Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 43
Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:47
Lượt xem: 384
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả một con phố cửa Vương phủ đều là sạp hàng.
Sở Triệu Hoài cầm theo bạc dạo từ đầu đến cuối phố, ngạc nhiên phát hiện phần lớn sạp hàng quả thực bán món ăn Giang Nam, ngay cả món cá chiên xốp giòn mà y thích nhất cũng hương vị khá là chính tông.
Sở Triệu Hoài vốn định gọi Cơ Dực ăn trưa, giờ dạo một vòng bên ngoài no căng.
Lưu luyến trở về Vương phủ, Sở Triệu Hoài nghĩ nghĩ chạy ngược , hỏi lão nhân thổi tò he: "Gia gia, ngày mai các đến ?"
Lão nhân dường như nghẹn lời, do dự : "Chúng … nên đến nữa ?"
Sở Triệu Hoài ngơ ngác: "A?"
Lão nhân liếc mắt về phía như trông thấy điều gì, Sở Triệu Hoài cũng nghi hoặc đầu .
Chẳng từ lúc nào, Triệu bá bậc thềm cửa Vương phủ, tay dường như đang vẫy vẫy, thấy Sở Triệu Hoài đầu thì lập tức rụt rè thu về, khẽ gật đầu.
Lão nhân thở phào một , : "Ngày mai đến."
Sở Triệu Hoài tức thì vui mừng: "Vậy ngày mai đến tìm ngài."
Lão nhân vui vẻ gật đầu với y.
Sở Triệu Hoài lúc mới yên lòng trở về Vương phủ.
Triệu bá đang đợi, cánh tay còn vắt một chiếc khăn choàng cổ bằng lông hồ ly, Sở Triệu Hoài bước lên thềm đá vội quàng cho y.
Sở Triệu Hoài ngoan ngoãn yên mặc cho Triệu bá sắp đặt, tay cầm bức tượng gỗ nhỏ mua mân mê rời, nén tò mò hỏi: "Dạo cửa Vương phủ vắng vẻ lắm mà, hôm nay đông thế , Vương gia đuổi ?"
Triệu bá ho một tiếng: "Tết nhất mà, đuổi làm gì?"
" hàng quán đều mở cửa buôn bán đầu năm , còn tính là trong Tết ?"
Triệu bá rành rọt: "Qua rằm tháng Giêng mới hết Tết chứ... Ai da, tượng gỗ của Vương phi thật, tay nghề tinh xảo, chắc hẳn tốn ít bạc."
Tượng gỗ là một con kỳ lân nhỏ ngẩng đầu rống vang, ngũ quan linh động, vảy cũng chạm khắc từng lớp, còn tinh xảo và chi tiết hơn con hôm qua y đập trúng.
"Còn ." Sở Triệu Hoài vuốt ve chiếc sừng đầu kỳ lân, "Ta còn tưởng mấy lạng bạc, ngờ chỉ lấy hai mươi văn, giá cả ở kinh thành lúc cao lúc thấp thế ."
Triệu bá cũng hùa theo, đấy đấy.
Sở Triệu Hoài vớ món hời, xách theo chỗ cá chiên xốp giòn ăn hết tìm Cơ Dực.
Cơ Dực vẫn đang lóc sách luận trong thư phòng của cha , lòng bàn tay cầm bút run lẩy bẩy suýt nổi chữ, Sở Triệu Hoài đến gần mới thấy lòng bàn tay đánh.
Thảm quá.
Cơ Dực thấy y, vội nén nước mắt, vẻ điềm tĩnh : "Sao ngươi tới đây, đang bận làm bài tập... Á! Dừng tay, dừng tay!"
Sở Triệu Hoài bộ lâu, chân mỏi nhừ, bèn tùy tiện tìm một chỗ xuống, lấy cá chiên xốp giòn định ăn tiếp thì thấy Khuyển Tử gào lên như mèo giẫm đuôi nhảy dựng lên.
"Ngươi lấy dùi đ.â.m đùi đấy ?" Sở Triệu Hoài khó hiểu , "Làm bài tập thật là khắc khổ."
Cơ Dực sa sầm mặt, hùng hổ bước tới lôi Sở Triệu Hoài dậy: "Ngươi đánh ? Thư phòng của cha bao giờ cho phép mang đồ ăn , ngươi còn... Ngươi mang cái gì thế , mùi nặng ?!"
Sở Triệu Hoài ngây thơ đáp: "Cá chiên xốp giòn."
"Ngươi tiêu ." Cơ Dực trầm giọng , "Cha sẽ treo ngươi lên đánh."
Nghe như thật, Sở Triệu Hoài cũng sợ, vội dậy, đến cả cá chiên cũng cần mà định bỏ chạy.
Cơ Dực níu lấy cổ tay y: "Ngươi đấy?"
Sở Triệu Hoài nghiêm mặt : "Ta… về sắc thuốc cho cha ngươi, đây mới là đại sự khẩn yếu nhất... Buông , buông ."
"Nói bậy!" Cơ Dực hiếm khi lanh trí, giận dữ , "Ngươi định ve sầu thoát xác để đổ vạ cho chứ gì! Bản Thế tử cho ngươi , đừng mơ, ch*t thì cùng ch*t, dù cũng đòn hai ngày ."
Nói , hai tay vươn , cùng Sở Triệu Hoài giằng co.
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài đánh, liều mạng thoát nhưng kéo , nửa bước khó .
Ngay lúc hai đang lằng nhằng, một giọng quen thuộc lạnh lùng vọng tới: "Làm gì đấy?"
Sở Triệu Hoài và Cơ Dực đồng thời cứng đờ, ngây ngốc đầu .
Cơ Tuân tay cầm trượng đầu chim cu, xe lăn, ánh mắt nhàn nhạt sang.
Cơ Dực: "..."
Sở Triệu Hoài: "..."
Lại đẩy xe lăn tới ư?
Sao thấy tiếng gì hết ?
Cơ Dực thoáng chốc tách khỏi Sở Triệu Hoài, giả vờ trấn tĩnh sửa vạt áo xộc xệch: "Cha."
Đĩa cá chiên xốp giòn của Sở Triệu Hoài vẫn còn đặt bàn, trong đầu y chỉ lời của Cơ Dực "treo lên đánh", cố nén đôi chân run rẩy, vẻ như chuyện gì xảy : "Vương gia."
