Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 47
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:52
Lượt xem: 343
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Triệu Hoài dịu dàng ngoan ngoãn lời cảm tạ như thế, Cơ Tuân trầm mặc hồi lâu, lương tâm vốn cứng như bàn thạch của hiếm khi dấy lên một tia áy náy.
lúc , Triệu bá bưng nước nóng và khăn mặt : "Vương gia, việc ..."
Cơ Tuân : "Cứ đặt ở đó."
Triệu bá hiểu ý Cơ Tuân, đặt chậu nước nóng xuống, xoay ngoài đóng cửa .
Sở Triệu Hoài sốt đến hoa mắt chóng mặt, tay chân mềm nhũn, vén áo ngủ gấm lên định tự lau .
Cơ Tuân "chậc" một tiếng, tiện tay đẩy nhẹ lên vai y. Sở Triệu Hoài gượng dậy lảo đảo ngã xuống gối, mơ màng .
"Không dậy nổi thì đừng lộn xộn." Cơ Tuân đặt cây gậy đầu chim gáy sang một bên, đưa tay nhúng khăn nước nóng, thản nhiên hỏi, "Chỗ nào thoải mái?"
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài ngẩn hồi lâu mới hiểu ý Cơ Tuân, kinh ngạc mở to mắt, vội vàng từ chối: "Không dám làm phiền Vương gia! Ta... tự làm là ."
Cơ Tuân : "Ừm."
Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, định đưa tay lấy khăn, bàn tay lành lạnh của Cơ Tuân quen thuộc nắm lấy năm ngón tay y, rũ mắt hờ hững lau mồ hôi trong lòng bàn tay y.
Năm ngón tay Sở Triệu Hoài tức thì co rụt : "Vương... Vương... Vương gia..."
"Vương gia." Cơ Tuân y, ngước mắt liếc y một cái, "Bản vương ăn thịt , chẳng lẽ còn thể lột của ngươi một lớp da , sợ cái gì?"
Vừa dứt lời, Sở Triệu Hoài liền "hít" một tiếng mà chau mày.
Cơ Tuân: "..."
Cổ tay Sở Triệu Hoài mảnh khảnh, da thịt bên trong gần như thể thấy mạch m.á.u màu tím nhạt. Cơ Tuân là luyện võ, cầm khăn nhất thời kiểm soát lực đạo, chà xát khiến cổ tay y ửng lên một vệt đỏ nhàn nhạt.
Cơ Tuân nhíu mày, bàn tay như nên đặt , đành cứng ngắc nắm nhẹ đầu ngón tay Sở Triệu Hoài nhấc lên: "Đau?"
Sở Triệu Hoài lập tức cúi đầu, hai vai bắt đầu run lên.
Đồng tử Cơ Tuân co .
Vẻ mặt quen thuộc.
Cơ Tuân nhúng khăn, ngón tay chậm rãi nâng cằm Sở Triệu Hoài lên: "Lại cái gì?"
Sở Triệu Hoài bệnh một trận, gương mặt trắng bệch gầy gò, lúc cũng câu nào chọc trúng y, bặm môi nín đến run rẩy, hai gò má và đuôi mắt đều ửng lên một vệt hồng.
"Không... ." Y cố gắng tỏ thâm trầm.
Cơ Tuân chậm rãi dùng khăn lau mồ hôi mặt Sở Triệu Hoài, lạnh nhạt : "Không ? Vậy thì nhịn cho kỹ, nếu như bật , bản vương..."
Lời uy h.i.ế.p còn xong, Sở Triệu Hoài ngấn lệ sợ hãi mà bật .
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân từng làm chuyện gì buồn .
Sở Triệu Hoài chỉ là cảm thấy động tác Cơ Tuân nắm lấy đầu ngón tay y, thật giống một con dã thú hung ác cẩn thận thu móng vuốt sắc bén, dùng đệm thịt vỗ nhẹ y một cái.
Trong đầu đột nhiên hiện lên hình dung thái quá , Sở Triệu Hoài sợ hãi bật .
Cơ Tuân y đến mức , hiếm khi sinh chút bất lực.
Có thể cất tiếng , xem khá hơn nhiều.
Cơ Tuân truy hỏi nữa, đỡ cằm Sở Triệu Hoài từng chút một lau sạch mồ hôi cổ y.
