Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 64
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:10
Lượt xem: 306
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân săn sắp tới, liễu non đ.â.m chồi.
Năm nay, mùa xuân đến muộn hơn thường lệ.
Sở Triệu Hoài ở Cảnh Vương phủ mấy tháng, chợt rời , trong lòng ngược chút quen. Sáng sớm tinh mơ, y xổm bên chiếc tủ thấp, lượt kiểm tra những món đồ quý của .
Chiếc tủ thấp vơi nhiều so với lúc y mới đến, những vật dụng lặt vặt cất các rương khác, ngay cả những hòn đá nỡ vứt cũng lấy bày cạnh những món đồ cổ vô giá, khiến cả gian phòng ấm áp trở nên đủ đầy.
Sở Triệu Hoài cầm một quyển sổ, cúi đầu xem xét chăm chú.
"Muốn mang ?" Cơ Tuân hỏi.
Sở Triệu Hoài , ngẩng đầu .
Cơ Tuân chẳng đến từ lúc nào, khom , một tay che cạnh tủ, dường như sợ Sở Triệu Hoài lơ đễnh dậy sẽ đụng đầu: "Xe ngựa đủ lớn, mang theo gì cứ việc mang."
Sở Triệu Hoài lắc đầu, chỉ cầm quyển sổ dậy.
Y trải qua một trận bệnh, khí huyết đủ, xổm lâu một chút, lên mắt bỗng tối sầm, suýt nữa thì ngã nhào.
Khi y ý thức , Cơ Tuân đỡ y lòng.
Sở Triệu Hoài bỗng giật nảy như thỏ đế, vội lùi : "Đa, đa tạ Vương gia..."
Cơ Tuân chau mày, dường như phát hiện điều gì, đầy ẩn ý: "Vương phi thật khách sáo quá. Mấy ngày ngươi bệnh, chính tay bản vương chăm sóc, nào là bón thuốc, nào là kề cận dỗ dành khi ngươi gặp ác mộng. Nay chỉ đỡ một cái, đáng gì ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài chặn họng đến cứng lời, đột nhiên đầu bước .
Chẳng ảo giác , Cơ Tuân bây giờ dường như đến che giấu cũng chẳng buồn, cứ quang minh chính đại trêu chọc y ngay mặt .
Triệu bá ở dọn dẹp đồ đạc, dỏng tai ngóng hồi lâu, thấy Vương gia chọc giận dỗi bỏ , bèn do dự : "Vương gia, ngài đây là..."
Chẳng là khổng tước xòe đuôi ?
Tâm trạng Cơ Tuân dường như vô cùng .
Sở Triệu Hoài đầu óc thông minh, chỉ là thích động não mà thôi, bây giờ thể hiện sự yêu thích rõ ràng như , y tự nhiên thể ý của , mà phản ứng cũng là căm ghét bài xích như Cơ Tuân tưởng tượng.
Xem Sở Triệu Hoài đối với cũng thờ ơ.
"Thu dọn đồ đạc của cho tươm tất, vật dụng trong phòng ấm để ngoài động ." Cơ Tuân lạnh nhạt .
Triệu bá gật đầu, thấy đáy mắt Cơ Tuân ánh lên ý , cẩn trọng hỏi: "Hộ Quốc tự cũng hẳn an , Vương gia để Vương phi về Lâm An?"
Cơ Tuân vuốt ve cây gậy đầu chim cưu trong tay, đối mắt với Triệu bá hồi lâu, bỗng nhiên bật .
"Người đừng hòng về Lâm An."
Triệu bá ngẩn .
Trước đây Vương gia như .
Cơ Tuân quả thực từng nghĩ đến việc để Sở Triệu Hoài về Lâm An, nhưng bệnh tim của y phát tác suýt ch*t, trong cơn bạo bệnh như mà để y rời , lẽ một ngày nào đó y sẽ ch*t ở một nơi nào đó mà hề .
Cơ Tuân chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, lệ khí gần như thể che giấu nổi.
Kinh thành lắm sâu bọ như , luôn khuấy đục vũng nước trong vắt chỉ thuộc về riêng .
chỉ cần nắm trong tay quyền thế ngút trời, khiến tất cả dám nảy sinh bất kỳ ý nghĩ xằng bậy sát niệm nào với Sở Triệu Hoài, khiến y cần lúc nào cũng lo sợ tính mạng khó giữ.