Cơ Tuân chậm rãi cất lời: "Giờ ngươi đáng lẽ đang làm gì?"
Sở Triệu Hoài đang định trả lời, Cơ Dực ủ rũ : "Cha, con sai ."
"Hôm nay xong sách luận..." Cơ Tuân liếc mắt qua, bắt gặp đôi đồng tử hoảng sợ của Sở Triệu Hoài, lời bỗng im bặt, một lúc lâu mới đổi câu, "Bữa tối khỏi ăn."
Cơ Dực sững sờ, thấy chịu đòn, tức thì mừng rỡ xuống tiếp tục cặm cụi .
Cơ Tuân lúc mới về phía Sở Triệu Hoài, mở miệng định .
Sở Triệu Hoài "a" một tiếng, vội chạy tới gạt Ân Trùng Sơn , đẩy xe lăn của Vương gia tiến về phía , miệng thì ân cần : "Vương gia tặng đồng hồ Tây Dương, báo đáp thế nào, nên cố ý mua cá chiên xốp giòn về cho Vương gia nếm thử."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Dực tròng mắt như lồi , nín thở, lòng run sợ .
là sống nữa !
Coi như lùi một vạn bước, cha truy cứu chuyện tự ý mang đồ ăn thư phòng, nhưng thứ đồ bẩn thỉu bán ở quán ven đường , cha thể động ?
Đây chẳng là nịnh hót đúng chỗ .
Ánh mắt Cơ Tuân quả nhiên lạnh .
Sở Triệu Hoài nhắm mắt dám thẳng .
Cơ Tuân cụp mắt đĩa cá chiên xốp giòn gói trong giấy dầu bàn.
Miếng cá cùng rõ ràng cắn mất một góc, cố ý mua cho ?
Ngay lúc cả hai đang nơm nớp lo sợ, Cơ Tuân thờ ơ giơ tay, cầm đũa gắp một miếng cá, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, tao nhã cắn một miếng.
Sở Triệu Hoài sững sờ.
Cơ Dực cằm và bút đều rơi xuống đất.
Khẩu vị của Sở Triệu Hoài thiên về ngọt, y còn bảo chủ quán rưới thêm ít nước tương ngọt, ăn một miếng là vị ngọt ngấy đọng giữa kẽ răng.
Cơ Tuân ăn vài miếng đặt đũa xuống: "Vương phi lòng."
Sở Triệu Hoài như tỉnh mộng, lúc mới muộn màng nhớ một miếng cá y cắn một miếng.
Cơ Tuân sẽ thấy mà vẫn ăn chứ?
Sở Triệu Hoài bất an siết chặt ngón tay, cảm giác chột như làm chuyện , khá mất tự nhiên : "Vương gia thích là ... về ."
"Ừm."
Sở Triệu Hoài vội vàng chạy như một làn khói.
Cơ Dực quả thực thể tin nổi Sở Triệu Hoài phạm tội ch*t mà trở , trợn mắt hồi lâu, cuối cùng nhịn : "Cha, thiên vị!"
Lần chỉ ăn một miếng bánh ngọt mắng.
Cơ Tuân liếc một cái.
Cơ Dực tức khắc như con ch.ó con đạp một cước, "ư" một tiếng, dám hó hé.
Cơ Tuân hỏi: "Tối nay xong sách luận ?"
Cơ Dực rầu rĩ : "Chắc là xong... con ăn tối."
Cơ Tuân lạnh lùng lệnh: "Một bài sách luận gì khó, tối nay xong."
Cơ Dực ngẩn , nhỏ giọng hỏi: "Ngày mai cha việc dặn con làm ?"
"Ừm."
Cơ Tuân cúi mắt đĩa cá chiên xốp giòn đẫm nước sốt, ma xui quỷ khiến nhớ đến con phố dài hôm nay.
Rõ ràng xung quanh ồn ào náo nhiệt, tấp nập, Sở Triệu Hoài cũng hiếm khi chạy nhảy khắp nơi, thấy thứ gì mới lạ cũng ghé xem.
... Lại hiểu khiến cảm thấy y thật đáng thương.
*
Sáng sớm hôm , Vương phi đáng thương trời còn sáng dậy nấu thuốc, cũng cần Triệu bá gọi, bữa sáng sắc thuốc xong xuôi.
Trên bàn trong phòng ấm, Cơ Tuân ung dung bưng thuốc uống, Sở Triệu Hoài động đũa, dáng vẻ phấn khởi ngoài.
Cơ Tuân : "Không ăn sáng ?"
"Không ăn." Sở Triệu Hoài , "Ta còn đói lắm, đợi Vương gia uống xong thuốc ngoài ăn tạm chút gì đó."
Cơ Tuân nhíu mày.
Đồ ăn bên ngoài , nếm thử cho vị thì , thể coi là bữa chính?
Cơ Tuân đặt bát thuốc xuống, gạt tay Triệu bá định tiến lên, cúi mắt múc một chén canh cá diếc còn nóng hổi đặt mặt Sở Triệu Hoài.
Cá diếc nhiều xương nhưng thịt ngon, mặt canh nổi một lớp váng mỡ, hương thơm phả mặt.
Nếu là Triệu bá múc, Sở Triệu Hoài thích ăn thể làm nũng động đũa.
đây là Vương gia tự tay múc canh, Sở Triệu Hoài dù do dự cũng đành nhận lấy, cầm thìa húp vài ngụm định đặt xuống, để dành bụng ngoài ăn vặt.
Cơ Tuân đầu cũng ngẩng: "Uống hết ."
Tay Sở Triệu Hoài cứng đờ, đành bất đắc dĩ uống cạn.
Bữa sáng ở Vương phủ nhiều món, bát cũng nhỏ, Sở Triệu Hoài uống xong đặt xuống, Cơ Tuân đưa tay múc một bát canh gà tổ yến đưa tới.
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài định phản kháng: "Vương gia, no ."
"Bữa sáng hôm qua ăn nửa canh giờ, hôm nay uống hai ngụm canh no ." Cơ Tuân gật đầu, "Vương phi quả nhiên tu tiên ích cốc, thiên phú dị bẩm, một ngày công lực đại thành."
Sở Triệu Hoài: "..."
