Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 55

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:31:00
Lượt xem: 331

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Triệu Hoài vốn mảnh khảnh, ở Vương phủ chăm sóc tỉ mỉ một thời gian, hai gò má cuối cùng cũng đầy đặn hơn đôi phần, véo một cái liền ửng đỏ cả một mảng.

“Làm gì ?” Sở Triệu Hoài cau mày lùi về phía .

Đồng tử Cơ Tuân lặng lẽ giãn trong thoáng chốc, ý thức còn kịp phản ứng, tay theo bản năng giữ lấy vòng eo của Sở Triệu Hoài, cho y rời .

Sở Triệu Hoài suýt nữa thì ngã lòng , vội chống lên vai để thẳng : “Vương gia?”

Cơ Tuân ngẩng đầu y.

Rõ ràng lúc bệnh chớm phát, trong đầu hình dung ý nghĩ u ám, lệch lạc, nào là đánh gãy chân y, khóa y giường, ép buộc y thẳng những suy nghĩ xa của .

Thế nhưng khi vòng tay ôm lấy vòng eo gầy gò của Sở Triệu Hoài, Cơ Tuân dám nữa.

Sợ làm y đau, sợ làm y kinh hãi.

Sợ y sẽ chút do dự mà rời , bao giờ đầu .

Cơ Tuân nén đến cực điểm, lặng lẽ thở một , định thần sắc, thản nhiên như chuyện gì xảy : “Thắt lưng cộm lên như , giấu thứ gì?”

Sở Triệu Hoài nhất thời chột .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Còn thể giấu thứ gì nữa, dĩ nhiên là lộ dẫn và ngân lượng Bạch Hạc Tri đưa cho y.

“Không gì.” Sở Triệu Hoài đông ngó tây, “Ta tiện tay mua ít đồ ở bên ngoài… A!”

Lời giải thích còn dứt, tay Cơ Tuân luồn trong áo choàng của y, thuần thục cởi đai lưng, túi vải nhỏ nhét trong áo lập tức rơi từ vạt áo bung mở.

Cơ Tuân khẽ đưa tay đỡ lấy.

Sở Triệu Hoài hoảng hốt giằng , loạng choạng ngã lên vai Cơ Tuân, nhưng vẫn cố nhoài với tới, năng lộn xộn: “Đó là… đó là áo trong!”

Cơ Tuân một tay giữ chặt eo y, ghì lòng, tay thong dong cởi túi vải , như : “Áo trong của Vương phi còn cả công văn , để bản vương xem nào, lộ dẫn, hộ tịch… Cái áo trong tên là ‘Bạch Thủy’ ?”

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài chột đến cực điểm, cũng giãy giụa nữa, chỉ vùi mặt cổ giả ch*t.

Không sống nổi nữa .

Cơ Tuân nhàn nhạt hỏi: “Sở Triệu Hoài, giải thích xem nào?”

Sở Triệu Hoài giải thích.

Cũng thể là hôm nay lên thuyền Giang Nam, nhưng lúc thuyền sắp nhổ neo lương tâm trỗi dậy mà xuống thuyền .

Cảm thấy thật mất mặt, hổ vô cùng.

lúc , Triệu bá cho hạ nhân mang chậu than đến, ngẩng lên thấy hai y phục xộc xệch ôm , mặt liền tái .

“Khụ khụ khụ!”

Nghe thấy tiếng động, Sở Triệu Hoài vội nhảy dựng lên.

Lần Cơ Tuân ngăn y nữa, chỉ chống cằm, mày vẫn vương nét , mắt chớp y chăm chú.

Chậu than đặt cạnh giường, ấm nhanh chóng lan tỏa.

Sở Triệu Hoài vội vàng buộc chặt vạt áo, giật lấy lộ dẫn và hộ tịch trong tay Cơ Tuân ném chậu than, ánh mắt đảo nơi khác.

Sợ Cơ Tuân nhắc đến chuyện , y tiện tay cầm lấy một cuốn sách giường lật qua lật , đánh trống lảng: “Vương gia thật nhã hứng, ở thư phòng sách… Hả? Đây là cái gì?”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân khó khăn vượt qua điềm báo phát bệnh, đầu óc vẫn còn mụ mị, nhất thời quên mất cuốn 《 Vương phi ký chú 》 đang mở giường.