... Như , Sở Triệu Hoài đương nhiên sẽ rời khỏi kinh thành, rời khỏi .
Sở Triệu Hoài đột nhiên hắt một cái.
Ánh nắng chiếu lên ấm áp, y mặc hết lớp áo đến lớp áo khác, còn khoác thêm áo choàng của Cơ Tuân, nhưng một trận bệnh thể quá hư nhược, vẫn cảm thấy lạnh, khuôn mặt cũng mang nét xanh xao bệnh tật.
Chu Hoạn suýt nổ mất nửa cái mạng, mà chỉ trong vài ngày ngắn ngủi tung tăng như thường.
Nửa khuôn mặt vẫn còn quấn băng gạc, như chẳng hề hấn gì, chỉ khẽ dùng sức một chút nhấc bổng chiếc rương mà mấy hạ nhân khiêng nổi đặt lên xe ngựa.
Lại một kẻ lời thầy thuốc.
Sở Triệu Hoài cau mày : "Đừng chuyển vật nặng, cẩn thận miệng vết thương rách ."
Chu Hoạn hì hì: "Ta khỏi hẳn , vẫn thể tiếp tục vì Vương phi chặn thuốc nổ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Ân Trùng Sơn xách theo sách vở và bài tập của Cơ Dực ngang qua, đầu mà một cách thâm sâu: "Ngươi là vì phần thưởng hậu hĩnh của Vương gia thì ."
Chu Hoạn gãi đầu: "A? Ngươi ?"
Ân Trùng Sơn: "..."
Ân Trùng Sơn nghiến răng kèn kẹt bỏ .
Cơ Dực vội vàng chạy tới, lẽo đẽo theo tội nghiệp : "Bài tập thì thôi , Trọng Sơn ca, ngươi cứ là quên mang theo, nghỉ dưỡng mà cũng làm bài tập."
Ân Trùng Sơn đặt chiếc rương sách trong xe ngựa, thở dài: "Vương gia đặt nhiều kỳ vọng Thế tử, Thế tử vẫn nên thêm chút sách thì hơn."
Cơ Dực bĩu môi: "Có phụ ở đây, cũng cần tiền đồ gì lớn lao."
Dù tương lai cũng phụ sắp đặt, gây thêm phiền phức là tiền đồ lắm .
Ân Trùng Sơn thôi, đành xoa đầu : "Thế tử nên trưởng thành ."
Cơ Dực dọa sợ, mếu máo như : "Phụ là thành đấy chứ? Ta ..."
Ân Trùng Sơn: "..."
Ân Trùng Sơn về thư phòng, sự tấn công lóc om sòm của Cơ Dực, dời thêm hai rương sách nữa đặt xe ngựa, nhất định để Thế tử học hành cho giỏi, đừng lúc nào cũng nghĩ đến mấy chuyện vớ vẩn.
Mặt trời lên cao, Sở Triệu Hoài giẫm lên ghế đẩu bước lên xe ngựa, vén rèm xe Cơ Tuân đang bên ngoài, thôi.
Cơ Tuân cầm cây gậy đầu chim cưu, bước tới : "Sao ?"
Cổ họng Sở Triệu Hoài như nghẹn , hễ mắt Cơ Tuân là y nên lời, vành tai đỏ ửng vội cụp mắt xuống, một lúc lâu mới lí nhí như muỗi kêu: "Vương gia... bảo trọng thể, đúng giờ uống thuốc."
Mạch của Cơ Tuân định, phương thuốc và cách sắc thuốc đều giao cho Ân Trùng Sơn, chỉ cần đúng giờ uống thuốc, một tháng sẽ xảy vấn đề gì.
Cơ Tuân đặt tay lên thành cửa xe, khóe môi cong lên thành một nụ : "Mệnh lệnh của Vương phi, bản vương nhất định răm rắp theo, dám trái lời."
Sở Triệu Hoài: "..."
Đâu, lệnh chứ?
Lời vốn kỳ quặc, thêm việc Cơ Tuân mấy ngày nay lúc nào cũng trêu chọc, càng khiến nó trở nên quái dị hơn, thậm chí còn mang theo một loại sắc thái chỉ giường.
Sở Triệu Hoài ngượng đến mức cả nóng bừng, nghiêm mặt : "Vương gia phận tôn quý, nên hạ những lời như ."