Sở Triệu Hoài ngửa đầu, cảm nhận chiếc khăn mềm mại mang theo ấm từ cổ lướt qua, bàn tay nhẹ nhàng thể đ.â.m ch*t thích khách đang nấn ná nơi yếu huyệt của , y hiếm khi cảm giác sợ hãi sắp gi/ế/t.
Cơ Tuân dường như hề tức giận.
Sở Triệu Hoài khẽ thở phào nhẹ nhõm, chút sợ hãi bản năng cũng tan biến.
Cơ Tuân cực kỳ kiên nhẫn, khăn mấy nước, cảm thấy nước nguội cho Triệu bá mang nước nóng tới.
Sở Triệu Hoài yên lặng đó, lặng lẽ ngước mắt khuôn mặt Cơ Tuân.
Y xưa nay từng nghiêm túc ngắm Cơ Tuân – chủ yếu là dám, bây giờ lấy can đảm và sức lực, nghiêng đầu chớp mắt.
Ngoại trừ cỗ sát khí khiến lùi bước quanh , tướng mạo Cơ Tuân tuấn, thần thanh cốt tú, chỉ vì chân mày hạ xuống thấp, nên mặt mày mới hiện vẻ lạnh lùng hiểm ác đáng sợ.
Áo bào màu đen lỏng lẻo khoác hình cường tráng, vai rộng eo hẹp, đường cong từ n.g.ự.c đến eo rắn rỏi hiện rõ, đến gần thì cỗ cảm giác xâm lược độc thuộc về hòa cùng nam sắc quyến rũ phả mặt.
Sở Triệu Hoài nghiêng đầu kỹ đường nét căng mịn nơi eo của Cơ Tuân, ngưỡng mộ tiếc nuối.
Đáng tiếc, vòng eo dẫu lực đến cũng chẳng để làm gì.
Đang nghĩ ngợi, n.g.ự.c chợt nóng lên.
Sở Triệu Hoài như tỉnh mộng, muộn màng nhận Cơ Tuân kéo áo bào của y xuống, đang rũ mắt lau từ xương quai xanh xuống .
Thân thể Sở Triệu Hoài cứng đờ, một lúc lâu mới chậm rãi thả lỏng.
Trong cổ họng Cơ Tuân truyền đến tiếng trầm thấp, như cố ý trêu , dịu dàng hỏi: "Nhìn gì thế?"
Sở Triệu Hoài đến bên tai đỏ ửng, vội vàng thu hồi ánh mắt, dám nữa: "Không gì."
Cơ Tuân kỹ gương mặt Sở Triệu Hoài, ý càng sâu.
Ánh mắt gần như dính cả lên , gỡ cũng gỡ , ngược thật khẩu thị tâm phi.
Cơ Tuân miễn cưỡng cũng tính là chính nhân quân tử, cầm khăn mắt loạn mà giúp Sở Triệu Hoài lau sạch cánh tay và lồng ngực.
Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút, tầm mắt Cơ Tuân cầm lấy mắt cá chân lau bắp chân, lòng hiểu treo lên.
Lau, lau cẩn thận như , sẽ còn lau cả đùi chứ?
Lau xong đùi, chẳng là...
Sở Triệu Hoài suy nghĩ miên man, sợ đến mức bắp chân kiểm soát mà run lên giật một cái.
Cơ Tuân động tác cực nhanh, một tay giữ chặt mắt cá chân y: "Sao thế? Lạnh ?"
Sở Triệu Hoài mặt đỏ bừng, liều mạng lắc đầu: "Không ."
Cơ Tuân mặt y đỏ thành như , đuôi mày khẽ nhướng, định mở miệng trêu y, liền ngoài cửa Triệu bá : "Vương gia, Bạch viện sử đến bắt mạch cho Vương phi."
Cơ Tuân tựa hồ khẽ "chậc" một tiếng, tiện tay ném khăn chậu nước nguội: "Dễ chịu hơn chút nào ?"
Sở Triệu Hoài như đại xá, vội vàng gật đầu, giấu đôi chân trần trong chăn, năng lộn xộn: "Tốt hơn nhiều , tạ... tạ ơn Vương gia, cảm tạ Vương gia."
Cơ Tuân dậy lau tay, ánh mắt lướt qua con kỳ lân nhỏ bên cạnh đồng hồ Tây Dương, đột nhiên hỏi: "Vương phi còn đem tượng gỗ cất trong tủ ?"
Sở Triệu Hoài ngẩn , bối rối vặn vẹo hai tay.