Sở Triệu Hoài cho cứng họng, đành nâng bát lên uống tiếp.
Sổ sách của Vương phi ghi chép rõ ràng đến cả việc Sở Triệu Hoài ăn mấy miếng thức ăn, Cơ Tuân tự nhiên rõ khẩu phần của y, gắp cho y thêm chút đồ ăn, Sở Triệu Hoài sợ móc, đành ai đến cũng từ chối.
Đợi đến khi y ăn no căng, Sở Triệu Hoài còn kịp mở miệng, Cơ Tuân đặt đũa xuống, ôn tồn nhã nhặn : "Được , Vương phi ngoài ăn tạm chút gì đó ."
Sở Triệu Hoài: "..."
Còn nuốt nổi nữa ?
Sở Triệu Hoài uống xong thuốc, rầu rĩ dậy, cố ý thèm chào hỏi định bỏ .
Cơ Tuân : "Bữa trưa về phủ ăn."
Sở Triệu Hoài cả gan giả vờ thấy, chạy biến.
Triệu bá lo Vương gia sẽ nổi giận, thăm dò : "Vương phi còn nhỏ, đang tuổi ham chơi."
Cơ Tuân lên tiếng, cầm khăn ướt lau tay, ánh mắt vô tình lướt qua, chợt khựng .
Cánh cửa gỗ chạm trổ của phòng ngủ khép hờ, rèm châu buông xuống, qua khe hở thể thấy chiếc đồng hồ Tây Dương tinh xảo hoa mỹ bàn.
... Bên cạnh chiếc đồng hồ Tây Dương, một bức tượng gỗ kỳ lân nhỏ đang ngẩng đầu rống vang đặt ngay ngắn, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.
Cơ Tuân hồi lâu, đột nhiên chậm rãi mỉm .
*
Quả nhiên như lời lão nhân thổi tò he, hôm nay con phố dài cửa Vương phủ vẫn qua kẻ , vô cùng náo nhiệt.
Hôm qua Sở Triệu Hoài chỉ qua loa dạo một vòng, đang định xem kỹ hơn, một bàn tay từ phía đặt lên vai y.
Sở Triệu Hoài sững , phản xạ điều kiện xoay tay đánh tới.
"Ực..."
Cơ Dực kịp đề phòng đánh trúng ngực, suýt nữa tại chỗ hộc máu: "Ngươi làm gì ?!"
Sở Triệu Hoài thấy là Thế tử, vội thu tay về, chột : "Xin , làm ngươi thương ?"
Một kẻ ốm yếu cũng chẳng bao nhiêu sức lực, Cơ Dực xoa xoa ngực, tức giận : "Bản Thế tử làm bằng đậu hũ, dễ thương thế ? Khụ... Đi thôi, bản Thế tử dẫn ngươi chơi."
Sở Triệu Hoài ngạc nhiên kéo cổ tay về phía : "Ngươi lên lớp ?"
"Tối qua làm xong ... thật dài dòng, thôi, hôm nay dạo phố gì?"
Cơ Dực ngáp một cái, mắt mơ hồ quầng thâm, nhưng tinh thần , con phố tấp nập quen thuộc cửa, thầm nghĩ.
Từ nhỏ đến lớn, cửa nhà bao giờ náo nhiệt như .
Con phố dài ngoài Vương phủ nối thẳng đường lớn kinh thành, tính cả khu vực xung quanh phủ , khu chợ nhỏ cũng dài đến hai, ba dặm, chẳng khác gì dạo phường Bình An.
Sở Triệu Hoài theo Cơ Dực về phía , phát hiện sạp hàng dường như còn nhiều hơn hôm qua.
Cơ Dực hứng thú dạt dào: "Này, ở đây nhiều sạp đổ xúc xắc, ngươi thể đổ một sáu mặt giống ?"
Lần thuyền hoa cùng Tam Hoàng tử đánh cược, Cơ Dực chỉ lo kinh ngạc và vui mừng, kịp kỹ xem Sở Triệu Hoài làm thế nào.
Sở Triệu Hoài ăn xiên kẹo hồ lô Cơ Dực mua cho, gật đầu : "Được thôi."
Cổ tay bắt cóc cưỡng ép bẻ trật khớp, dưỡng thương một thời gian miễn cưỡng cử động , Sở Triệu Hoài tìm một sạp hàng, ngón tay cầm đồng xu tùy ý tung lên.
Dù tay thương, y vẫn tung năm đồng xu cùng một mặt.
Cơ Dực kinh ngạc vô cùng: "Ngươi học cái ở ?"
Sở Triệu Hoài nghi hoặc : "Chuyện gì khó ? Chơi nhiều tự nhiên sẽ ."
Cơ Dực: "..."
Bỗng nhiên nhớ tới câu tối qua của cha : "Một bài sách luận gì khó".
Hai tiếp tục dạo, Cơ Dực nhịn một lúc , hỏi: "Tay của ngươi ?"
Sở Triệu Hoài : "Bị trật khớp, dưỡng một thời gian là khỏi."
"Không ." Cơ Dực kéo tay áo y lên, ngón tay chỉ vết sẹo cổ tay y, "Chỗ ."
Động tác ăn vặt của Sở Triệu Hoài khựng , cơ thể như cứng đờ.
Cơ Dực: "Triệu Hoài?"
Sở Triệu Hoài "" một tiếng, kéo tay áo xuống che vết sẹo, tự nhiên : "Vô tình thương thôi... Lương Phương , hai lúc nào cũng như hình với bóng ?"
Thấy Sở Triệu Hoài , Cơ Dực cũng hỏi nữa.
Hắn bĩu môi: "Đừng nhắc đến với , nhắc đến là tức."
"Sao ?"
"Bản Thế tử hẹn ngày mười bốn tháng Giêng cùng sách luận, tiện thể thể chép... khụ, ý là tham khảo, tham khảo bài của ." Cơ Dực trợn trắng mắt, "Ai ngờ thằng nhóc đó Quốc Tử Giám nghỉ, xong hết bài tập, còn giả vờ xin , 'Hay là giúp Thế tử một bài nhé'."
Sở Triệu Hoài: "..."
Cơ Dực vẫn còn bĩu môi nhại giọng Lương Phương: "Hay là giúp Thế tử một bài nhé, là giúp Thế tử... Phì, ai thèm?"
