Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 44

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:48
Lượt xem: 326

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tết Nguyên Tiêu, trăng sáng tựa ban ngày.

Khắp các phố dài ngõ hẻm trong kinh thành đều giăng đèn kết hoa, con phố mười dặm sáng rực như một dòng sông lửa. Đường phố vốn tấp nập, nay xe ngựa song hành cũng khó bề chen qua, tiếng huyên náo dứt.

So với cảnh náo nhiệt của đêm Nguyên Tiêu, phường Bình An chỉ một phần mười.

Xe ngựa của Vương phủ đổi sang một chiếc xe khác, dừng trong một con hẻm nhỏ vắng .

Cơ Tuân đeo mặt nạ xuống xe, thuần thục đưa tay, định đỡ y.

Trong bóng tối, vành tai Sở Triệu Hoài ửng đỏ. Y cánh tay rắn rỏi của Cơ Tuân, nhớ đến câu “Thuộc hạ một cũng thể bảo vệ Vương phi”, tâm tư càng thêm rối loạn.

Cơ Tuân tâm cơ sâu thẳm, bên cạnh còn chẳng thể đoán tâm tư của , huống hồ là Sở Triệu Hoài mới chung sống lâu.

đóng giả ám vệ, ép y xem hội hoa đăng?

Sao hành vi cử chỉ khác hẳn so với đây?

Sở Triệu Hoài dám vịn tay , vờ như thấy, vén áo bào chậm rãi bước xuống xe.

Cơ Tuân khẽ nhíu mày, nhưng châm chọc quái gở như thường lệ, ngược còn tiến lên một bước, chiều cởi áo choàng trắng như tuyết của Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài giật , vội lùi : “Vương gia…”

Con hẻm chật hẹp, y lùi nửa bước, lưng chạm vách tường.

Phu xe lập tức cúi đầu, dám thêm.

“Đổi một bộ y phục khác, để phòng vạn nhất.” Cơ Tuân thản nhiên cởi áo choàng của Sở Triệu Hoài, lấy từ một chiếc áo choàng màu đen tuyền khoác lên y. “Với , hôm nay đông phức tạp, đừng gọi là Vương gia.”

Sở Triệu Hoài cứng để mặc Cơ Tuân sắp đặt, khô khốc hỏi: “Vậy gọi là gì?”

Cơ Tuân nhướng mày: “Ngươi gọi là gì?”

Sở Triệu Hoài nghĩ , thăm dò hỏi: “Ám vệ?”

Cơ Tuân cũng kén chọn: “Cũng .”

Sở Triệu Hoài: “…”

Cơ Tuân chỉnh cổ áo choàng cho y, đoạn nghiêng sang một bên, giọng mang ý : “Mời, Đại công tử.”

Bước chân Sở Triệu Hoài khựng .

Người hầu trong Hầu phủ thường gọi y là “Đại công tử”, bao năm qua y từng thấy danh xưng gì lạ, nhưng từ miệng Cơ Tuân thốt , cảm giác bứt rứt cào tâm gãi phổi.

Đại công tử đáp lời, nghiêm mặt bước về phía .

Cuối con hẻm nhỏ là ánh đèn rực rỡ, chính là con phố hoa đăng phồn hoa nhất kinh thành.

Sở Triệu Hoài cũng từng dạo phố hoa đăng đêm Nguyên Tiêu ở Lâm An, nơi đó phồn hoa náo nhiệt, ngay cả kẻ keo kiệt như y dạo một vòng cũng nhịn mà tiêu vài đồng bạc.

Kinh thành bây giờ còn huyên náo hơn, đèn lồng phố muôn hình vạn trạng, cả ngàn vạn chiếc treo lơ lửng, khiến xuể.

Sở Triệu Hoài vốn đang ủ rũ chút tinh thần, nay đột nhiên đặt giữa biển đèn phố, đôi mắt cũng sáng lên.

Trên phố đèn chỉ hoa đăng và hàng quán, mà còn đủ loại xiếc ảo thuật tạp kỹ. Nơi xa, tiếng sáo trúc mơ hồ vọng , những đóa hoa lửa bằng sắt nóng chảy nổ tung rực rỡ, giành một tràng pháo tay tán thưởng.