Trong đầu đấu tranh hồi lâu, y mới rốt cuộc nhỏ giọng : "Không , cứ để ở đó ạ."
Cơ Tuân lưng về phía y, tâm tình gì, nhưng Sở Triệu Hoài vô cớ cảm thấy dường như khẽ thở một chậm rãi. Đang định kỹ, Vương gia cầm gậy đầu chim gáy, thong thả bước khỏi nội thất.
Sở Triệu Hoài nghĩ nhiều, chống tay vững, chờ viện sử đến bắt mạch cho .
Viện sử?
Là của Thái y viện ?
Chỉ là phát sốt, một thang thuốc là xong, Cơ Tuân mời cả thái y tới?
Sở Triệu Hoài còn đang suy nghĩ vị Bạch viện sử là ai, chỉ thấy thái y đến bắt mạch áo trắng vén rèm bước nhanh , Triệu bá dẫn đường phía suýt nữa đuổi kịp.
Ngẩng đầu lên, Sở Triệu Hoài tức thì sững sờ.
Lại là Bạch Hạc Tri?
Lúc y mới mơ màng nhớ , chức vị của hình như chính là Viện sử Thái y viện.
Bạch Hạc Tri xông nội thất, đến bên giường, ánh mắt như d.a.o quét một lượt từ xuống Sở Triệu Hoài.
Sắc mặt so với ban ngày hơn nhiều, y phục xộc xệch mỏng manh, bên cạnh còn đặt một chậu nước lau .
Đột nhiên nhớ tới Cơ Tuân dùng cái chân què ngoài, còn nho nhã lễ độ gọi là "", mặt Bạch Hạc Tri đều tái .
Vô liêm sỉ!
Bạch Hạc Tri vài bước đến bên giường xuống, mặt cảm xúc sờ lên mặt Sở Triệu Hoài.
Đôi mắt Sở Triệu Hoài đều sáng lên, hắng giọng một cái, ôn tồn : "Cậu đến ... A? Cậu?"
Bạch Hạc Tri lời nào, vẻ mặt hiếm thấy lạnh lùng, lúc thì sờ cổ Sở Triệu Hoài, lúc thì bắt mạch, lúc cởi y phục của y eo và lưng, bận rộn vô cùng.
Sở Triệu Hoài mờ mịt mặc cho xem xét: "Cậu, ?"
Đang tìm cái gì thế?
Bạch Hạc Tri xác định Sở Triệu Hoài vết thương do đối xử thô bạo, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, : "Chỗ nào thoải mái? Tối uống thuốc ?"
Sở Triệu Hoài lượt trả lời: "Chỉ là chút hư nhược vô lực, thuốc còn uống."
Bạch Hạc Tri trầm mặt bắt mạch cho y.
Sở Triệu Hoài cẩn thận , luôn cảm thấy tính khí của dường như nóng nảy hơn nhiều.
Bạch Hạc Tri bắt mạch xong, xác định thể Sở Triệu Hoài quá suy nhược, thu tay về quanh bốn phía trống rỗng, đột nhiên thấp giọng : "Ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi rời khỏi vương phủ."
Sở Triệu Hoài sững sờ: "A?"
"Cơ Tuân tâm tư sâu lường , ngươi ở vương phủ chỉ nước khống chế bắt nạt." Bạch Hạc Tri hạ thấp giọng nhanh, "Ta từ trong cung trở về, hôm nay xông Ty Binh Mã, ngay mặt Tam điện hạ c.h.é.m một phạm nhân, m.á.u chảy thành sông, Tam điện hạ dọa đến phát bệnh luôn ."
Giọng Bạch Hạc Tri ép xuống nhẹ, như đang kể chuyện ma, khí khiến sợ đến ch*t khiếp.
Sở Triệu Hoài mà theo bản năng nín thở, nhỏ giọng hỏi: "Tại ?"
"Tất nhiên là coi ai gì, xem luật pháp triều đình mắt." Bạch Hạc Tri lạnh lùng , "Coi như là hải tặc, định tội cũng Hình bộ lo, đến lượt lạm quyền?"
Bàn tay Sở Triệu Hoài nắm chặt chăn: "Giang dương... đại đạo?"