Sở Triệu Hoài nhịn , bật thành tiếng.
Tính tình Cơ Dực trông vẻ ngang tàng vô tư, nhưng thực chất cực kỳ am hiểu đạo lý đối nhân xử thế, ở cùng thoải mái tự tại, cần hao tâm tổn trí đắn đo từng lời ăn tiếng .
Con phố dài cửa Vương phủ cứ thế bày bán liên tục mấy ngày, ngày nào Cơ Dực cũng cùng y ngoài chơi, Sở Triệu Hoài vô cùng vui vẻ.
... Chủ yếu là Thế tử giàu nứt đố đổ vách, Sở Triệu Hoài hễ trúng thứ gì, Thế tử vung tay mua hết, chê y từng trải sự đời.
Cứ thế dạo chơi ba, bốn ngày, Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng dạo chán.
Cơ Dực xong bài tập, cần chịu khổ trong thư phòng của Cơ Tuân, vui vẻ tìm đám bạn bè ăn chơi.
Tuyết rơi Tết ở kinh thành tan hết, tiết trời hiếm khi ấm áp, Cơ Tuân ngoài phủ, Sở Triệu Hoài việc gì làm, thảnh thơi trong sân phơi nắng.
Kinh thành lạnh hơn Giang Nam, Sở Triệu Hoài quấn áo choàng lười biếng , tiện tay tung một ít thức ăn cho cá.
Con cá chép gấm đập trúng ở phường Bình An đang bơi lội trong ao nhỏ ngăn riêng bên hồ, mới mấy ngày béo lên một vòng.
Sở Triệu Hoài còn dễ nuôi hơn cá, chỉ cần ăn no mặc ấm, cuộc sống an nhàn là mãn nguyện.
Khoảng thời gian , y dường như còn tha thiết về Lâm An như nữa.
Sở Triệu Hoài nắng chiếu cho buồn ngủ, mơ màng thấy giọng ngăn cản quen thuộc của Triệu bá.
"Ngài chờ một chút, đây là hậu viện Vương phủ, Vương gia nhất định sẽ nổi giận!"
"Dừng bước!"
Sở Triệu Hoài lười nhác mở mắt, còn tưởng Triệu bá đang cản Thế tử.
Định thần , là một đàn ông xa lạ.
Trán Triệu bá đẫm mồ hôi: "Lục đại nhân, ngài thánh chỉ cũng Vương gia cho phép mà tự tiện xông , nếu kinh động đến Vương phi e là trọng tội."
Lục Vô Tật nhướng mày: "Ta phụng mệnh tra án, thánh chỉ?"
Triệu bá nhíu mày: " Vương phi của chúng nghi phạm, thể vô lễ xông như ?"
Lục Vô Tật vẻ đạo mạo dừng bước, hướng về phía Sở Triệu Hoài đang ló đầu từ xa, : "Vương phi, Lục Vô Tật cầu kiến."
Sở Triệu Hoài khẽ nhíu mày.
Y từng qua tên của Lục Vô Tật, cầm lò sưởi tay nhỏ thẳng , gật đầu : "Mời."
Lục Vô Tật nhướng mày với Triệu bá một cái, sải bước tới.
Sở Triệu Hoài khoác áo choàng đen, ánh mặt trời, lớp lông hồ ly trắng như tuyết mềm mại ôm lấy cổ y, tựa như vị quý nhân nuôi dưỡng trong gấm vóc, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ quý phái.
Lục Vô Tật vẻ làm cho lóa mắt, tự nhiên dời tầm mắt, quỳ một gối hành lễ.
"Bái kiến Vương phi."
Sở Triệu Hoài và Cơ Tuân hòa thuận, đáp cũng nhàn nhạt: "Lục Thống lĩnh thật uy phong, tra án tra đến tận Cảnh Vương phủ, tiếp theo là tống ngục ?"
Lục Vô Tật khựng , Sở Triệu Hoài bảo dậy, đành tiếp tục quỳ ở đó.
Hắn cũng tức giận, : "Vương phi thể ngàn vàng, ty chức dám mạo phạm... chỉ là phụng mệnh đến tra hỏi hộ tịch của những kinh trong hai tháng gần đây."
Cẩm Y Vệ và của Ty Binh Mã phụ trách tra án hải tặc, ai cũng đắc tội Cơ Tuân, đành đẩy kẻ xui xẻo Lục Vô Tật làm việc khó.
Sở Triệu Hoài cúi mắt : "Ta từ Giang Nam đường thủy kinh, Lục Thống lĩnh đến chỗ vệ binh cổng thành là thể tra giấy thông hành của ."
"Giấy thông hành đương nhiên tra." Lục Vô Tật chịu buông tha, "Chỉ là để phòng vạn nhất, ty chức vẫn đến hỏi chi tiết cụ thể."
Sở Triệu Hoài khẽ nhíu mày, siết chặt lò sưởi tay.
Đây rõ ràng là làm khó dễ.
Vương phi của Cảnh Vương phủ nếu dính líu vụ án, mất mặt chính là Cơ Tuân.
Dưới ánh nắng, mái tóc đen của Sở Triệu Hoài tôn lên làn da trắng như tuyết, đến nao lòng.
Lục Vô Tật liếc một cái, nhanh chóng dời tầm mắt.
Chẳng trách Cảnh Vương luôn gần nam sắc nữ sắc chỉ bỏ giá cao mua nén nhang đầu, mà còn cho một đám đến bày chợ cửa phủ.
Hóa là trầm luân sắc .
Bỗng nhiên nhớ tới câu vẻ đây của Cơ Tuân dạo : "Dung mạo bình thường, khen cũng chẳng gì để khen, nuôi cho vui thôi."
Lục Vô Tật suýt nữa bật .
Sở Triệu Hoài dường như cảnh giác với , Lục Vô Tật cũng dọa y, quanh ai, thấp giọng tiến gần: "Vương phi cần cảnh giác như , ty chức đến hỏi chuyện Cảnh Vương điện hạ sắp đặt."
Tuy Lục Vô Tật hề bàn với Cơ Tuân, nhưng chỉ hỏi vài câu, chắc cũng làm tổn thương đến bảo bối của .
Sở Triệu Hoài chau mày, hài lòng vì đến quá gần, cố nén sợ hãi ngả , thần sắc lạnh lùng, đưa chân dùng mũi giày nhẹ nhàng đẩy vai Lục Vô Tật.