Sở Triệu Hoài từng thấy cảnh đả thiết hoa, chỉ hận thể rướn cổ lên mà .

Cơ Tuân vẫn theo , y đành cố nén vẻ háo hức của kẻ từng trải sự đời, giữ bộ dạng thờ ơ với thứ, chậm rãi bước giữa dòng .

Cơ Tuân vẻ khát khao giấu của y, bèn hỏi: “Muốn đến xem ?”

Xung quanh tiếng ồn ào, Sở Triệu Hoài rõ, nghi hoặc hỏi: “Gì cơ?”

Cơ Tuân khẽ , cúi đầu ghé sát , giọng trầm thấp trêu chọc: “Hồn vía Đại công tử sắp bay đến chỗ đả thiết hoa kìa.”

Sở Triệu Hoài: “…”

Cơ Tuân quá gần, thở gần như phả tai Sở Triệu Hoài. Y tự nhiên nghiêng đầu , để lộ vành tai đỏ bừng, lí nhí : “Ta .”

Cơ Tuân : “Nếu , nhịn?”

Sở Triệu Hoài ngẩn , ngẩng đầu những đốm lửa vụn tựa trời ở phía xa, một lúc lâu mới khẽ : “Chỉ cần thể ?”

“Tất nhiên.” Cơ Tuân nhàn nhạt đáp, “Nếu cứ kìm nén dục vọng, bó tay bó chân, lẽ nào thứ ngươi sẽ từ trời rơi xuống?”

Chỉ từ thủ đoạn, mới thể nắm giữ tất cả những gì .

Tính cách của Sở Triệu Hoài, từ nhỏ đến lớn bao giờ tranh giành bất cứ thứ gì cho bản , thể nào hiểu sự thản nhiên của Cơ Tuân khi đối mặt với dục vọng.

Bó tay bó chân, nơm nớp sống trong bóng tối mới là đạo sinh tồn của y.

Cơ Tuân thấy y gì, trong lòng “chậc” một tiếng, đột nhiên nắm lấy bàn tay trái đang buông thõng bên của Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài giật , ngơ ngác .

Giữa dòng tấp nập, vạn ngàn ánh hoa đăng rực rỡ.

Cơ Tuân nắm tay Sở Triệu Hoài, sải bước xuyên qua đám đông, hướng về phía màn đả thiết hoa ồn ào nhất.

Sở Triệu Hoài nắm tay kéo , bước chân lảo đảo.

Rõ ràng chỉ là xem đả thiết hoa, nhưng tim y đập loạn ngừng.

Sạp đả thiết hoa dựng một đất trống rộng rãi, dân chúng vây kín ba trong ba ngoài, chỉ thể thấy một góc sạp từ xa.

Người quá đông, Sở Triệu Hoài chen lấn đến lảo đảo, chợt cảm thấy một đôi tay ôm lấy vai , dùng sức.

“A…”

Sở Triệu Hoài còn đang ngơ ngác, vai giữ chặt, hai chân đột nhiên rời khỏi mặt đất, tầm mắt xoay một vòng hỗn loạn, cả ôm lòng, che chắn khỏi dòng chen chúc xô đẩy bốn phía.

Sở Triệu Hoài ngây ngẩng đầu .

Cơ Tuân đeo mặt nạ thấy rõ thần sắc, nhưng khí thế quanh đủ dọa , huống hồ lưng còn giắt một thanh quấn kim đao, xung quanh theo bản năng dám đến gần.

Sở Triệu Hoài mất tự nhiên dời mắt , lúng túng : “Người đông quá, là… thôi .”

Hơi ấm từ Cơ Tuân dường như nóng hơn nhiều, yết hầu khẽ động, giọng mang theo ý bay đến: “Đại công tử đúng là tùy cơ ứng biến, nhanh như gánh hát đổi tuồng.”

Sở Triệu Hoài: “…”

Cơ Tuân thuận miệng xong, dường như hối hận, bèn nhàn nhạt bổ sung một câu: “Đi theo , sợ cái gì.”