"Ừ, chính là hai kẻ đến từ Giang Nam." Bạch Hạc Tri , "Tam điện hạ mấy năm từng ngấm ngầm đối đầu với Cơ Tuân, tên sát thần đó trực tiếp c.h.é.m đầu những thích khách vứt lên giường Tam điện hạ. Tam điện hạ một giấc ngủ dậy thấy đầu vây quanh phủ, sợ đến hôn mê ba bốn ngày, từ đó về vẫn luôn e ngại Cơ Tuân. Lần đến một nữa, xem bệnh nặng một trận. Ta từ trong cung , thánh thượng nổi giận, tám chín phần mười là hỏi tội Cảnh Vương."
Sở Triệu Hoài rõ lắm những lời thao thao bất tuyệt của Bạch Hạc Tri, mờ mịt hỏi: "Hải tặc... bắt ?"
"Hôm qua bắt ."
Bạch Hạc Tri thấy sắc mặt y chút khác thường, tưởng y sợ hãi, thầm ảo não quá nặng lời, quá đáng sợ.
Sở Triệu Hoài vốn nhát gan, nếu cứ lo lắng sợ hãi thế , lâu dần nhất định sẽ sinh tâm bệnh.
Bạch Hạc Tri ho một tiếng, cầm khăn lau mồ hôi trán Sở Triệu Hoài, dịu giọng bù: "Đừng sợ, là quá lên thôi, ngươi và là thánh thượng tứ hôn, dù càn rỡ đến cũng sẽ tay với ngươi."
Sở Triệu Hoài lo Cơ Tuân sẽ gi/ế/t .
Y chỉ là hoang mang tại hôm qua Cơ Tuân dối.
Bạch Hạc Tri còn định thêm vài lời, Triệu bá ở ngoài cửa : "Bạch viện sử, hạ nhân sắc thuốc xong , nếu mạch tượng Vương phi , xin mời ngài xem qua phương thuốc."
Bạch Hạc Tri lệnh đuổi khách rõ ràng , lông mày nhíu chặt, nhưng cũng chỉ thể khuất phục dâm uy của Cơ Tuân, trầm mặt thu dọn đồ đạc.
Sở Triệu Hoài hồn, theo bản năng kéo lấy góc áo , nhưng tay giơ lên sợ hãi rụt về, chỉ thể giả vờ trấn tĩnh : "Cậu ?"
"Ừm." Bạch Hạc Tri từ trong hòm thuốc lấy một cái hộp nhỏ nhét tay Sở Triệu Hoài, tùy ý , "Đồ chơi nhỏ đáng giá, cầm lấy chơi ."
Sở Triệu Hoài nghi hoặc mở hộp , đồng tử mở to.
Trong hộp là một con "cá chép hóa rồng" làm bằng thủy tinh óng ánh long lanh, ánh nến phản chiếu ánh sáng gợn sóng tuyệt .
Bạch Hạc Tri thấy y yêu thích buông tay mà nâng con cá thủy tinh lên ngắm, mày mắt cũng dịu dàng xuống, nhẹ nhàng : "Xem như là quà sinh nhật bù cho năm ngoái."
nghĩ , sinh nhật của Sở Triệu Hoài là ngày mười sáu tháng chạp, chẳng chính là ngày y Sở Kinh ép gả đến Cảnh Vương phủ ?
Bạch Hạc Tri cầm đao đến Sở phủ c.h.é.m .
Từng đứa một, là lũ khốn nạn.
Sở Triệu Hoài cẩn thận vuốt ve con cá thủy tinh, vẻ yêu thích mặt che giấu , ánh mắt còn sáng hơn cả thủy tinh.
"Cảm tạ ."
Lòng Bạch Hạc Tri đều mềm nhũn, cúi xoa đầu y: "Coi như làm rơi vỡ, làm mất cũng , mua cho ngươi."
Sở Triệu Hoài vô cùng vui vẻ: "Vâng!"
"Ngoan ngoãn uống thuốc." Bạch Hạc Tri bên ngoài thúc giục, đành nén lòng mà dậy, "Cậu tối mai đến."
Nghe còn thể gặp , Sở Triệu Hoài gật đầu như gà con mổ thóc.
Bạch Hạc Tri lúc mới từng bước một rời .
Cung kính tiễn Bạch viện sử , Triệu bá bưng thuốc , chỉ thấy chiếc bàn trống thêm một vật trang trí bằng thủy tinh.
Vương phi cuối cùng cũng chịu đặt đồ vật bàn, Triệu bá cũng khá vui mừng, đem thuốc bưng cho y.
Thuốc sắc đặc, đắng chát, Sở Triệu Hoài như uống quen, mày cũng nhíu một cái uống cạn nửa bát.