Cơ Tuân trầm mặt xuống: "Được, bản vương lời Vương phi, sẽ nữa."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài hổ đến mức ngón chân co quắp , khó chịu một hồi lâu đột ngột buông rèm xuống.
Nói cũng , mặt dày bằng , sống nổi.
Sở Triệu Hoài buồn bực trong xe ngựa, chờ đến Hộ Quốc tự.
Lúc , xe khẽ chao đảo một cái, dường như giẫm lên ghế đẩu bước .
Sở Triệu Hoài tưởng là Cơ Dực, vội vàng vỗ vỗ mặt cho nóng tan , ngẩng đầu lên: "Cơ..."
... Tuân.
Cơ Tuân, vốn nên ở tiễn y rời , lười biếng vén rèm xe bước , xe ngựa rộng lớn như cũng chẳng thèm những chỗ khác, thẳng đến bên cạnh Sở Triệu Hoài xuống.
Sở Triệu Hoài: "..."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mắt Sở Triệu Hoài trợn tròn: "Vương gia... lên đây làm gì?"
"Hửm?" Cơ Tuân còn tỏ ngạc nhiên hơn y, "Bản vương chẳng sẽ đưa Vương phi đến Hộ Quốc tự ?"
Sở Triệu Hoài nhíu mày: "Không , Vương gia là để Chu Hoạn đưa đến Hộ Quốc tự."
Y nhớ rõ.
Cơ Tuân tỏ vẻ hiểu: "Bản vương từng ?"
"Từng !"
"Được ." Cơ Tuân với y, "Trí nhớ bản vương , cứ lời Vương phi , quả thực từng ."
Sở Triệu Hoài: "..."
"Ngươi!"
"Đau đầu ch*t mất!" Xe chao đảo một cái, giọng lầm bầm của Khuyển Tử truyền đến, "Trọng Sơn ca dời cho hai rương sách lớn và bài tập, bản Thế tử thực sự là..."
Rèm xe vén lên, Cơ Dực sững .
Xe ngựa rộng rãi, Sở Triệu Hoài bó gối ở một góc, phụ thì vắt chéo chân ngay giữa, gần như ép Sở Triệu Hoài dán thành xe.
Cơ Tuân lười biếng nhướng mắt.
Cơ Dực cả cứng đờ, cổ họng khó khăn nuốt một tiếng: "... Thực sự là kích động, phấn khởi và vui sướng! Núi sách lối nhờ siêng năng, biển học vô bờ lấy khổ làm thuyền, nhiều tri thức quý giá như nhất định thể trong một tháng gặm hết, để phụ mất mặt."
Cơ Tuân nhíu mày: "Thế tử thật sự nghĩ ?"
"Rõ!" Cơ Dực suýt nữa nhảy cẫng lên, giọng điệu cao vút như đang huýt sáo, "Nhi tử nhất định học mệt, quên cả ăn!"
"Được." Cơ Tuân vỗ tay, , "Vi phụ vốn chỉ định ngươi trong một tháng xong hai quyển là đủ, ngờ Thế tử hiếu học như , vi phụ vui mừng. Nếu thế, mấy chục quyển sách chính là bài tập, cuối tháng vi phụ sẽ đích khảo hạch ngươi."
Cơ Dực: "..."
Trời sập, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Sở Triệu Hoài đột nhiên nghiêng đầu, tay níu chặt ống tay áo của Cơ Tuân, vùi nửa mặt cánh tay rắn chắc của , sợ bật sẽ làm tổn thương trái tim non nớt của Thế tử.
Cơ Tuân hễ cứ châm chọc là thích gọi bằng danh xưng như "Thế tử", "Vương phi", "Ân Thống lĩnh", mỉa mai mười phần.
Cơ Dực đỏ hoe cả mắt: "Phụ ..."
Vốn tưởng dạo tính tình phụ hơn, càng ngày càng cay nghiệt thế ?
Cơ Tuân liếc : "Hộ Quốc tự là thánh địa lễ Phật, ngươi chẳng lẽ còn ngày ngày chạy đông chạy tây chơi bời ?"
Cơ Dực oan ức : "Không , con sẽ ngoan ngoãn ở cùng Triệu Hoài tĩnh dưỡng, chờ phụ đến đón."
Cơ Tuân miễn cưỡng hài lòng, khẽ nghiêng đầu thì thấy Sở Triệu Hoài đang ôm cánh tay , nửa bên má phồng lên, nén đến mức mắt ứa nước.