Sở Triệu Hoài đang định gì đó, Cơ Tuân giữ nguyên tư thế nửa ôm y lòng, xuyên qua đám về phía cây cầu cách đó xa.

Lần còn ai xô đẩy y nữa.

Hai áp sát quá gần, gần đến mức Sở Triệu Hoài dường như thể thấy nhịp tim của Cơ Tuân. Hơi ấm qua lớp áo choàng dày từng tấc từng tấc truyền đến thể y, tựa như cả đều khí tức của Cơ Tuân bao bọc.

Vành tai Sở Triệu Hoài đỏ bừng, hồn xiêu phách lạc nửa ôm nửa dìu đến bên một cây cầu cao.

Cây cầu lẽ lâu đời, gạch đá loang lổ cực kỳ cấn chân. Sở Triệu Hoài đẩy mấy , cuối cùng Cơ Tuân cũng dừng .

Sở Triệu Hoài dẫm dẫm lên viên gạch đá nhô chân, mờ mịt quanh.

Nơi dân chúng quả thực ít hơn, nhưng mặt một bức tường che khuất tầm mắt, vẫn thấy màn đả thiết hoa.

Sở Triệu Hoài hiểu đối diện với Cơ Tuân, bèn tự nhiên đá viên gạch chân, nhỏ giọng : “Không xem thì đoán đố đèn , dù cũng thích xem.”

Cơ Tuân định thôi, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Nghệ nhân đả thiết hoa năm nay mời từ Đông Nam đến, bỏ lỡ , sẽ còn như nữa .”

Sở Triệu Hoài đá hòn đá chân, dùng sức dẫm dẫm, rầu rĩ : “Ồ, bỏ lỡ thì thôi , thuận theo mệnh, nên cưỡng cầu.”

Huống hồ ho là thế, chẳng cũng xem đó .

Cơ Tuân kéo nửa chiếc mặt nạ xuống, cuối cùng lạnh lùng một câu: “Xin , cấn chân Đại công tử .”

Sở Triệu Hoài sững sờ, nương theo ánh nến cúi đầu xuống, tối sầm mặt .

Viên gạch đá y đá dẫm nửa ngày nay, chính là chân của Cơ Tuân.

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài như thỏ giẫm đuôi, lập tức nhảy dựng lên, luống cuống tay chân đó: “Ta, cố ý.”

Chân làm bằng đá mà cứng như .

Cơ Tuân “chậc” một tiếng, sải bước tiến về phía y.

Sở Triệu Hoài theo bản năng lùi , bộ dạng thề bỏ qua của Cơ Tuân, tim đập thình thịch như trống trận, y nghiến răng, run giọng co dãn : “Cùng lắm thì, ngươi… ngươi đánh gãy một chân của …”

Cơ Tuân: “…”

Cơ Tuân đột nhiên bật .

Sở Triệu Hoài sợ hãi tột độ, kinh hoàng .

Cơ Tuân tiến lên, bàn tay siết lấy eo Sở Triệu Hoài, giọng điệu giấu ý : “Ta thật ngờ hình tượng của trong lòng ngươi đáng sợ đến thế.”

Lẽ nào là sài lang hổ báo ăn thịt , thể tùy tiện đánh gãy chân khác ?

Sở Triệu Hoài vẫn còn ngơ ngác, đột nhiên cảm thấy thể nhẹ bẫng, theo bản năng nhắm chặt mắt .

Cơ Tuân : “Mở mắt .”

Sở Triệu Hoài thăm dò mở một mắt.

Trên cây cầu dài một trụ cầu to và nhẵn bóng. Cơ Tuân hai tay ôm y, nhẹ nhàng nhấc bổng lên, đặt y vững đó, tầm mắt chao đảo lướt qua bức tường cao.

Ầm ——

Bóng tối đột nhiên một chùm hoa lửa rực rỡ đánh tan, những tia lửa li ti như đóa hoa nở rộ, phản chiếu trong con ngươi của Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài chậm rãi mở to mắt.