"Lui ."
Lục Vô Tật đành lùi .
Sở Triệu Hoài im lặng .
Cảnh Vương sắp đặt đến hỏi , nhưng lời đồn chẳng hai hợp ?
Sở Triệu Hoài chằm chằm Lục Vô Tật, phát hiện điều gì, tùy ý sửa áo choàng: "Lục đại nhân xin lên... ngươi hỏi gì?"
Lục Vô Tật dứt khoát dậy, gật đầu : "Chỉ là làm theo lệ, xin hỏi lúc thành Vương phi mang theo tùy tùng ?"
Sở Triệu Hoài lắc đầu: "Không ."
Lục Vô Tật : "Vậy đến đón ?"
"Không ."
Lục Vô Tật: "Có đồng hành ?"
Sở Triệu Hoài nhíu mày, dừng một chút mới khó chịu : "Không ."
Lục Vô Tật : "Vương phi thật, nếu khớp với ghi chép ở cổng thành, e là mời ngài đến Chiếu Ngục một chuyến."
Sở Triệu Hoài dính những chuyện rắc rối ở kinh thành, y cũng nên trả lời thế nào, chỉ sợ sai một câu sẽ gây phiền phức cho Cơ Tuân.
Ngay lúc y sắp mất kiên nhẫn, một giọng từ xa vọng .
"Lục Thống lĩnh đang thẩm vấn phạm nhân ?"
Sở Triệu Hoài ngước mắt lên.
Cơ Tuân tay cầm trượng đầu chim cu, ngay ngắn xe lăn gốc mai, ánh mắt như như : "Trận thế lớn như chắc là trọng án, cần bản vương mang gông đến đại nghĩa diệt , còng Vương phi , đưa đến Chiếu Ngục chờ các ngươi xử lý ?"
Lục Vô Tật chắp tay chào: "Bái kiến Vương gia."
"Không dám nhận lễ của Lục Thống lĩnh." Cơ Tuân lạnh nhạt , "Vạn nhất Vương phi thật sự cấu kết với hải tặc, bản vương cũng thoát khỏi tội danh bao che tội phạm, đến lúc đó thành tù nhân, còn nhờ Lục Thống lĩnh chiếu cố nhiều."
Lục Vô Tật: "..."
Lục Vô Tật cho cứng họng, trong lòng thầm oán hôm nay kẻ công kích mạnh mẽ hơn .
Không chỉ hỏi vài câu thôi , cần độc miệng như ?
Lục Vô Tật chỉ đến cho lệ, gật đầu : "Ta hỏi xong, làm phiền Vương phi , ty chức xin cáo lui."
Nói xong, sải bước rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-43.html.]
Sở Triệu Hoài cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, y dậy: "Vương gia..."
"Hắn hỏi ngươi gì thì ngươi đáp nấy." Cơ Tuân , "Thường ngày thấy Vương phi hỏi gì đáp nấy như ?"
Sở Triệu Hoài: "..."
Không chỉ đó giả vờ thấy , còn nhớ đến bây giờ?
Sở Triệu Hoài đành giải thích: "Hắn là do Vương gia chỉ thị..."
Cơ Tuân lạnh nhạt : "Hắn ngươi liền tin ?"
Sở Triệu Hoài hiểu vì chuyện gai, mờ mịt : "Cũng ."
Y chỉ cảm thấy giọng của Lục Vô Tật chút quen thuộc, dường như là giọng của tên ám vệ đeo mặt nạ đưa Cơ Tuân về dạo .
Hơn nữa, y cũng tin Lục Vô Tật.
"Ngươi..." Sở Triệu Hoài ngập ngừng , "Ngươi tức giận ?"
Tính tình Cơ Tuân so với nóng nảy thất thường hơn nhiều, bình thường còn miễn cưỡng khống chế , hôm nay câu nào phạm điều cấm kỵ, vẻ âm hiểm mặt nhất thời che giấu .
Cơ Tuân phát hiện Sở Triệu Hoài dọa sợ, nhíu mày đưa tay lên trán day day mi tâm, che nửa khuôn mặt, giọng điệu lạnh lùng.
"Không ... đừng dễ tin ngoài như , ngươi Lăng ám vệ cùng , để theo ngươi rời nửa bước."
Sở Triệu Hoài sững sờ: "Sao?"
Y phạm nhân, tại theo sát rời?
Sở Triệu Hoài dậy, lập tức bắt mạch cho Cơ Tuân.
Chắc là sáng nay y mơ màng tính sai liều lượng thuốc, khiến đầu óc uống đến hồ đồ ?
Cơ Tuân cau mày, lạnh lùng y nắm lấy cổ tay : "Làm gì?"
"Bắt mạch cho Vương gia." Sở Triệu Hoài , "Ngài rõ ràng đang năng lộn xộn."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân xoay cổ tay nắm lấy tay Sở Triệu Hoài, im lặng hồi lâu cuối cùng giải thích một câu: "Ngươi còn nhỏ, lòng kinh thành hiểm ác, lúc nào cũng quá dễ tin khác, theo thể bảo vệ ngươi tránh khỏi nguy hiểm."
Sở Triệu Hoài thích xung đột với khác, cố nén ý phản bác, nhẹ giọng : "Vương gia bận rộn một ngày, chắc mệt , về nghỉ ngơi , sắc thuốc cho ngài..."
Tay Cơ Tuân chợt siết chặt: "Sở Triệu Hoài."
Sở Triệu Hoài cứng tại chỗ, im lặng hồi lâu cuối cùng nhẹ giọng : "Vậy chi bằng cứ theo lời Vương gia , lấy gông xiềng cùm , khóa giường, như thế chẳng sẽ an hơn ?"
Đồng tử Cơ Tuân khẽ động.
Sở Triệu Hoài ít khi chuyện như .
Đây rõ ràng là lời lẫy, Cơ Tuân nắm lấy cổ tay y, mắt thể khống chế mà hiện lên cảnh đêm đó khi thuốc phát tác, cổ tay Sở Triệu Hoài mang xiềng xích, ngoan ngoãn co quắp giường.
Như , dường như cũng tệ.
Cơ Tuân day huyệt thái dương, đè nén sự khô nóng trong lòng: "Bản vương từng như ."