Cơ Dực tìm một chỗ cách xa phụ , liền Cơ Tuân đột nhiên : "Xuống , xe ngựa phía ."
Cơ Dực sững sờ: "A?"
Xe phía hình như là sách của và Sở Triệu Hoài.
Cơ Tuân liếc một cái.
Cơ Dực lập tức giật , vội vã xuống xe.
Vừa nhảy xuống, trong xe ngựa liền truyền tiếng của Sở Triệu Hoài.
Cơ Dực: "..."
Phụ thật thiên vị.
Sở Triệu Hoài xong cũng cảm thấy phúc hậu lắm, ho khan một tiếng: "Cơ Dực tuổi còn nhỏ, ham chơi một chút cũng là bình thường, Vương gia đối với vẫn là nên quá nghiêm khắc."
Cơ Tuân cúi mắt y: "Được."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sao y gì Cơ Tuân cũng đáp ?
Sở Triệu Hoài quen lắm, dịch xa một chút, chỉ hận thể khoét một cái lỗ chui ngoài.
Lúc , xe ngựa chầm chậm lăn bánh.
Cơ Tuân thấy y cả căng thẳng, liền săn sóc dịch ngoài một chút, : "Vương phi nếu buồn ngủ, cứ ngủ một giấc xe ."
Sở Triệu Hoài dạo gần đây luôn buồn ngủ, dường như ngủ mãi đủ.
Y vốn cũng định chợp mắt một lúc xe, nhưng trong thùng xe rộng lớn là thở đặc trưng của Cơ Tuân, vặn bao bọc lấy y, khiến đầu óc y hỗn loạn, rối như tơ vò.
Sở Triệu Hoài đối mặt với Cơ Tuân thế nào, đành dựa thành xe nhắm mắt giả ch*t.
Cho dù cùng Cơ Tuân làm tròn việc nối dõi, Sở Triệu Hoài vẫn nghĩ sẽ một ngày về nhà, nhưng điều đó xây dựng cơ sở Cơ Tuân cần y nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-64.html.]
Bây giờ Cơ Tuân yêu thích y, đợi y khỏi bệnh, liệu với tính cách của , thật sự cam tâm tình nguyện để y trở về ?
Sở Triệu Hoài càng nghĩ càng thấy bất an, hàng mi cũng run lên loạn xạ.
... Dường như một ánh mắt đang y, chăm chú, khiến mặt y nóng bừng lên.
Sở Triệu Hoài khẽ thở một , chuẩn tinh thần, đột ngột mở mắt, định dọa một phen.
Sở Triệu Hoài mở mắt cực nhanh, Cơ Tuân kịp trở tay, bắt quả tang.
Quả nhiên là đang y.
Sở Triệu Hoài chờ xem chột .
... Chỉ thấy Cơ Tuân vắt chéo chân, đổi một tư thế thoải mái hơn, miệng ngậm , ánh mắt vẫn thẳng tắp y, hề che giấu dục vọng trần trụi của .
Sở Triệu Hoài: "..."
Cùng, cùng với tưởng tượng của y giống lắm.
Sở Triệu Hoài lập tức tắt đài, ngay cả lời chất vấn cũng trở nên yếu ớt, khô khốc : "Vương gia... lén ?"
"Hửm?" Cơ Tuân nhíu mày, "Bản vương quang minh chính đại, chuyện lén?"
Sở Triệu Hoài: "?"
Sở Triệu Hoài chịu thua, định tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cơ Tuân : "Nếu ngủ , là chúng chuyện một chút?"
Sở Triệu Hoài giả ngủ vạch trần, đành bất đắc dĩ mở mắt, nhưng y Cơ Tuân, đành cụp mắt xuống chằm chằm cây gậy đầu chim cưu vàng óng trong tay .
Bỗng nhiên, cây gậy đầu chim cưu động đậy, theo bàn tay to lớn ấm áp từ từ đưa đến mặt y.
Sở Triệu Hoài trừng mắt, nghi hoặc .
Cơ Tuân đưa cây gậy đầu chim cưu cho y, nhíu mày: "Cầm lấy."
Sở Triệu Hoài từ đầu tò mò cây gậy đầu chim cưu vàng óng vàng thật , thấy Cơ Tuân đưa tới liền giả vờ trấn tĩnh nhận lấy, cổ tay trĩu xuống, suýt nữa làm rơi.