Đả thiết hoa ở kinh thành quả nhiên hoành tráng, ánh sáng vàng rực như vạn ngàn con đom đóm đồng loạt nổ tung, vương vãi khắp nơi, lấp đầy tầm mắt y.

Lại một tiếng “ầm” nữa.

Đốm lửa như thác nước đổ xuống, châm ngòi cho pháo và khói lửa tầng cao nhất của sạp hoa, ngọn lửa rực rỡ bùng lên trời, khiến bốn phía vang lên những tiếng kinh hô và tán thưởng tựa núi kêu biển gầm.

Sở Triệu Hoài cao, tầm , mắt chớp lấy một cái mà chăm chú trời lửa.

Trong khoảnh khắc , y dường như còn sợ hãi nữa, giống như đứa trẻ vui vẻ mua tò he mấy ngày , mày mắt hiện lên niềm vui thể che giấu: “Đây là màu trung gian , từng thấy trong sách…”

Y cúi đầu, Cơ Tuân cầu, nhàn nhạt nghiêng mắt sang, mặt nạ đeo lệch, nửa khuôn mặt mơ hồ mang theo ý nên lời.

.” Cơ Tuân .

Sở Triệu Hoài khựng , vội vàng dời mắt , tiếp tục về phía .

Màn đả thiết hoa cứ hai phút diễn một , Sở Triệu Hoài đó xem cho ghiền, thấy phía xa một lúc lâu động tĩnh, lúc mới lưu luyến rời mà cúi đầu.

Vừa xem hoa lửa để ý, bây giờ mới phát hiện trụ cầu cao đến đáng sợ, chân Sở Triệu Hoài suýt chút nữa mềm nhũn, run rẩy xổm xuống.

Cơ Tuân rộ lên: “Xem ?”

Sở Triệu Hoài gật đầu.

Cơ Tuân đưa tay về phía y: “Xuống đây.”

Sở Triệu Hoài sững sờ: “Sao, mà xuống?”

Cơ Tuân nhíu mày: “Nhảy xuống.”

Sở Triệu Hoài nào dám nhảy, chân run lẩy bẩy, vội lắc đầu: “Không, , đây là .”

“Ngươi định đây cả đêm ?” Cơ Tuân nhíu mày, “Phố đèn còn nhiều trò vui khác, dạo ?”

Sở Triệu Hoài do dự, thôi.

Cơ Tuân hỏi: “Muốn gì?”

Sở Triệu Hoài nín nửa ngày, lo lắng bất an : “Ta , Vương gia đừng giận.”

Cơ Tuân : “Được.”

Hắn xem Sở Triệu Hoài thể điều gì khiến tức giận.

Sau đó liền Sở Triệu Hoài lắp bắp hỏi: “Nếu nhảy xuống, Vương gia cố ý giở trò mà tránh ?”

… Để y ngã chổng vó, nhất là gãy một chân, coi như trả thù độc ác cho việc giẫm chân .

Cơ Tuân: “…”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cơ Tuân nén giận mà — chỉ là nụ phần nghiến răng nghiến lợi, coi như thật sự tức giận, ôn tồn : “Đại công tử yên tâm, sẽ .”

“Thật ?”

“Bản vương giống những khác, bao giờ vì tư lợi mà nuốt lời.”

Những khác tên Sở: “…”

Cứ xổm mãi cũng cách, Sở Triệu Hoài cắn răng, thăm dò mãi cuối cùng vẫn quyết định liều một phen.

Cùng lắm thì gãy một chân.

Đã hạ quyết tâm, Sở Triệu Hoài cũng do dự nữa, trực tiếp nhảy xuống.

Ầm.

Nơi xa, một đóa pháo hoa nổ tung giữa trung.

Trên cây cầu dài vắng , huyền y của Cơ Tuân gió thổi bay phần phật, tiến lên nửa bước, đỡ lấy Sở Triệu Hoài đang nhắm mắt lao xuống lòng một cách chuẩn xác.

Cơn đau dự liệu hề đến, Sở Triệu Hoài ôm lấy cổ Cơ Tuân, mũi chân lơ lửng, gần như treo .