" ý của Vương gia chính là như ." Sở Triệu Hoài cúi mắt , tâm trạng dường như gì gợn sóng, nhưng kỹ sẽ phát hiện giọng y chút run rẩy, "Ngươi cảm thấy là kẻ ngu ngốc dễ tin bất cứ ai, ngươi cũng cho rằng ngày ở phường Bình An nếu ngươi kịp thời tay ngăn cản, sợ là sớm lừa bán ."
Cơ Tuân im lặng .
Ân Trùng Sơn ở một bên gấp đến trán đổ mồ hôi, hận thể Vương gia trả lời.
Lúc thể im lặng?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mau phủ nhận chứ.
Không đúng...
Vương gia sẽ thật sự nghĩ như chứ?
Cục đất cũng ba phần lửa, sự dung túng của Cơ Tuân dạo gần đây dường như nuôi chiều Sở Triệu Hoài, trong lòng y dấy lên một ngọn lửa vô danh, thậm chí gan dám tranh luận với sát thần.
"Ta cần Lăng ám vệ nào theo sát rời, cũng cần ngươi dạy nên tin ai nên tin ai, ch*t lúc nào ở là mệnh của ."
Ân Trùng Sơn nín thở.
Vương phi nay từng nổi giận, trong khoảnh khắc , Ân Trùng Sơn thậm chí còn tưởng Vương gia sẽ nhượng bộ.
Cơ Tuân ngay ngắn ở đó, vẻ mặt vẫn nhiều đổi: "Thường thì cận nhất mới thể dễ dàng làm tổn thương ngươi, ngay cả đứa trẻ cũng tìm loại mềm lòng dễ lừa như ngươi để bắt cóc, huống chi là khác?"
Hơi thở của Sở Triệu Hoài dồn dập mấy phần: "Ý của ngươi là tất cả những tiếp cận đều mưu đồ với ?"
"Chẳng lẽ ?"
Ân Trùng Sơn thê thảm nhắm mắt .
Sở Triệu Hoài tức giận, trừng mắt Cơ Tuân hồi lâu nên lời.
Có lẽ rằng thể lý với loại chỉ cần còn thở là sẽ đề phòng bất cứ ai như Cơ Tuân, y nguôi giận phất tay áo bỏ .
Cơ Tuân cau mày, muộn màng nhận lời quá nặng: "Sở Triệu Hoài..."
Sở Triệu Hoài bước vài bước, bỗng dừng , đột ngột .
Đồng tử Cơ Tuân khẽ run lên.
Hốc mắt Sở Triệu Hoài đỏ hoe, môi run rẩy, hồi lâu mới lẩm bẩm : "Lúc ở Giang Nam truy sát, thuyền trốn về kinh thành, nếu hai xa lạ cứu giúp, sớm ch*t thuyền ."
Hơi thở Cơ Tuân chợt nghẹn .
"Lúc bệnh nặng ngày đêm vất vả, nghỉ ngơi chăm sóc , lẽ nào ..." Sở Triệu Hoài nghẹn ngào, cố gắng kìm nén giọng run rẩy, "Lẽ nào : 'Ngươi vô duyên vô cớ đối với như , nhất định là mưu đồ với ', ?"
Cơ Tuân sững tại chỗ.
Hắn luôn miệng lưỡi sắc bén, lời lẽ như châu ngọc, lúc một chữ cũng .
Sở Triệu Hoài gắng gượng xong, nhanh chóng , dường như đưa tay lau mặt, lưng về phía , giọng run rẩy: "Mạo phạm Vương gia."
Nói xong, y bước nhanh về phòng ấm trong phòng ngủ.
Cửa "rầm" một tiếng đóng sập .
Cơ Tuân gốc mai, trầm mặc hồi lâu.
Ân Trùng Sơn dám thở mạnh, chỉ sợ vạ lây đến con cá vô tội là đây.
Hơn nửa ngày, Cơ Tuân mới lên tiếng: "Điều tra thêm xem là ai cứu ."
Ân Trùng Sơn "A" một tiếng, cẩn trọng hỏi: "Vẫn điều tra ạ?"
Vương phi giận đến độ thèm để ý đến nữa .
Cơ Tuân liếc .
Ân Trùng Sơn lập tức : "Thuộc hạ ngay đây."
Đã là mười bốn, ngày mai chính là Tết Nguyên Tiêu.
Vậy mà xảy chuyện .
Vốn dĩ lúc Vương phi vui vẻ hoạt bát, cả Vương phủ đều cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Bây giờ hai cãi một trận, Vương phi thì buồn bực trong noãn các , Vương gia càng tỏa khí thế âm trầm từng , cả phủ hạ nhân đều nơm nớp lo sợ, dám thở mạnh, chỉ e đụng rủi ro mà giận cá c.h.é.m thớt.
Trời tối, nhà bếp của Vương phủ làm một bàn đầy thức ăn.
Cơ Tuân Sở Triệu Hoài tạm thời gặp , liền chủ động đến thư phòng.
Một lát , Triệu bá nơm nớp lo sợ bước tới: "Vương gia, Vương phi... dùng bữa."
Cơ Tuân lật một trang sách, lơ đãng hỏi: "Đã mang món cá chiên giòn xốp đến ?"
"Rồi ạ." Triệu bá lau mồ hôi, "Hạ nhân còn cố ý bưng đĩa cá chiên giòn xốp đến khe cửa quạt gió trong, cả noãn các đều dậy mùi thơm, nhưng Vương phi vẫn nhất quyết chịu , y thích ăn cá."
Cơ Tuân: "..."
Cơ Tuân trầm giọng : "Các ngươi đang dỗ mèo đấy ?"
Triệu bá gượng.
"Được ." Cơ Tuân , "Ngươi với y, nếu ăn, bổn vương sẽ đích đến đút cho y ăn."
Triệu bá suýt nữa thì ho khan đến tê tâm liệt phế, cố gắng nén xuống, cung kính lui .
Rất nhanh, Triệu bá trở .
Cơ Tuân hỏi: "Ăn ?"
Triệu bá mừng rỡ : "Vương gia thật thần thông, lời , Vương phi lập tức lao khỏi phòng húp liền hai bát canh lớn, món cá chiên giòn xốp cũng ăn hơn nửa ạ."
Cơ Tuân: "..."