Bây giờ giấu cũng kịp nữa .

Sở Triệu Hoài lật vài trang, mày càng nhíu chặt, tay cũng dần run lên.

Vương phi ký chú?

Lướt qua thì thấy đây là chuyện của mấy ngày , rõ ràng hôm đó y chỉ ở thư phòng sách cả ngày, Cơ Tuân cũng mặt, ghi chép thần thông gì, cả một tập dày đặc chữ, ngay cả chuyện y sách nhập thần, ngốc nghếch gặm bút lông đến mức mặt dính đầy mực cũng ghi .

Sở Triệu Hoài căn bản dám xem thêm, vội lướt nhanh qua đột ngột đóng sách , ánh mắt run rẩy về phía chồng sách giường.

Cuốn nào cuốn nấy đều là 《 Ký chú 》.

Sở Triệu Hoài tối sầm mặt mày, suýt nữa ngất .

Cơ Tuân thấy che giấu nữa, bèn thản nhiên rót một chén rượu lạnh, chậm rãi nhấp môi.

Tay Sở Triệu Hoài run lên, tức đến mức đốt sạch đống sách .

Y hít sâu một , lạnh lùng : “Cơ Minh Thầm, giải thích xem nào?”

“Như Vương phi thấy.” Cơ Tuân giải thích, “Bản vương sắp xếp ám vệ ngày đêm theo dõi Vương phi, ghi chép lời cử chỉ, đóng thành sách gọi là 《 Vương phi ký chú 》.”

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài thể tin nổi.

Đây là lợn ch*t sợ nước sôi ?

Rốt cuộc bao nhiêu can đảm và mặt dày mới thể mặt đỏ, thở gấp mà những lời ?

Sở Triệu Hoài tức ch*t: “Sớm như , …”

Mí mắt Cơ Tuân khẽ giật, đồng tử trong nháy mắt trở nên âm lãnh.

Sở Triệu Hoài từ trong tay áo lấy một gói mứt hoa quả ném , tức đến mức mắt tối sầm : “… Không lãng phí bạc mua thứ , đắng ch*t ngươi !”

Cơ Tuân: “…”

Sắc mặt Cơ Tuân biến đổi phần gượng gạo, suýt nữa giấu nét vặn vẹo và hiểm ác thoáng qua, đưa tay định nắm lấy tay Sở Triệu Hoài, : “Vương phi bệnh tim, đừng nổi giận.”

Đây xem là lời mềm mỏng hiếm của Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài sững một chút, quả thật cố nén cơn giận xuống, cho một cơ hội giải thích tại hành vi bệnh hoạn như .

Cơ Tuân giải thích: “Bản vương chỉ lúc ngươi đang làm gì mà thôi.”

Sở Triệu Hoài “Ồ” một tiếng, vẻ yêu thương mà hoảng sợ : “Thì , xem chuyện bé xé to . Vương gia thiện lương như thế, chắc hẳn bộ Vương phủ, thủ hạ nào cũng một cuốn 《 Ký chú 》 nhỉ, 《 Trùng Sơn ký chú 》, 《 Chu Hoạn ký chú 》, 《 Khuyển Tử ký chú 》!”

Ân Trùng Sơn và Chu Hoạn đang lén ngoài cửa: “…”

Cơ Tuân nhíu mày: “Chỉ Vương phi .”

Sở Triệu Hoài giả lả: “Vậy Vương phi còn cảm tạ sự đối đãi đặc biệt của Vương gia ?”

“Cũng hẳn là ý đó.”

Ân Trùng Sơn ở ngoài mà chỉ xông can ngăn.

Vương gia mà cứ “dỗ” kiểu , Vương phi chắc chắn sẽ tức đến phát bệnh mất.

Ân Trùng Sơn nhỏ giọng với Chu Hoạn: “Ồn ào thế thì làm ? Vương phi mà nổi giận thật sự bỏ thì…”

“Hả?” Chu Hoạn nghi hoặc, “Ai đang cãi ?”

Ân Trùng Sơn trợn tròn mắt: “Ngươi thấy , sắp đánh đến nơi !”

Chu Hoạn gãi đầu: “Đâu , đây chẳng là đang liếc mắt đưa tình ?”

Ân Trùng Sơn: “?”