Y sợ hãi thôi duỗi chân đạp đạp, cuối cùng cũng giẫm lên chân Cơ Tuân mà đáp xuống đất.

Giọng lành lạnh của Cơ Tuân vang lên bên tai: “Đại công tử mau kiểm tra xem, cái xương sườn cái chân nào thể đồng da sắt của thuộc hạ làm gãy ?”

Sở Triệu Hoài: “…”

Nghe cái giọng điệu quái gở , xem thật sự tức giận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-44.html.]

Sở Triệu Hoài luống cuống sửa mái tóc rối, co dãn : “Đa tạ Vương gia, là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

Cơ Tuân đáp lời, xoay bỏ .

Sở Triệu Hoài chột vô cùng, vội chạy theo, nhỏ giọng gọi: “Vương gia, Vương gia…”

Vương gia thèm để ý đến y.

Hai trong đám đông, Sở Triệu Hoài tiện gọi Vương gia nữa, nhưng hai chữ “ám vệ” tài nào thốt . Y do dự nửa ngày, cuối cùng bất an đưa tay níu lấy tay áo Cơ Tuân.

“Ca ca…”

Bước chân Cơ Tuân đột ngột khựng .

Sở Triệu Hoài cũng danh xưng gì lạ, chẳng lẽ gọi “cha” “thúc thúc” . Y cúi mắt dám Cơ Tuân, khẽ : “Không tin ngươi, chỉ là sợ hãi.”

Y chỉ theo bản năng mà nghĩ đến kết quả tồi tệ nhất cho chuyện.

Lỡ như Cơ Tuân thật sự giở trò, lỡ như thất thủ đỡ , lỡ như y xui xẻo ngã xuống…

Dường như cứ mang theo dự tính nhất, thì dù ngã thương cũng thấy bất ngờ, mà nếu bình an đáp xuống đất thể vui mừng một phen.

Cơ Tuân hồi lâu gì.

Ngay lúc Sở Triệu Hoài thấp thỏm ngẩng đầu lên, chỉ thấy Cơ Tuân đột ngột , đeo mặt nạ che kín cả khuôn mặt, tầm mắt cũng dời y nữa.

“Sợ cái gì.” Giọng Cơ Tuân mơ hồ chút lạnh lẽo, giống như thường lệ, “— Bên đoán đố đèn, thử ?”

Sở Triệu Hoài thấy còn chịu đáp lời , bèn khẽ thở phào nhẹ nhõm, đầu .

Đèn lồng ở mỗi sạp đoán đố đèn đều hình dáng xinh khác . Sở Triệu Hoài hoa cả mắt, tùy ý chọn cái thích nhất.

Chủ sạp lấy câu đố hoa đăng xuống — an cư lạc nghiệp.

Đôi mắt Sở Triệu Hoài cong lên: “Yến.”

Chủ sạp , lấy hoa đăng xuống đưa cho y.

Sở Triệu Hoài ngờ dễ dàng như , yêu thích buông tay mà xách chơi.

Sở Triệu Hoài thù dai, tuy rằng hôm qua hai cãi vui, nhưng hôm nay Cơ Tuân dẫn y chơi thế , trong lòng y coi như “công tội ngang ”.

Y giấu vẻ vui mừng, : “Vương… Ca ca cũng đến đoán một câu đố .”

Cơ Tuân một lúc lâu mới “ừ” một tiếng, chậm rãi đến bên sạp hàng.

Chủ sạp nhiệt tình hỏi: “Vị công tử cái nào?”

Cơ Tuân lười chọn: “Tùy tiện lấy một cái.”

Chủ sạp đáp một tiếng, thấy khí thế phần đáng sợ, bèn lấy một chiếc đèn lồng hình con hổ đưa tới.

Cơ Tuân liếc một cái, tiện tay nhận lấy, ngay khoảnh khắc thấy câu đố đó, sững .

— Song lệ đọng gối băng.

Cơ Tuân vuốt ve dòng chữ thẻ hoa, ánh mắt liếc về phía Sở Triệu Hoài đang vui vẻ chơi đèn.

Chủ sạp hỏi: “Công tử đoán ?”