Triệu bá thấy thái dương y đổ mồ hôi, cầm khăn nhẹ nhàng lau cho y.
Bỗng nhiên, bên tai truyền đến một tiếng: "Không dỗ ngươi..."
Tròng mắt Sở Triệu Hoài khẽ động, đột nhiên sặc một cái, bụm miệng ho khan.
Triệu bá giật , vội vàng nhận lấy bát thuốc giúp y vỗ lưng.
Sở Triệu Hoài ho đến đỏ cả mặt, cố gắng níu lấy tay áo , khó nhọc : "Ngươi... khụ, ngươi gì?"
Triệu bá sững sờ: "Không gì cả."
Sở Triệu Hoài ngơ ngác đó bụm miệng, mấy tiếng ho khan dường như cuối cùng cũng làm cho đầu óc hỗn độn của y tỉnh táo mấy phần, ký ức mơ màng lúc sốt cao e dè hé một góc.
"Ngươi đang dỗ ?"
"Không dỗ ngươi, bản vương cố ý gác công vụ đưa Vương phi chơi tết Nguyên Tiêu, xem pháo hoa sắt, tặng đèn lồng, chỉ là một trong thập đại cực hình của kinh thành, là thủ đoạn để Vương phi nhận tội mà thôi."
Sở Triệu Hoài ho càng lợi hại hơn, móng vuốt cũng run rẩy.
Y hỏi câu vô dụng đó ?
... Cùng với câu trả lời âm dương quái khí của Cơ Tuân.
Rõ ràng cũng cay nghiệt ôn văn nhã nhặn như thường lệ, Sở Triệu Hoài thế mà phân biệt một chút ý tứ "dịu dàng săn sóc".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-47.html.]
Sở Triệu Hoài đột nhiên rùng một cái, cảm thấy tự đa tình.
Tính tình như Cơ Tuân, làm thể...
Sở Triệu Hoài tự nhiên uống một ngụm thuốc.
Trên đầu dường như nhảy một tiểu nhân đang nhảy nhót tưng bừng, líu ríu ồn ào: "Bằng thì ? Chẳng lẽ đường đường Vương gia rảnh rỗi việc gì làm mà trêu chơi ? Tất nhiên là dỗ vui vẻ ."
Rất nhanh, bản tính quanh năm đè nén tự ti của Sở Triệu Hoài nữa chiếm thế thượng phong.
"Đừng tự đa tình, tiền thì bệnh hoạn, quyền thì vặn vẹo, Cơ Tuân tiền quyền, nhất định là bệnh hoạn vặn vẹo. Những sự săn sóc bọc đường chỉ là trêu chơi, nếu động lòng là lừa , nhất định sẽ lớn dùng sự quái gở cả đời để chế nhạo ."
Đầu óc Sở Triệu Hoài như sắp đánh , chậm rãi uống xong thuốc, lấy dũng khí từ , bỗng nhiên : "Triệu bá."
Triệu bá đầu : "Vương phi gì phân phó?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sở Triệu Hoài thăm dò hỏi: "Vương gia hôm nay Ty Binh Mã làm gì ? Sao còn... còn gi/ế/t ?"
Triệu bá sững sờ, tự nhiên dời mắt : "Cái cũng ."
Sở Triệu Hoài: "A?"
Triệu bá chịu nổi ánh mắt của Sở Triệu Hoài, ho một tiếng: "... mà Chu Hoạn theo, chắc là ."
Sở Triệu Hoài "ồ" một tiếng.
Trời tối, Sở Triệu Hoài cả ngày ăn gì, Chu Hoạn phụng mệnh Vương gia đến đưa bữa tối.
Người tâm cơ gì, tất nhiên dễ chuyện.
Sở Triệu Hoài lấy hết dũng khí, : "Chu Thống lĩnh."
Chu Hoạn đặt cháo xuống, quanh, nghi hoặc chỉ : "Vương phi gọi ?"
"Ừm." Sở Triệu Hoài , "Hôm nay Chu Thống lĩnh theo Vương gia đến Ty Binh Mã ?"
Chu Hoạn hì hì: " ."
Sở Triệu Hoài bỗng cảm thấy phấn chấn: "Vậy... Vương gia vì gi/ế/t hải tặc? Là bọn chúng định ám sát ?"
