một món đồ làm bằng gỗ đào, cái là kiếm, cái là rìu, nhà nghèo thì chỉ đơn giản cầm một cành đào.
Sở Triệu Hoài hiểu lắm đây rốt cuộc là tập tục của kinh thành, ở Giang Nam cũng tục lệ trẻ con đeo gỗ đào, chỉ là từ đến nay từng ai làm điều đó cho y.
Vào lúc hoàng hôn, ngay cả gió cũng trở nên mát mẻ.
Sở Triệu Hoài cầm thanh kiếm gỗ đào xinh xắn tinh xảo trong tay, mặt mày mờ mịt.
Cơ Tuân...
Lẽ nào xem y như một đứa trẻ, mới đưa cho thanh kiếm gỗ đào trừ tà tránh họa ?
--------------------