Cơ Tuân nắm chặt thẻ hoa, năm ngón tay từ từ siết , ánh mắt sâu thẳm chăm chú Sở Triệu Hoài, môi khẽ mấp máy nhưng phát tiếng. Chữ như thể ngang ngược xông trái tim đang nhảy loạn của mà lăn một vòng.

Khuấy đảo tâm tư rối như tơ vò, nghênh ngang rời .

Hồi lâu , Cơ Tuân : “Thủy.”

Sở Tiểu Thủy giữa phố hoa đăng rực rỡ, cúi mắt nghịch tua rua đèn, dường như cảm nhận ánh mắt của Cơ Tuân, y nghiêng đầu sang, ngũ quan xinh diễm lệ ánh đèn chiếu lên, tỏa ánh sáng dịu dàng.

Đôi mắt , còn chói lòa hơn cả dãy đèn lồng rực rỡ phố.

Sở Triệu Hoài nghiêng đầu , bất chợt mỉm .

Con ngươi Cơ Tuân rung động dữ dội, ngón tay vô thức dùng sức, suýt nữa bóp nát chiếc đèn lồng .

Sở Triệu Hoài thích náo nhiệt, xách chiếc đèn lồng trắng giữa đám đông, thấy trò xiếc là vui vẻ chen reo hò — thậm chí xem đến hứng khởi còn lấy từ trong tay áo mấy đồng tiền thưởng.

Cơ Tuân đổi thái độ đó, lời nào mà theo y.

Sở Triệu Hoài chơi đến quên trời quên đất, chạy đông chạy tây.

Cơ Tuân vẫn chăm chú bóng lưng y, xách chiếc đèn lồng hình con hổ oai vệ, tâm trí lơ đãng.

Hắn vuốt ve thẻ câu đố trong lòng bàn tay, đang suy nghĩ gì.

Chỉ trong một thoáng lơ đãng, khi Cơ Tuân ngẩng đầu lên nữa, thấy bóng dáng Sở Triệu Hoài .

Hơi thở Cơ Tuân khựng , vội vã bước nhanh về phía tìm .

Gần như nửa kinh thành đều đổ về phố đèn, tiếng ồn ào náo nhiệt. Cơ Tuân vội vã đến nơi Sở Triệu Hoài , quanh bốn phía, nhưng thấy bóng dáng y .

Ầm ——

Pháo hoa nổ vang rền bầu trời.

Như từng đạo sấm sét.

Hơi thở Cơ Tuân gấp gáp trong nháy mắt.

Ầm ầm ầm.

Tiếng sấm hung hãn giáng xuống, mưa to như trút nước.

Cơ Tuân dường như trở về chiến trường đầy xác ch*t, tay run rẩy lật từng t.h.i t.h.ể để nhận diện khuôn mặt.

Ai cũng cùng một gương mặt, sương mù từng tấc từng tấc nuốt chửng ngũ quan của họ.

Cơ Tuân siết chặt năm ngón tay, cơn đau trong lòng bàn tay khiến khó khăn tỉnh táo trong giây lát, tai ong ong từng trận, rõ thực hư.

Hắn cố gắng nhận diện khuôn mặt, tìm kiếm một trong biển mênh mông.

điều dường như quá khó khăn.

Khuôn mặt của xung quanh đều từng đoàn sương mù che khuất, y phục cũng dần méo mó trong tầm mắt, giương nanh múa vuốt như ác quỷ lao về phía .

Gân xanh cổ Cơ Tuân nổi lên, mặt cảm xúc siết chặt thanh quấn kim đao bên hông.

Đột nhiên, gọi : “Ca ca?”

Cơ Tuân đột ngột mở mắt, ngơ ngác .

Biển bóp méo thành những gương mặt quỷ dữ tợn, giữa vạn ngàn ngọn đèn, ngũ quan của Sở Triệu Hoài rõ ràng, khuôn mặt diễm lệ xinh , một tòa lầu đèn khổng lồ, hưng phấn vẫy tay với .

Bàn tay mảnh khảnh còn quấn băng gạc như thể hô phong hoán vũ, chỉ vẫy vẫy vài cái, đuổi hết lũ “ác quỷ” xung quanh .