Chu Hoạn gãi đầu: "Hồi Vương phi, thời gian lâu quá, quên mất ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Bao lâu? Mới nửa ngày thôi mà?
" Trùng Sơn hẳn là nhớ." Chu Hoạn ha hả , "Để thuộc hạ gọi tới cho ngài."
Dứt lời, đợi Sở Triệu Hoài gọi , trực tiếp bưng khay mất.
Một lát , Ân Trùng Sơn mặt đầy nghi hoặc tới, gật đầu hành lễ: "Vương phi, Chu Hoạn ngài tìm việc dặn dò?"
Hai Sở Triệu Hoài đều gom góp dũng khí lớn mới thể hỏi miệng, mặt cảm xúc, tâm tình gì mà lặp một .
Ân Trùng Sơn: "..."
Mặt Ân Trùng Sơn lập tức tái .
Vương gia dặn, đem chuyện hải tặc cho Vương phi, nếu sẽ xử theo quân pháp.
Chu Hoạn tên khốn trông ngốc nghếch, đến lúc ngàn cân treo sợi tóc thông minh như ?!
Ân Trùng Sơn thể dối, ấp a ấp úng : "Cái ... Ty Binh Mã... Ty Binh Mã đúng , Nam thành Ty Binh Mã Hồ chỉ huy sứ vì dân vì nước, còn bắt hải tặc, ha ha ha, ngựa của Ty Binh Mã cũng tệ, dù cũng là Ty Binh Mã mà."
Sở Triệu Hoài: "..."
Hiểu .
Xem là Cơ Tuân cho .
Nếu là , Sở Triệu Hoài nhất định sẽ cho rằng Cơ Tuân làm chuyện nên mới che che giấu giấu như .
đồng hồ Tây Dương, tết Nguyên Tiêu, còn lá thư của Bạch phu nhân...
Cơ Tuân chừng ẩn tình khác.
Sở Triệu Hoài bệnh đến thể suy yếu, nhiều tinh lực, còn nghĩ nguyên do, buồn ngủ .
Một đêm mộng.
Sáng sớm hôm , Cơ Dực gào thảm thiết cầm kiếm gỗ trong sân cùng Ân Trùng Sơn đối chiêu.
Vương gia thì ở một bên ung dung câu cá, Ân Trùng Sơn dám nhường, cầm vỏ đao đánh cho Thế Tử gào ngừng.
Nước mắt Cơ Dực sắp rơi xuống, nghẹn ngào : "Cha, là để con tấn ! Con cả buổi trưa, tuyệt kêu mệt."
"Im miệng." Cơ Tuân khoác áo bào rộng đó, hôm nay vạt áo dường như mở rộng hơn một chút, cũng ngại làm trái thuần phong mỹ tục.
"Còn lóc nữa làm cá sợ chạy mất, Sáu Ra sẽ là của ngươi."
Cơ Dực: "..."
Cơ Dực ngậm nước mắt, ép nuốt câu "Coi như con gào cũng cá nào cắn câu của cha!", để khỏi đánh.
Sáu Ra "ư" một tiếng, ủ rũ rạp chân Vương gia.
Từ nhỏ đến lớn, Sáu Ra con Tuyết Lang xưa nay nghênh ngang, cắn gì thì cắn, ngay cả cây gậy đầu chim gáy cũng mấy dấu răng của nó.
Thời gian đãi ngộ đột nhiên giảm xuống, miệng đeo một cái rọ mõm bằng huyền thiết, ngay cả cá cũng ăn .
Một con Tuyết Lang to lớn, uất ức đến mức cứ rên rỉ ngừng.
Cơ Tuân coi như thấy, bình chân như vại mà câu cá.
Mặt trời lên cao, trong phòng ngủ rốt cuộc cũng động tĩnh.
Giọng Triệu bá bay tới: "Vương phi tỉnh ? Sắc mặt so với hôm qua hơn nhiều... Đói bụng ? Bữa sáng chuẩn xong từ sớm, mau dậy ăn chút , xem mặt mũi đều gầy ."
Triệu bá cũng là của Trữ vương phủ, trận chiến cuối cùng con cháu đều ch*t trận sa trường, những năm làm quản gia vương phủ dù cẩn thận, nhưng tổng tinh thần gì.
Bây giờ dường như hơn một chút.
Hôm qua giường cả ngày, Sở Triệu Hoài đau nhức, ăn xong bữa sáng uống thuốc, chậm rãi ngoài hít thở khí.