Cảm giác nặng trịch, đúng là vàng thật?
Cây gậy đầu chim cưu mà Thánh thượng ban cho Cảnh Vương ngắn hơn bình thường nửa đoạn , cầm lên vặn đến ngang hông, phía điêu khắc bốn chữ "Trường thọ phồn xuân", đầu chim cưu vì vuốt ve quanh năm trở nên bóng loáng.
Sở Triệu Hoài tò mò ngắm nghía.
Chế tác tinh xảo, chịu dùng vàng, chỉ là ngắn nửa đoạn, ngụ ý cũng đúng.
Sở Triệu Hoài xem hỏi: "Gậy đầu chim cưu thường là ban cho lão nhân hoặc trưởng bối, vì Thánh thượng ban cho ngươi thứ ?"
Cơ Tuân gượng : "Cảnh cáo bản vương luôn nhớ kỹ phận của , đừng tự lượng sức, tranh giành với tiểu bối những thứ thuộc về , để thiên hạ chê ."
Sở Triệu Hoài "" một tiếng, ngón tay chậm rãi vuốt ve đầu chim cưu.
Cơ Tuân dựa thành xe y: "Vương phi cũng cảm thấy bản vương nên cướp đồ của tiểu bối ?"
Lòng bàn tay vuốt ve hai chữ "Trường thọ", Sở Triệu Hoài chút nghĩ ngợi : "Ngôi vị của Thánh thượng năm đó chẳng cũng là gi/ế/t thí mà cướp , Vương gia huyết thống thuần khiết, danh chính ngôn thuận, gì đến nên nên?"
Đồng tử Cơ Tuân co rút .
Sở Triệu Hoài miệng nhanh hơn não, xong lập tức hối hận.
Bí mật hoàng thất là chuyện y thể tùy tiện bàn luận, vội vàng chữa : "Khụ, lỡ lời, Vương gia đừng để trong lòng."
Cơ Tuân bỗng nhiên bật .
Sở Triệu Hoài đến mặt nóng bừng, dám nữa, vội vàng trả cây gậy đầu chim cưu.
Cơ Tuân nhận, trong mắt ngập tràn ý : "Vương phi cứ cầm ."
Sở Triệu Hoài "a?" một tiếng: "Ta... cầm gậy đầu chim cưu làm gì?"
"Ừm." Tâm trạng Cơ Tuân từng , híp mắt , "Nếu Vương phi nhân cơ hội trốn về Lâm An, thể đem cây gậy nấu chảy thành vàng làm lộ phí."
Nếu là đây, Sở Triệu Hoài tám phần mười sẽ cho rằng nọ đang mỉa mai, nhưng lúc ngẫm câu , luôn cảm thấy ý dò xét.
Dò xét cái gì?
Muốn dò xét địa vị của trong lòng Sở Triệu Hoài?
Sở Triệu Hoài nghĩ , đành : "Ta là tĩnh dưỡng, chứ vượt núi băng đèo tránh nạn, trốn cái gì chứ?"
Ý của Cơ Tuân càng sâu hơn: "Lời của Vương phi là chỉ cam tâm tình nguyện ở ... kinh thành ?"
Ở bên cạnh .
Sở Triệu Hoài mím môi, trả lời câu hỏi , dúi cây gậy đầu chim cưu tay , sang chuyện khác: "Đây là đồ ngự ban, ngươi cầm lỡ Thánh thượng trách tội thì làm ?"
"Không , sẽ còn cơ hội trách tội bản vương nữa ." Cơ Tuân đầy ẩn ý, thản nhiên đáp, "Ngươi cứ coi như giữ giúp bản vương, đến đón ngươi thì trả ."
Sở Triệu Hoài ý tứ trong lời , từ chối hai ba cũng khiến Cơ Tuân nhận , đành ôm cây gậy đầu chim cưu lòng, sợ làm móp méo.
Thật nặng.
Cây gậy đầu chim cưu bằng vàng ròng, nếu nấu chảy thì bao nhiêu nhỉ, đủ cho y nửa đời ăn mặc lo.
Sở Triệu Hoài ôm cây gậy nặng trịch, bắt đầu mường tượng trong đầu.