Tầm của Cơ Tuân đột nhiên trở nên rõ ràng.

Tiếng huyên náo, vô cùng náo nhiệt.

Trong nháy mắt, từ địa ngục trở về nhân gian.

Sở Triệu Hoài vẫy tay một hồi thấy đến, đành nhảy lên vẫy vẫy: “Ca ca! Ca ca mau tới đây.”

Cơ Tuân nhắm mắt , xoa dịu đôi tai đang ong ong, chậm rãi bước tới.

Dường như những ảo giác quỷ dị từng xuất hiện, Cơ Tuân thoáng chốc khôi phục như thường, thần sắc nhàn nhạt, chỉ là trong con ngươi hiện lên vài tia máu.

“Sao ?”

“Đèn lồng.” Sở Triệu Hoài buông tay xuống, vội vàng với , “Người ném trúng tám mũi tên bình là thể nhận chiếc đèn lồng lớn nhất.”

Cơ Tuân về phía chiếc bình mà Sở Triệu Hoài ném.

Chỉ một mũi tên ở trong.

Cơ Tuân lạnh nhạt : “Đại công tử chiếc đèn lồng ?”

Sở Triệu Hoài ho một tiếng, thuần thục : “Cũng bình thường thôi, chỉ thấy thú vị, chứ đặc biệt .”

Cơ Tuân , lấy tám mũi tên, động tác tùy ý lười biếng, chậm rãi ném mũi tên đầu tiên.

Sở Triệu Hoài giật , vội bảo nghiêm túc một chút.

Liền một tiếng “cạch”.

Trúng .

Sở Triệu Hoài kinh ngạc trừng mắt.

Cơ Tuân bách phát bách trúng, ở kinh thành nhiều năm tự nhiên cũng chơi qua trò ném tên bình. Hắn ném trúng một mũi tên thậm chí thèm , liên tiếp ném mấy mũi tên còn , tất cả đều trúng.

Người trông lầu đèn đến khóe miệng co giật.

Miệng bình rượu nhỏ hơn so với bình ném tên thông thường, chính là để tăng độ khó. Phố đèn mới bắt đầu nửa buổi, chẳng lẽ chiếc đèn lồng lớn nhất thắng .

Cơ Tuân nhẹ nhàng ném mũi tên cuối cùng .

Vẫn trúng.

Người trông lầu đèn mặt mày tái mét, nhưng vẫn cung kính gỡ chiếc đèn lồng lớn nhất xuống dâng lên.

Chiếc đèn lồng chế tác tinh xảo, công phu phức tạp, khung bằng gỗ sơn mài, bốn phía viền một vòng thủy tinh vẽ hoa văn long phượng trình tường, thắp đèn lên trông vô cùng khí thế.

Mắt Sở Triệu Hoài sáng rực, rụt rè vặn vẹo tay chờ Cơ Tuân tặng cho .

Cơ Tuân xách đèn lồng xoay một vòng, hứng thú : “Không tệ, bản vương mang về treo trong phòng ngủ, nhất định sẽ tăng thêm vẻ .”

Sở Triệu Hoài: “…”

Sở Triệu Hoài khô khốc : “Ồ, .”

Cơ Tuân mắt mang ý , hỏi một câu: “Đại công tử ?”

Sở Triệu Hoài ý trêu chọc trong giọng , cũng hiếm khi nổi lòng phản nghịch, vung tay áo, lạnh nhạt : “Xem cũng chỉ , còn bằng treo lầu đèn, Đại công tử cũng .”

Ý trong mắt Cơ Tuân càng sâu.

Sở Triệu Hoài đến mặt nóng bừng, xách chiếc đèn lồng nhỏ của tiếp tục dạo.

Chiếc đèn lồng hoa mỹ, tượng trưng cho tài nghệ ném tên cao siêu, thu hút ánh mắt của xung quanh.

Cơ Tuân xách đèn lồng, vẫn chậm rãi trêu chọc Sở Triệu Hoài: “Cái đèn xách nặng quá, bản vương cũng thích xách, là tùy tiện tìm tặng .”