Ân Trùng Sơn cẩn thận lắng .

Vương phi đang tức giận mắng nhiếc Vương gia, còn Vương gia chẳng sở thích quái đản gì, như thể mắng thành quen, chẳng những dỗ dành mà còn đổ thêm dầu lửa, những lời châm chọc.

Đây gọi là… liếc mắt đưa tình?

Sở Triệu Hoài căn bản tâm trạng ve vãn với Cơ Tuân, y chỉ cần nghĩ đến chuyện lời hành động của trong suốt thời gian qua đều Cơ Tuân giám sát, liền cảm thấy một trận sởn gai ốc.

Đang thở hổn hển, trong đầu y chợt lóe lên một ý nghĩ, đột nhiên nhận

Nếu ám vệ vẫn luôn theo, hôm nay y Bạch Hạc Tri đưa đến bến tàu, Cơ Tuân cũng ?

Sở Triệu Hoài sững , nghĩ ngợi mà hỏi thẳng: “Vậy ngươi cũng chuyện lên thuyền rời khỏi kinh thành?”

Khóe môi Cơ Tuân cong lên, chống cằm lười biếng y: “ ngươi .”

Sở Triệu Hoài uy hiếp, dụ dỗ, mà cam tâm tình nguyện bay trở về tấm lưới lớn là Vương phủ , khiến cho dục vọng khống chế vặn vẹo trong lòng Cơ Tuân thỏa mãn triệt để.

Cho dù bây giờ Sở Triệu Hoài tức đến mức cầm d.a.o đ.â.m , e rằng Vương gia cũng sẽ tủm tỉm yên mặc cho y phát tiết.

Sở Triệu Hoài quả thực thể lý với , tức giận đến mức theo bản năng bỏ .

chân còn kịp động, y mới muộn màng nhận chẳng , đành tức tối : “Ra ngoài!”

Ánh mắt Cơ Tuân tối sầm .

Sở Triệu Hoài đang lúc tức giận, xong hai chữ liền thoáng tỉnh táo , muộn màng cảm thấy sợ hãi.

Ở trong Vương phủ mà đuổi Cảnh Vương , với tính cách của tên sát thần , chẳng sẽ đá ngoài một cước

Vừa nghĩ đến đây, nỗi sợ hãi còn kịp dâng lên, Cơ Tuân từ giường dậy, ung dung chỉnh vạt áo nhàu nhĩ vì cả ngày, cất bước thật sự định “ ngoài”.

Sở Triệu Hoài ngẩn , chút luống cuống : “Chờ .”

Cơ Tuân dừng bước, đầu y, mặt hề vẻ tức giận vì đuổi, ngược còn mang theo nụ : “Vương phi còn gì phân phó?”

Sở Triệu Hoài nghẹn lời, khó chịu cụp mắt xuống, lẩm bẩm một lúc lâu mới : “Cho ám vệ theo rút lui , đừng… đừng làm chuyện như nữa.”

Cơ Tuân , ôn tồn : “Được.”

Sở Triệu Hoài ngờ dễ dàng đồng ý như , nghi ngờ .

Người thật sự lời đến thế ?

Rất đáng nghi.

Cơ Tuân bước khỏi phòng ấm, Sở Triệu Hoài vội vàng tiến lên đóng sầm cửa .

Chu Hoạn và Ân Trùng Sơn vội thẳng , chờ đợi dặn dò.

Cơ Tuân chỉnh áo bào, : “Mang mấy cuốn ký chú cất cẩn thận thư phòng .”

Chu Hoạn: “Vâng.”

“Sẽ cho rút lui ám vệ, sắp xếp thỏa.” Cơ Tuân nhẹ nhàng , “Tiếp tục theo dõi lời cử chỉ của Vương phi.”

Ân Trùng Sơn: “…”

Không chứ, cãi một trận , còn theo dõi nữa ?!

Cơ Tuân xong, dường như nhớ điều gì, bèn thêm: “Cho ở Bạch viện .”

“Vâng.”

Dứt lời, Vương gia với tâm trạng vô cùng bước xuống thềm đá, về phía thư phòng.

Bóng lưng Vương gia đều toát lên vẻ vui vẻ thỏa mãn, Ân Trùng Sơn thể hiểu nổi, đuổi khỏi tẩm phòng , hiểu đang vui vẻ cái gì.