Cơ Tuân , y liền ôm cây gậy xuống núi, tìm thợ rèn nấu chảy, ôm một bọc đầy vàng nghênh ngang rời , Cơ Tuân đón mới phát hiện lừa mất cây gậy, giận kìm , hạ lệnh truy nã y khắp nơi.
Nghĩ đến đây, trong đầu hiện lên vẻ mặt tức giận của Cơ Tuân, y nhịn mà vui vẻ.
Sở Triệu Hoài vẫn còn bệnh, xe ngựa chậm, chòng chành mãi đến hoàng hôn mới tới chân núi Hộ Quốc tự.
Suốt đường , ánh mắt Cơ Tuân từng rời khỏi Sở Triệu Hoài, dường như khắc ghi dáng vẻ của y lòng.
Sở Triệu Hoài nhịn ngủ một giấc, xe ngựa dừng khiến y tỉnh giấc, dụi mắt mơ màng hỏi: "Tới ?"
"Ừm." Cơ Tuân đưa tay vuốt mái tóc rối của y, "Trời muộn, bản vương... , sẽ tiễn ngươi lên núi."
Sở Triệu Hoài ngáp một cái, ngoan ngoãn gật đầu: "Được thôi."
Cơ Tuân nhịn , dặn dò: "Bạch viện khiến sẽ mấy ngày đến một để bắt mạch cho ngươi, nhớ chăm sóc bản cho , Cơ Dực nếu quá ồn ào ngươi cứ ghi , chờ trở sẽ phạt ."
Sở Triệu Hoài "phì" một tiếng bật : "Không đến nỗi ."
Cơ Tuân dặn thêm vài câu.
"Ta ." Sở Triệu Hoài thấy hiếm khi nhiều như , mím môi , "Bản thần y diệu thủ hồi xuân, thể để ch*t chứ? Vương gia cứ yên tâm."
Cơ Tuân : "Được."
Hai xong, tính toán thời gian, Cơ Tuân dù cũng đành dậy rời .
Sở Triệu Hoài thấy định , trái tim như thứ gì đó kéo mạnh một cái, chua xót đau, y mở to mắt, đột nhiên nhoài về phía .
... Nắm chặt lấy tay Cơ Tuân.
Tay Cơ Tuân run lên, dường như ngờ y sẽ làm , đầu y.
Sở Triệu Hoài đưa tay nửa đường hối hận, nhưng cơ thể dường như theo sự kiểm soát, trơ mắt móng vuốt tiền đồ của nắm lấy tay , còn nắm chặt buông.
Cơ Tuân bật : "Vương phi nỡ xa ?"
Sở Triệu Hoài chỉ hận thể ch*t cho xong, nín hồi lâu, cuối cùng : "Ta, đồ đưa cho Vương gia."
Cơ Tuân nhanh như chớp, trong nháy mắt chỗ cũ, mặt còn thản nhiên : "Được thôi, đành cố gắng ở thêm một lát."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài nuốt lời mỉa mai sắp buột , từ trong tay áo lấy một quyển sổ nhỏ.
Cơ Tuân nhướng mày: "Đây là mắng bản vương ?"
Sở Triệu Hoài , cố nén , nghiêm mặt : "Không vô vị như cuốn 《 Vương phi ghi nhớ 》 của Vương gia —— đây là ... ..."
Mấy chữ phía dường như khó mở lời, " " một hồi lâu, Sở Triệu Hoài cuối cùng nhắm mắt , cái chăm chú của Cơ Tuân, thốt mấy chữ.
"... Toàn bộ gia sản."
Cơ Tuân sững , vẻ trêu chọc mặt dần biến mất.
Sở Triệu Hoài hễ thứ gì mới —— dù là nhặt một đồng xu ven đường cũng sẽ vui vẻ ghi cuốn sổ nhỏ, đó chi chít những thứ thuộc về riêng y.
Của hồi môn của Bạch phu nhân, ngân phiếu Cơ Dực cho, đồng hồ Tây Dương, tượng kỳ lân gỗ nhỏ...
Ngay cả tiền tiêu hàng tháng cũng ghi từng khoản một.
Cơ Tuân hỏi: "Cho cái ?"
"Ừm." Sở Triệu Hoài chút ngượng ngùng, "So với sự xa hoa của Vương gia, những thứ chẳng đáng là bao, nhưng... nhưng cũng thể mua ít thứ."
Cơ Tuân nhận lấy cuốn sổ, chăm chú những ghi chép vụn vặt đó, trong lòng nhất thời dâng lên một cảm xúc khó tả.