Vừa khỏi phòng ngủ, Cơ Dực như thấy cứu tinh, con ngươi đảo một vòng, hô: "Triệu Hoài tỉnh ! Muốn ngoài chơi ? Chợ đèn hoa tết Nguyên Tiêu đến mười tám mới tan, hôm nay còn múa rồng múa sư nữa đó."
Sở Triệu Hoài khoác áo choàng ho khan vài tiếng, đôi mày ủ rũ khẽ nhướng: "Múa rồng múa sư?"
Y còn từng thấy bao giờ.
Sở Triệu Hoài định , liền Cơ Tuân đang câu cá bên hồ cách đó xa cũng đầu , lạnh nhạt : "Bệnh còn khỏi, ."
Cơ Dực tuyệt vọng suýt nữa phịch xuống đất.
Sở Triệu Hoài bóng lưng Cơ Tuân, bĩu môi.
Không cho tắm rửa, cho xem múa rồng múa sư...
Không khỏi quá bá đạo, con của .
Sở Triệu Hoài lấy can đảm : "Ta hết sốt , chỉ là xem múa rồng múa sư thôi, thể ."
Cơ Dực kinh ngạc trợn mắt y, Ân Trùng Sơn c.h.é.m một đao nhưng cũng cắn răng lên tiếng.
Không sống nữa ?
Dám chuyện với cha như .
Nếu mà ngang ngược với cha như thế, chắc chắn sẽ quất cho gào thảm thiết.
Tim Cơ Dực như treo lên.
Cơ Tuân nhíu mày, dường như cũng kinh ngạc khi Sở Triệu Hoài sẽ phản kháng, nghiêng mắt qua.
Sở Triệu Hoài giật , còn tưởng Cơ Tuân tức giận.
Chỉ thấy Cơ Tuân suy nghĩ một chút, : "Cũng , chạng vạng bản vương cùng ngươi – Cơ Dực tiếp tục luyện đao."
Cơ Dực: "..."
A?
A a?
Dựa cái gì chứ?!
Cha một khi quyết định thì sẽ đổi ?
Sở Triệu Hoài rốt cuộc dùng yêu pháp gì với cha ?!
Sở Triệu Hoài kinh ngạc , cũng cảm thấy thể tin nổi.
Tối hôm qua cái ý nghĩ "tự đa tình" trở .
Chẳng lẽ... Cơ Tuân thật sự đang đối với ?
Sở Triệu Hoài hắng giọng một cái, lá gan lớn thêm một chút, chậm rãi về phía Cơ Tuân.
Sáu Ra đột nhiên từ ghế xích đu thò một cái đầu sói.
Lá gan Sở Triệu Hoài vèo một cái bay lên chín tầng mây, suýt nữa bỏ chạy mất dạng.
"Đừng sợ." Cơ Tuân đè đầu Sáu Ra xuống, "Nó lời, bao giờ cắn ."
Ân Trùng Sơn ở một bên mà vô cùng khó hiểu.
Nếu Vương phi sợ sói, tại cho Sáu Ra chỗ khác, cứ giữ nó ở đây dọa y?
Sở Triệu Hoài gian nan nuốt nước bọt.
Giọng Cơ Tuân càng nhẹ hơn: "Hơn nữa nó rọ mõm , dù lòng cũng sức."
Sở Triệu Hoài hít một thật sâu, lấy hết can đảm về phía .
Chẳng qua chỉ là một con sói, là trưởng thành, chẳng lẽ còn thể nó ăn thịt ?
Huống chi...
Sở Triệu Hoài ngước mắt Cơ Tuân đang đưa tay về phía , khẽ rũ mắt xuống.
Huống chi Cơ Tuân vẫn còn ở đó.
Sở Triệu Hoài chậm rãi tới, đặt tay lên, Cơ Tuân liền nắm lấy tay y, dùng sức kéo xuống xích đu.
Sở Triệu Hoài sát bên , cảnh giác về phía con Tuyết Lang chân.
Cơ Tuân nắm lấy tay y, lạnh nhạt : "Đừng sợ, sờ nó một cái ."
Sở Triệu Hoài lo lắng đề phòng nắm tay đưa về phía .
Sáu Ra rên rỉ chồm tới, đầu đụng lòng bàn tay Sở Triệu Hoài, ấm áp mềm mại.
Lòng Sở Triệu Hoài từng chút một hạ xuống, bàn tay cứng ngắc chậm rãi vỗ nhẹ.