Trong phòng ấm.

Sở Triệu Hoài càng đống 《 Vương phi ký chú 》 càng tức, chỉ hận thể châm một mồi lửa đốt sạch.

Ở bến tàu quá lâu, áo bào ám một mùi tanh, y cau mày nội thất trong phòng ấm một bộ y phục khác, lúc thì giường dọn dẹp sạch sẽ.

Sở Triệu Hoài nhíu mày, mở cửa Chu Hoạn đang canh giữ bên ngoài: “Đống vương… khụ, ký chú ?”

“Vương gia ôn , cho mang đến thư phòng .” Chu Hoạn gì đáp nấy.

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài đóng sầm cửa .

Vào đêm, Sở Triệu Hoài giường trong phòng ấm trằn trọc ngủ , cũng trong đầu nghĩ thế nào, bỗng nhiên nghiêng lăn khỏi giường.

“Bịch” một tiếng.

Sở Triệu Hoài kêu lên: “Cứu mạng!”

Ngay đó, từ mái nhà phòng ấm, bảy tám ám vệ lao xuống, lặng lẽ một tiếng động đáp xuống đất, lạnh lùng : “Bảo vệ Vương phi!”

Sở Triệu Hoài: “…”

Nhìn quanh bốn phía, chẳng thấy kẻ nào.

Sở Triệu Hoài thẫn thờ ghế đẩu, cùng các vị ám vệ mắt lớn trừng mắt nhỏ.

Mọi , mặt đầy vẻ chột .

Sở Triệu Hoài im lặng hồi lâu, tức giận cũng trút lên các ám vệ: “Đêm hôm khuya khoắt, các vị nên bay mái nhà nữa, về ngủ .”

Các ám vệ còn tưởng sẽ mắng, ngẩn một lúc vội vàng tản như chim vỡ tổ.

Sở Triệu Hoài bò lên giường, đầu óc ong ong.

Miệng thì sẽ cho rút lui, quả nhiên là lừa y.

Nếu lật lọng như , thì đừng trách y vô tình vô nghĩa.

*

Người trong phủ Cảnh Vương đều , Vương gia chọc giận Vương phi .

khí hơn nhiều so với cuộc chiến tranh lạnh , Vương phi vẫn tươi cả ngày, còn thể dậy sớm sắc thuốc cho Vương gia.

— Chỉ là còn cố ý mang đến cho Vương gia như nữa.

Triệu bá mang thuốc sắc xong đến thư phòng.

Cơ Tuân hôm qua ở thư phòng cả đêm, ngửi thấy mùi thuốc còn tưởng là Sở Triệu Hoài, khẽ ngẩng đầu lên thì chỉ thấy Triệu bá đang cẩn thận bước tới.

Chuyện ký chú quả thực làm đúng lắm, Cơ Tuân cũng Sở Triệu Hoài trong thời gian ngắn thể nguôi giận, cũng nhiều, nhận lấy chén thuốc uống một ngụm.

“Khụ.”

Cơ tướng quân chiến trường đầy m.á.u mặt cũng đổi sắc, nay nhịn mà ho khan vài tiếng.

Cơ Tuân khẽ nhíu mày.

Triệu bá nhỏ giọng : “Vương phi hôm nay đổi đơn thuốc, mời Vương gia nhất định uống cạn một .”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân im lặng hồi lâu, bỗng nhiên bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-55.html.]

Chén thuốc dường như cũng lớn hơn , tràn ngập vị đắng nồng.

Cơ Tuân như thể mất vị giác, chậm rãi nâng chén thuốc lên nữa, ánh mắt nhe răng trợn mắt của Triệu bá, mà thật sự uống cạn một .

Triệu bá: “…”

Vương gia quả nhiên là thể làm nên đại sự.

Triệu bá bưng bát trở về “phục mệnh”.

Hôm nay thời tiết , Sở Triệu Hoài đang ở hậu viện phơi thuốc, thấy bát thì trong lòng mừng thầm, nhưng mặt vẫn giữ vẻ nhàn nhạt: “Vương gia ?”

Triệu bá mặt mày đau khổ : “Vương gia khen Vương phi nhân hậu, còn thuốc sắc ngọt, thần y nên cho cả vị hoàng liên , nên mềm lòng chỉ cho một nửa.”