Ân Trùng Sơn: "Phụt."
Cơ Tuân liếc .
Ân Trùng Sơn bi thống chia buồn cho bổng lộc của , nghĩ bụng đằng nào cũng phạt, chi bằng cứ liều một phen.
"Thứ cho thuộc hạ lắm lời, Vương phi tâm địa lương thiện, từ nhỏ đến lớn ai quan tâm, cũng chẳng dốc lòng dạy dỗ, đề phòng ngoài cũng là lẽ thường tình. Thế Tử do Vương gia một tay nuôi lớn, bây giờ chẳng cũng tin lắm ."
Cơ Tuân dường như câu " ai quan tâm" đ.â.m trúng, mặt đổi sắc : "Ngươi đúng là lắm lời thật."
Ân Trùng Sơn giả vờ vỗ miệng : "Thuộc hạ sai ."
Cơ Tuân lòng rối bời, bèn gấp cuốn sách trong tay : "Chuyện bảo các ngươi làm đó thế nào ?"
"Tết Nguyên Tiêu là kỳ hạn cuối cùng." Ân Trùng Sơn đáp, "Chuyện do Chu Hoạn làm, cho tên sai vặt truyền lời, nếu thấy lá thư đó, cái chân còn của Sở Triệu Giang cũng khó mà giữ , Sở đại nhân nên làm thế nào."
Cơ Tuân: "Ừm, lui ."
Ân Trùng Sơn lòng thấp thỏm ngoài, mãi đến khi bước khỏi thư phòng hai dặm mà vẫn Vương gia phạt bổng lộc, nhất thời mừng như điên.
Xem Vương gia thật sự Vương phi làm cho loạn tâm .
*
Sở Triệu Hoài giường nhỏ, trằn trọc mãi ngủ .
Ban ngày cãi với Cơ Tuân, còn mất mặt đến suýt , tối đến khi bình tĩnh thì bắt đầu hối hận.
Y nên nhịn một chút.
Giống như khi còn ở Bạch phủ, dù bắt nạt cũng ai bênh vực y, nhẫn nhịn sẽ chỉ khiến những ngày tháng càng thêm khó khăn mà thôi.
Cơ Tuân quyền cao chức trọng, thủ hạ trướng ai nấy đều một lòng theo , đột nhiên khác chống đối, liệu ghi hận trong lòng, ngấm ngầm tìm cách trả thù chăng?
Sở Triệu Hoài trở , cuộn thành một cục, khe khẽ cắn ngón tay.
Noãn các dường như càng lúc càng lạnh, cũng ai thêm than nữa.
Y sợ lạnh, Cơ Tuân khi nào sẽ cắt luôn chậu than của y ?
Đang nghĩ ngợi, y liền thấy tiếng bước chân nhẹ bên ngoài, cùng với tiếng than mới cháy lách tách giòn tan.
Có hạ nhân đang thêm than.
Chậu than nối tiếp, noãn các cũng dần ấm .
Sở Triệu Hoài thở phào nhẹ nhõm, lo lo , sợ rằng sẽ chăn ấm để đắp, áo dày để mặc.
Lẽ nên nhịn một chút.
Sở Triệu Hoài nghĩ.
Sự dung túng của Cơ Tuân dạo gần đây làm y hư mất , dường như một chút ấm ức cũng chịu nổi.
Sở Triệu Hoài dụi khóe mắt gối, vô cớ sợ hãi, đến thể cũng khẽ run lên.
Y thậm chí đang sợ điều gì.
Dường như khi chịu nổi ấm ức mà vùng lên phản kháng, thì nên sợ hãi việc sẽ đối xử tệ bạc, đó là một loại bản năng khắc sâu tận xương tủy.
Cơ Tuân còn cần y giải độc, tất nhiên sẽ làm y thương.
Chẳng qua là đối xử với y lạnh nhạt hơn một chút mà thôi, giống như .
Chẳng gì sợ cả.
Sở Triệu Hoài khẽ thở một , cố gắng xoa dịu cơn nhói đau trong lòng, ngơ ngẩn một hồi lâu cuối cùng cũng vì mệt.
Trong mộng, y dường như đang ở một con thuyền trôi nổi bồng bềnh.
Y một trong căn phòng chật hẹp thuyền, ánh mắt tan rã, chứng say sóng khiến y nôn đến ch*t sống , suýt chút nữa thì thấy cả mẫu khuất.
Trong cơn mơ màng, dường như ôm y lòng đút thuốc, bát canh gừng cay đắng sặc cả cổ họng, khiến y ho đến co giật.
"Không ."
Là giọng của một phụ nữ, hòa cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền, dịu dàng uyển chuyển.
Sở Triệu Hoài lẩm bẩm gọi: "Nương?"
Người khẽ : "Ừ, nương đây."
Sở Triệu Hoài mơ hồ nghĩ: "Gạt , nương mất từ lâu ."
Có lẽ đầu óc nôn đến hỏng mất , rõ ràng mẫu , y cam tâm tình nguyện chìm đắm trong sự tỉnh táo giả tạo , dựa lòng nọ, mặc cho thần trí mơ màng hưởng thụ sự bảo bọc hiếm .
Người xa lạ sẽ vô duyên vô cớ đối với .
Sở Triệu Hoài thầm nghĩ, mặc kệ họ mưu đồ điều gì, chỉ cần y , y sẽ cho họ.
Cho đến khi tới kinh thành, ba chia tay, đôi phu thê chăm sóc y suốt nhiều ngày cũng chẳng hề mưu đồ gì, thậm chí khi ngay cả một keo kiệt như Sở Triệu Hoài cũng lấy chút bạc duy nhất của đưa cho họ, họ cũng chỉ từ chối.
Sở Triệu Hoài cứ thế lảo đảo lắc lư con thuyền trong mơ cho đến tận ngày hôm .
Khi tỉnh nữa, mặt trời lên cao.
Sở Triệu Hoài ngẩn hồi lâu, đột nhiên bật dậy khỏi giường.
Hỏng , y quên sắc thuốc.
Trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường vẫn như thường lệ đặt sẵn y phục cho hôm nay, áo lót, ngoại bào, áo choàng thiếu một thứ, cũng hề cố tình làm khó dễ như Sở Triệu Hoài nghĩ.