Sở Triệu Hoài cốt khí, cắm đầu về phía , thèm để ý.

Yêu tặng ai thì tặng, liên quan đến y.

Cơ Tuân cứ như trêu chọc Sở Triệu Hoài suốt một đường, đêm khuya hẳn, ít bắt đầu lục tục về nhà.

Sở Triệu Hoài chơi thỏa thích, cả còn vẻ bất đắc dĩ và u ám như lúc mới đến.

Ngay lúc hai đang về phía xe ngựa, một đột nhiên từ con hẻm tối bên cạnh chạy chặn đường.

Là Ân Trùng Sơn.

Ánh mắt Sở Triệu Hoài sâu thẳm liếc Cơ Tuân.

Chẳng mang theo ám vệ ?

Cơ Tuân dường như cũng bất ngờ, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì?”

“Đại sự khẩn cấp.” Ân Trùng Sơn do dự Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài nhận hai bàn chuyện riêng, cũng điều mà ngoan ngoãn đến bên một bức tường dán cáo thị để chờ.

Cơ Tuân : “Nói .”

Ân Trùng Sơn từ trong tay áo lấy hai bức chân dung: “Đã tra cứu Vương phi thuyền, chỉ là hai …”

Cơ Tuân nhíu chặt mày, đưa tay mở bức chân dung .

Là cáo thị truy nã của quan phủ, một nam một nữ.

— Chính là đám hải tặc gần đây đang gây họa ở kinh thành.

Ân Trùng Sơn : “Lúc thuộc hạ tra thì hai của Binh Mã Ty bắt . Ta bí mật gặp Lục Thống lĩnh, hai theo chân Vương phi kinh thành, vì lúc đó là của Hầu phủ đón Vương phi thành, nên Cửa Thành Ti kiểm tra kỹ lộ dẫn của họ.”

Bàn tay cầm bức chân dung của Cơ Tuân hung hăng siết , mắt hiện lên dáng vẻ Sở Triệu Hoài lóc biện giải cho họ hôm qua, ánh mắt lạnh lẽo gần như mang theo lệ khí.

Ân Trùng Sơn lẽ vội vã chạy tới, trán còn lấm tấm mồ hôi: “Ngày mai của Binh Mã Ty tám phần mười sẽ đến tìm Vương phi để hỏi chuyện, Thái Tử tất nhiên sẽ bỏ qua cơ hội , cùng Vương phi…”

“Không cần.” Cơ Tuân liếc mắt về phía Sở Triệu Hoài đang gi/ế/t thời gian ở xa, tay hung hăng vò nát hai bức chân dung, hờ hững , “Đừng để y , ngày mai sẽ đến Binh Mã Ty một chuyến.”

Ân Trùng Sơn đành gật đầu.

Phu xe dắt ngựa tới, Cơ Tuân bảo Ân Trùng Sơn , : “Đại công tử, về phủ thôi.”

Sở Triệu Hoài ngẩng đầu xem cáo thị tường, ngơ ngác phản ứng.

Mí mắt Cơ Tuân giật giật, chậm rãi tiến lên: “Sở Triệu Hoài?”

Sở Triệu Hoài như tỉnh mộng, mờ mịt “A?” một tiếng: “Đi ?”

Cơ Tuân nhận điều , theo tầm mắt của Sở Triệu Hoài sang, sững .

Trên tường dán cáo thị, chính là gương mặt của hai tên hải tặc .

Sở Triệu Hoài lẽ nhận nhờ nốt ruồi mặt phụ nữ, dường như chút ngượng ngùng, mang theo vẻ khó xử giấu với Cơ Tuân, khô khốc : “Vương gia đúng.”

Cơ Tuân dường như đưa tay đỡ y: “Ngươi…”

“Hóa …”

Sở Triệu Hoài hai chữ khựng , khóe môi y cong lên dường như dùng nụ để che giấu sự hổ, nhưng đáy mắt là nỗi khổ sở.

Sở Triệu Hoài lẩm bẩm: “… Hóa bọn họ thật sự lừa gạt .”

--------------------

Loading...