Sở Triệu Hoài: “…”

Vẫn đang giám sát ?

Sở Triệu Hoài thu hồi tầm mắt, cũng thấy bất ngờ, lạnh nhạt : “Thầy thuốc nhân tâm, đó là lẽ tự nhiên.”

Lần chọc Sở Triệu Hoài tức giận thôi, Cơ Tuân giống như đây tìm cách dỗ dành, ngược liên tiếp hai ba ngày đều đến hậu viện, chỉ ru rú trong thư phòng.

Sáng sớm hôm , Cơ Tuân tỉnh giường mềm.

Có lẽ là sắp phát bệnh, mệt mỏi dựa, bao lâu bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, đó là mùi thuốc đắng quen thuộc.

Cơ Tuân mở mắt, chờ Triệu bá đặt thuốc xuống.

Tiếng bước chân ngày càng gần, nhanh đến bên giường, “cạch” một tiếng, đáy chén và bàn nhỏ va khe khẽ.

“Vương gia.”

Cơ Tuân đột ngột mở mắt.

Sở Triệu Hoài hai ngày liền tránh mặt đang bên giường, mặt còn vẻ tức giận như cắn , ngược còn vô cùng săn sóc : “Vương gia uống thuốc.”

Cơ Tuân khẽ nhướng mày, ngoan ngoãn dậy, bưng chén thuốc lên uống một ngụm.

Lần ngược đúng quy củ, quá đắng.

Cơ Tuân uống thuốc xong, Sở Triệu Hoài xách ghế xuống bắt mạch cho , lẽ nhận mạch tượng khác thường, còn lấy kim châm trong n.g.ự.c châm cho Cơ Tuân thành một con nhím.

Từ đầu đến cuối đều ôn hòa nhã nhặn, như thể chuyện 《 Vương phi ký chú 》 từng tồn tại.

Cơ Tuân hiếm khi đoán suy nghĩ của Sở Triệu Hoài, đó im lặng hồi lâu, bỗng nhiên : “Vương phi giận nữa ?”

Sở Triệu Hoài tùy ý lau tay: “Ta giận, Vương gia sẽ cho ám vệ rút lui ?”

Cơ Tuân châm cứu thể biểu cảm, nhưng đáy mắt tràn ngập ý , nhẹ nhàng : “Sẽ .”

Sở Triệu Hoài: “…”

Được, lắm, mà cũng thừa nhận.

Sở Triệu Hoài năng lực thích ứng cực mạnh, học cách vì Cơ Tuân mà tức giận cãi vã — cãi chỉ để giải tỏa cảm xúc, giải quyết vấn đề nguyên tắc của đôi bên.

Cứ điên , chờ chữa khỏi bệnh lẽ sẽ bệnh hoạn như nữa.

Đến giờ, Sở Triệu Hoài rút kim châm , : “Vương gia mấy ngày về tẩm phòng, hôm nay về ngủ .”

Ánh mắt Cơ Tuân khẽ động, rộ lên: “Được.”

Sở Triệu Hoài dễ tính , nhưng chuyện giám sát lúc để ghi chép ký chú chắc chắn sẽ khiến y chỉ uống một chén thuốc đắng là hết giận, sự yên tĩnh luôn cảm giác như bão tố sắp đến.

Đêm đó Cơ Tuân trở về tẩm phòng.

Ngoài dự liệu là, bộ tẩm phòng đều đặt chậu than, nóng lan tỏa ấm áp như mùa xuân, Sở Triệu Hoài đang sách thuốc đèn, thấy đến liền dậy đón.

… Sau đó kéo đến chiếc giường rộng lớn trong tẩm phòng, bốn tiếng “lách cách”, xích sắt khóa chặt tứ chi.

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân khoanh chân giường, giơ tay sợi xích nặng trịch, mày vương nét : “Vương phi đây là ý gì?”

“Mạch tượng của Vương gia dấu hiệu khác thường, mấy ngày nay e là sẽ phát bệnh.” Sở thần y thầy thuốc nhân tâm, nghiêm túc , “Ngài sức lực vô cùng, nếu phát bệnh kiểm soát gi/ế/t , Chu Hoạn cũng thể khống chế ngài, cho nên cần chuẩn .”