Hồi lâu, hỏi: "Vì đưa thứ ?"
Sở Triệu Hoài nhẹ: "Lần ở Quỷ Môn quan một vòng suýt về , chợt nghĩ nếu một ngày nào đó thật sự ch*t , những thứ tìm giao phó."
Tay Cơ Tuân run lên dữ dội.
Sở Triệu Hoài nghiêng qua, lật đến trang cuối cùng cho xem: "Ta phân chia cả , của hồi môn của mẫu đến lúc đó phiền Vương gia đưa cho cữu cữu của , những thứ còn ngài tùy ý xử lý, ngân phiếu thì giữ , còn những vật linh tinh khác cứ vứt là ."
Cơ Tuân chăm chú gò má nghiêng của Sở Triệu Hoài, đưa tay về phía mặt y.
Mặt Sở Triệu Hoài nóng lên, vội rụt , lúng túng : "Vương gia cứ nhận lấy —— a? Cái gì, ồ ồ ồ Vương gia ngay đây!"
Sau khi đáp lời Ân Trùng Sơn vốn hề lên tiếng, Sở Triệu Hoài vội giục Cơ Tuân: "Vương gia mau , Ân Thống lĩnh đang thúc giục kìa."
Ân Trùng Sơn: "?"
Oan quá.
Ánh mắt Cơ Tuân khẽ động, bỗng nhiên một câu đầu cuối: "Gọi tên ."
Sở Triệu Hoài sững sờ: "A?"
"Gọi tên hoặc tự của , đừng gọi Vương gia." Cơ Tuân .
Sở Triệu Hoài chỉ khi nổi giận mới gọi "Cơ Tuân", "Cơ Minh Thầm", đột nhiên bảo y gọi lý do, cảm giác như bắt y cởi trần , vô cớ thấy e thẹn.
"Chuyện ... hợp lễ." Sở Triệu Hoài khô khốc , "Vương gia thể ngàn vàng, ..."
Cơ Tuân cũng làm khó, : "Nếu Vương phi thì thôi , dù ngày đó bệnh phát, lúc Vương phi giải độc cho , cũng ít , mãn nguyện."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài giận dữ : "Cơ Minh Thầm!"
Cơ Tuân ha ha: "Gọi thật."
Dứt lời, chẳng màng đến cơn giận nhất thời của Sở Triệu Hoài, Cơ Tuân dùng bàn tay đè nhẹ gáy y, khẽ đặt một nụ hôn lên trán y.
Mắt Sở Triệu Hoài đột nhiên trợn to.
Nụ hôn chạm rời.
Khi Sở Triệu Hoài kịp phản ứng , Cơ Tuân dứt khoát xuống xe ngựa.
Bên ngoài truyền đến tiếng ngựa hí.
Sở Triệu Hoài vội vàng vén rèm ngoài.
Cơ Tuân một hắc y con tuấn mã cao lớn, ghìm cương ngựa như một vị tướng quân sắp xuất chinh, mái tóc dài thường ngày buông xõa tùy ý buộc bằng một dải lụa tím.
Sát khí lười biếng quanh năm bao bọc lấy Cơ Tuân sắc tím xua tan trong bóng tối, mày mắt mang theo ý và sự sắc bén như sắp tuốt vỏ, kiệt ngạo mà phóng khoáng.
Đuôi tóc buông xuống lưng, Cơ Tuân nghiêng mắt qua, khóe môi cong lên.
Sở Triệu Hoài chợt nhớ mũi tên xé tan gió lạnh giữa trời tuyết mênh m.ô.n.g năm đó.
Mũi tên dường như xuyên qua hư , đuổi theo dòng thời gian cuồn cuộn mà đến, một mũi tên b.ắ.n trúng tim Sở Triệu Hoài.
Trái tim đang... đập loạn nhịp.
Không là nhịp đập đau nhói của bệnh tim, mà là từng dòng nước ấm gột rửa, cảm giác tê dại lan khắp .
Kéo chiếc mũ trùm che khuất khuôn mặt, Cơ Tuân : "Đi đây."
Dứt lời, chút do dự dẫn theo ám vệ thúc ngựa về phía Phốc Lộc đài, dải lụa tím và mái tóc đen quyện bay trong gió, chẳng mấy chốc hòa làm một với bóng đêm.
--------------------