Cơ Tuân cúi mắt y: "Còn sợ ?"
Sở Triệu Hoài gần như trọn trong lòng , lắc lắc đầu, gật gật đầu.
"Ngươi càng trốn tránh, càng sợ." Cơ Tuân rộ lên, "Ký ức tuổi nhỏ sẽ phóng đại nỗi sợ hãi, đối diện với nó sẽ , một con sói đáng để trở thành bóng ma."
Sở Triệu Hoài nép hình cao lớn của Cơ Tuân, rũ mắt vuốt ve đầu sói hai , dường như đúng là như , còn sợ hãi như nữa.
Nhìn kỹ, con Tuyết Lang trông còn chút ngốc nghếch, đặc biệt là khi đeo rọ mõm.
Rõ ràng kiên nhẫn sờ đầu, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngẩng đầu cọ lòng bàn tay y.
Phát hiện y từ từ thả lỏng, thậm chí còn bắt đầu hứng thú véo tai sói, mày mắt Cơ Tuân hiện lên ý , tiếp tục thong dong câu cá.
Sở Triệu Hoài túm lấy tai Sáu Ra nhẹ nhàng nhéo, ánh mắt lướt qua thấy gò má nghiêng của Cơ Tuân đang chăm chú phao Khổng Tước Linh mặt hồ.
Càng trốn tránh, càng sợ?
Sở Triệu Hoài đăm chiêu.
Có lẽ là vận khí của Sở Triệu Hoài tương đối , xuống bao lâu, chiếc phao Khổng Tước Linh vốn im lìm bỗng nhiên khẽ động.
Cá cắn câu.
Đuôi mày Cơ Tuân khẽ động, cầm lấy cần câu với khí thế bày mưu lập kế chuẩn kéo cá lên.
Chính lúc , Sở Triệu Hoài từ trong trầm tư tỉnh , hề báo mà hỏi: "Hôm qua Vương gia vì đến Ty Binh Mã gi/ế/t hải tặc?"
Tay Cơ Tuân khựng .
Phụt một tiếng, con cá lớn thoát khỏi lưỡi câu, nghênh ngang bơi mất.
Sở Triệu Hoài hỏi xong liền cúi đầu, vuốt ve đầu Sáu Ra một cách lộn xộn, chút dám câu trả lời.
Hồi lâu , Cơ Tuân một nữa mắc mồi, ném lưỡi câu xuống mặt hồ, lơ đãng : "Lời khai của hai tên hải tặc giống , gã đàn ông liên quan vu cáo Cảnh Vương phi ngươi dẫn bọn chúng thành, trộm cắp vật phẩm chia năm xẻ bảy, còn vị nương tử căn bản quen Vương phi. Ty Binh Mã tiện báo cáo kết quả, bản vương liền đích một chuyến, thống nhất lời khai."
Cơ Tuân dăm ba câu xong chuyện hôm qua, Sở Triệu Hoài hiểu ý trong lời , trong lòng ngũ vị tạp trần.
Không là khổ sở vì gã đàn ông cắn ngược , là vui mừng vì Vân nương tử dường như che chở cho .
Cơ Tuân nhíu mày, chút thấy vẻ mặt ảm đạm của y.
Sở Triệu Hoài cúi đầu hồi lâu, ngay lúc Cơ Tuân cho rằng y sắp , đột nhiên y .
"Tạ ơn Vương gia."
Không là lời cảm tạ lừa gạt lúc bệnh đến mơ màng, mà là lời cảm ơn xuất phát từ nội tâm chân thành.
Sở Triệu Hoài đầu tiên thẳng mắt Cơ Tuân, đáy mắt sợ hãi, bài xích, trong suốt đến mức thấu tận đáy, chỉ niềm vui.
Y dường như cảm thấy hổ, che giấu mà cong mắt một tiếng, gương mặt còn mang theo bệnh sắc trở nên nhẹ nhàng mềm mại, gió thổi tóc mai khẽ động, tựa như dòng nước róc rách khẽ lướt qua tảng đá sắc lạnh.
Tròng mắt Cơ Tuân đột nhiên giãn .
Phụt.
Cá thứ hai cắn câu, dùng sức giãy giụa, cần câu trong tay Cơ Tuân trực tiếp kéo xuống mặt hồ.
Khiến mặt hồ tĩnh lặng dấy lên từng gợn sóng vỡ tan, ngổn ngang.
--------------------