Cơ Tuân khẽ , cuối cùng cũng tại ban ngày Sở Triệu Hoài bình tĩnh như , hóa là đang chờ ở đây.

Hắn cũng tức giận, ung dung hỏi: “Vậy dám hỏi thần y, bản vương khóa bao lâu?”

Sở Triệu Hoài ho khan hai tiếng: “Tháng Vương gia ngày mười tám mới uống thuốc , tính toán thời gian, ngắn thì một hai ngày, lâu thì mười ngày nửa tháng đều khả năng.”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân như : “Vậy chậu than trong phòng …”

Chỉ một lát, thái dương Cơ Tuân rịn mồ hôi, nếu cứ tiếp tục ở lâu, chắc chắn sẽ khô nóng.

Sở Triệu Hoài càng lý hơn: “Vương gia chẳng đây sợ lạnh , vả trong phủ đều Vương gia và xảy xung đột — tuy chúng làm hòa , nhưng khác , họ sẽ nghĩ nhỏ nhen thù dai, cố ý hành hạ ngài, như sẽ ai nghi ngờ chuyện Vương gia giải độc.”

Cơ Tuân suýt nữa cái lý lẽ ngang ngược thuyết phục, nhíu mày : “Quả nhiên lý.”

.” Sở Triệu Hoài gật đầu, nhấn mạnh một câu, “Dù cũng còn giận Vương gia nữa.”

Cơ Tuân suýt nữa cái màn “giấu đầu hở đuôi” làm cho bật .

Sở Triệu Hoài khẽ cúi đầu hành lễ, vài bước dường như nhớ điều gì, đầu chân thành : “Chu Hoạn chìa khóa xích sắt chỉ một chiếc, giữ . Vương gia nếu tiểu đêm thì gọi , nếu ngủ say chắc chắn sẽ đến mở xích cho ngài.”

Cơ Tuân thở dài cảm thán: “Vương phi thật sự săn sóc tỉ mỉ, nghĩ đến quá chu đáo.”

Sở Triệu Hoài khiêm tốn : “Cũng thường thôi.”

Dứt lời, y cầm chìa khóa nghênh ngang rời .

Trở về phòng ấm, mơ hồ thấy bên cạnh vẫn còn khoanh chân giường, Sở Triệu Hoài một niềm vui ngầm vì gỡ một bàn, khẽ hát, đem chìa khóa xích và chìa khóa tủ nhỏ cùng đeo lên cổ, rửa mặt ngủ.

Sở thần y chỉ hả giận, hề ý định giam cầm u ám như Cơ Tuân.

Y vui vẻ một lúc, bắt đầu suy nghĩ lung tung.

Nếu y ngủ mà Cơ Tuân thật sự khát nước, đói bụng hoặc tiểu đêm thì ;

Sợi xích làm , còn nặng hơn , khóa ở cổ tay ngủ ?

Tuy rằng Cơ Tuân dạo cần dùng chậu than để thích ứng với nóng, tiện cho việc giải độc , nhưng chậu than đặt quá nhiều sẽ khiến kinh mạch đau đớn ?

Cách trả thù là quá đáng ?

Sở Triệu Hoài lắng tai động tĩnh bên cạnh.

Cơ Tuân dường như buồn ngủ, thẳng giường còn động tĩnh gì nữa.

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, quyết định ngủ nông một chút, để lỡ Cơ Tuân thật sự gọi y.

… Sau đó một đêm mộng, ngủ một giấc ngon lành đến tận hừng đông.

Sở Triệu Hoài mê man trừng trừng một lúc, đột nhiên nhớ “đại nghiệp báo thù” của , bật dậy định xem tình hình của Cơ Tuân.

Vừa mới động, y liền “hít” một tiếng, tay che gáy, một cảm giác tê ngứa và đau nhói nho nhỏ như ẩn như hiện, mang theo cảm giác tê dại yếu ớt xộc thẳng lên não.

Sở Triệu Hoài cau mày, nhẹ nhàng ấn gáy.

Vết xước vốn khỏi từ lâu, hôm nay đau?

Tùy ý buộc tóc dài , Sở Triệu Hoài dậy mặc y phục, nhanh chân bước khỏi phòng ấm.

Trên giường trong tẩm phòng đặt một chiếc bàn nhỏ, Cơ Tuân lười biếng đó uống rượu lạnh, xích sắt ở cổ tay và cổ chân vẫn còn nguyên vẹn.

Thấy Sở Triệu Hoài ngoài, Cơ Tuân tùy ý chào hỏi: “Vương phi dậy .”

Sở Triệu Hoài nhíu mày.

Chỉ một đêm, giường bàn nhỏ, rượu lạnh, sách vở, còn một lư hương nhỏ tỏa khói thơm lượn lờ, thiếu thứ gì.

Cơ Tuân xem thích ứng cực , chút khó chịu nào vì khóa.

Sở Triệu Hoài liếc một cái, giả lả: “Vương gia tâm trạng tệ.”

“Tự nhiên.” Cơ Tuân với y, “Dù bản vương và Vương phi hòa hảo như lúc ban đầu, còn hiềm khích.”

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài phất tay áo bỏ .

Cơ Tuân nhịn bật .

Triệu bá mang một vò rượu đến, thấy Sở Triệu Hoài buồn bực ngoài, đành với Cơ Tuân: “Vương gia, Vương phi giận mấy ngày , còn dỗ ?”

Cơ Tuân khó chịu đựng nóng, đau nhói, chỉ thể dùng rượu lạnh để áp chế.

Hắn tùy ý nhấp một ngụm, lơ đãng : “Không cần.”

Khi Sở Triệu Hoài một hờn dỗi, Cơ Tuân sẽ tìm cách dỗ y vui vẻ, tiền bạc cũng , ngoài chơi cũng , chỉ cần thể khiến Sở Triệu Hoài còn một nuốt nước mắt trong.

Bây giờ Sở Triệu Hoài sợ trời sợ đất, lúc tức giận chỉ hận thể giương nanh múa vuốt cắn , tìm cách để trả thù.

Vương phi như quá sống động, Cơ Tuân là do sở thích đặc biệt để Sở Triệu Hoài xả giận cho thỏa, mà nửa câu cũng dỗ, để y thỏa sức oai.

Triệu bá thôi, cuối cùng vẫn : “Vương gia sắp phát bệnh ?”

Trông thế nào cũng bình thường.

Cơ Tuân quả thực khó chịu, gân xanh trán và cổ nổi lên, ngay cả thở cũng dần trở nên gấp gáp.

Không gì bất ngờ thì tối nay e là sẽ phát bệnh.

Triệu bá thấy trạng thái , vội : “Ta gọi Vương phi về.”

“Không vội.” Cơ Tuân ung dung nhấp một ngụm rượu lạnh, “Y đang dỗi, gọi về cũng vô dụng.”

*

Sở Triệu Hoài tức tối sắc xong thuốc, chẳng về nữa, bèn nhờ Ân Trùng Sơn mang , trực tiếp tìm Cơ Dực chơi.

Hôm nay Quốc Tử Giám nghỉ một ngày, Lương Phương cũng ở đó.

Thấy Sở Triệu Hoài đến, hai vội mời y ăn điểm tâm.

Nhiều ngày gặp, Lương Phương trông như sắp xuống mồ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, cực kỳ đáng sợ.

Sở Triệu Hoài giật , cũng tâm trạng ăn điểm tâm, vội vàng bắt mạch cho .

Lương Phương bật , ngón tay quệt lên mặt, đưa lớp phấn dày cho y xem: “Không , chỉ là thoa chút phấn thôi.”

Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm: “Tại bôi phấn?”

Lương Phương như thể đang bàn chuyện thời tiết, chậm rãi cầm một miếng bánh ngọt nhét miệng Sở Triệu Hoài, lạnh nhạt : “Ta sắp ch*t .”

Sở Triệu Hoài đang cắn bánh ngọt thì khựng .

Cơ Dực rót cho Sở Triệu Hoài một chén sữa nóng, bổ sung: “Lương Phương chuẩn trở về Nguyên Xuyên, lý do thông thường e là lừa bên trong cung, chỉ thể thuận thế giả bệnh nặng sắp ch*t, giữ một để về Nguyên Xuyên gặp phụ .”

Sở Triệu Hoài “” một tiếng, lúc mới yên tâm gặm tiếp bánh ngọt.

Ba mỗi một miếng chia ăn xong, Cơ Dực thấy Sở Triệu Hoài thích ăn, chạy ngoài tự lấy thêm.

Đợi đến khi bốn phía còn ai, Lương Phương nhẹ giọng : “Triệu Hoài, ngươi cùng rời khỏi kinh thành ?”

Sở Triệu Hoài ăn nốt miếng bánh cuối cùng, trầm tư hồi lâu, vẫn lắc đầu: “Không .”

Rời khỏi kinh thành đầy mưu mô quỷ quyệt, rời xa phân tranh cần lúc nào cũng lo lắng cho tính mạng, đối với Sở Triệu Hoài quả thực là một chuyện sức hấp dẫn.

Mấy ngày khi của Bạch Hạc Tri kéo lên thuyền, Sở Triệu Hoài cũng từng d.a.o động.

Chỉ là một luồng kích động dâng lên đầu, y chợt nghĩ như lời Bạch Hạc Tri , cứ mặc kệ tất cả, cứ thế liều lĩnh rời khỏi kinh thành.

Đường thủy giống xe ngựa, một khi rời bến tàu thì khó mà tìm , Cơ Tuân dù bản lĩnh thông thiên cũng sẽ tìm y.

Chỉ cần ở thuyền, đợi đến trưa thuyền nhổ neo, là y sẽ tự do.

kinh thành, chẳng lợi ích gì, còn thể Cơ Tuân liên lụy mà ch*t.

Bất kể lý do gì, y đều nên ở mới .

khoảnh khắc thuyền sắp khởi hành, Sở Triệu Hoài như ngược bản năng, rõ ràng sợ đến mức ngón tay run rẩy, nhưng vẫn nghĩa vô phản cố chạy xuống khỏi thuyền.

Y bao giờ chạy nhanh như , hai chân chạm đất, con thuyền lưng vang lên tiếng chuông, lặng lẽ rời bến.

Đường lui mất.

Sở Triệu Hoài thở hổn hển từng ngụm, đồng tử khẽ lay động, trong lòng ngừng nghĩ: “Ta điên , điên ?”

Bạch Hạc Tri cho y Cơ Tuân e là sống qua đầu xuân, tại còn rời thuyền?

Gió lạnh thổi đến, mặt Sở Triệu Hoài là những vệt nước mắt lạnh lẽo, y thở dốc hồi lâu, chậm rãi cất bước về phía .

Từ đầu đến cuối, hề đầu .

Lúc đó y đau khổ giằng xé như mà còn , bây giờ càng sẽ chủ động tìm đường lui khác.

Lương Phương cũng câu trả lời của y, lặng lẽ thở dài: “Nếu ngươi gặp nguy hiểm, cứ truyền tin đến Nguyên Xuyên, nhất định sẽ dốc hết sức giúp đỡ.”

Sở Triệu Hoài ngẩng đầu .

Lương Phương thông minh bao, chỉ một biểu cảm nhỏ cũng Sở Triệu Hoài dường như điều kiêng dè, ôn tồn : “Lương Phương một lời chín đỉnh, cho dù mất cả mạng cũng tiếc.”

Sở Triệu Hoài lắc đầu, thôi: “Không .”

Lương Phương y, cũng thúc giục.

Hồi lâu , Sở Triệu Hoài mới nhẹ giọng : “Nghe Tấn Lăng và đất phong Nguyên Xuyên giáp ranh, nếu… khụ, nếu một ngày Cơ Tuân gặp nạn…”

Đồng tử Lương Phương khẽ co , dường như ngờ y sẽ nhắc đến Cảnh Vương.

Sở Triệu Hoài chút ngượng ngùng, một câu ngập ngừng nửa ngày mới hổ nhỏ giọng : “… Mong rằng Thế Tử trong phạm vi thể, giúp đỡ một hai.”

Lương Phương sững sờ.

Sở Triệu Hoài xong cũng cảm thấy quá mặt dày, vội : “Cứ coi như gì, Thế Tử đừng…”

“Được.” Lương Phương gật đầu.

Sở Triệu Hoài ngừng , kinh ngạc ngẩng đầu.

Nếu Cơ Tuân gặp nạn, nhất định là tội danh tạo phản, Lương Phương thể , dễ dàng đồng ý như ?

Lương Phương khẽ : “Ta hứa với ngươi.”

--------------------

Loading...