Sở Triệu Hoài vội vàng mặc y phục chạy ngoài.
Triệu bá đang canh giữ bên ngoài thấy động tĩnh, vội hỏi: "Vương phi đói , cháo yến hâm nóng bếp lò ạ."
Sở Triệu Hoài vội vã chạy : "Hôm nay gọi dậy sắc thuốc?"
Triệu bá vội vàng trấn an y: "Đã hạ nhân sắc thuốc xong đưa cho Vương gia ạ."
Mắt Sở Triệu Hoài trợn tròn.
"Vương phi đừng vội." Triệu bá bưng chiếc bát bàn tới, "Mấy ngày nay lúc ngài sắc thuốc, hạ nhân bên cạnh ghi nhớ canh giờ và liều lượng, bát là sắc theo đúng như đó, ngài ngửi xem đúng ?"
Sở Triệu Hoài nhíu mày nhận lấy, khẽ ngửi một cái.
Hình như là đúng.
Sở Triệu Hoài đang định nếm thử, Triệu bá liền "Ai da" một tiếng đoạt : "Chính là đề phòng nước của Vương phi đấy, nếu mùi vị đúng là , ngài đừng nếm nữa."
Sở Triệu Hoài ngửi thêm mấy , xác nhận mùi vị sai, cuối cùng cũng yên lòng.
Triệu bá múc cho y một bát cháo yến: "Sắp đến giờ ngọ , Vương phi ăn chút gì lót ạ."
Sở Triệu Hoài quả thực đói, y nhận lấy cẩn thận ăn một miếng, nhịn hỏi: "Vương gia giận ?"
Triệu bá an ủi y: "Vương gia độ lượng lắm, đến mức vì chút chuyện nhỏ mà tức giận ạ."
Sở Triệu Hoài nên tin , lơ đãng uống nửa bát cháo chẳng còn khẩu vị, buồn bã về phòng .
Mãi đến quá trưa, Cơ Tuân cuối cùng cũng trở về, cả đẫm máu, trong tay còn cầm một phong thư.
Ầm ——
Phía xa xa trung nổ tung một đóa pháo hoa rực rỡ, nửa kinh thành đều thấy tiếng động vang trời .
Cơ Tuân tùy ý rửa tay, như nhớ điều gì: "Canh giờ nào ?"
"Sắp đến giờ Thân ạ."
Cơ Tuân "Ừ" một tiếng, cũng lau tay nữa, trực tiếp thiên thất trong thư phòng tắm rửa, lúc một cẩm bào của ám vệ.
Ân Trùng Sơn thấy Vương gia nghiện đóng giả ám vệ, trong lòng thầm oán, nhưng mặt vẫn nghiêm nghị: "Xe ngựa chuẩn từ sớm , cần gọi Vương phi ạ?"
"Không cần."
Cơ Tuân rời thư phòng, về phía hậu viện.
Triệu bá xa xa thấy Vương gia mà đích đến gọi, do dự tiến lên: "Vương gia, Vương phi ngủ ạ."
"Trời còn tối, ngủ cái gì?" Cơ Tuân cất bước noãn các, xuống giường nhỏ bên cạnh, ung dung vuốt ve chiếc mặt nạ, lạnh nhạt , "Gõ cửa."
Triệu bá hết cách, đành tiến lên khẽ gõ cánh cửa gỗ chạm trổ.
"Vương phi, hôm nay là Tết Nguyên Tiêu, xe ngựa chờ sẵn ."
Sở Triệu Hoài rúc trong chăn, giọng điệu như chuyện gì xảy của Cơ Tuân, trong lòng vô cớ dâng lên một luồng tức giận.
Y lo lắng sợ hãi cả một ngày, thản nhiên như , cứ như cuộc cãi vã hôm qua từng xảy .
Còn nhàn nhã xem hội Nguyên Tiêu.
Tuy rằng Sở Triệu Hoài cũng xem hoa đăng, nhưng y luôn cảm thấy nếu cứ thế theo, thật quá cốt khí.
Sở Triệu Hoài giả ch*t cho xem.
Cơ Tuân bắt chéo chân, khẽ vuốt ve chiếc mặt nạ, ánh mắt lướt qua lớp lụa trắng như tuyết cánh cửa gỗ chạm trổ trong, mơ hồ thấy bên cạnh chiếc đồng hồ Tây Dương bàn trong phòng...
Tiểu kỳ lân còn ở đó.
Mi mắt Cơ Tuân khẽ giật một cái.
Triệu bá chần chừ đầu : "Vương phi ngủ thật ạ."
Cơ Tuân lời nào, dậy.
Triệu bá còn tưởng nổi giận định bỏ , đang vắt óc nghĩ cách tìm lý do cho Sở Triệu Hoài.
... Chỉ thấy Cơ Tuân tới bên cửa, lòng bàn tay khẽ đặt lên khe cửa dùng sức.
Cạch một tiếng.
Lại thể dùng sức bẻ gãy then cài bên trong.
Triệu bá: "?"
Cơ Tuân chậm rãi thu tay về, mũi chân khẽ đá, đẩy tung cánh cửa gỗ.
Trời về hoàng hôn, trong phòng tối om một mảnh, ánh sáng tức thì từ cửa ùa , rọi sáng cả căn phòng.
Sở Triệu Hoài đang co ro giường nhỏ, thấy động tĩnh thì giật bật dậy, kinh ngạc .
Cơ Tuân ung dung bước , khí thế bức , tựa như sắp tuốt đao c.h.é.m đến nơi.
Sở Triệu Hoài sợ hãi, lùi về phía run rẩy : "Vương gia làm gì ?! Ta... A ——!"
Lời còn dứt, Cơ Tuân tiến đến bên giường, một tay vòng qua lưng Sở Triệu Hoài, một tay luồn khoeo chân, dễ dàng bế bổng y lên.
Một cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt lan khắp , tay Sở Triệu Hoài hoảng loạn vơ về phía , như vớ cọng cỏ cứu mạng, bản năng ôm chặt lấy cổ Cơ Tuân.
Hơi ấm nóng bỏng xuyên qua lớp áo lót mỏng manh truyền đến.
Sở Triệu Hoài kinh hãi thôi, mờ mịt .
Bóng tối trong phòng khiến cho ngũ quan sắc bén như Tu La của Cơ Tuân trở nên dịu dàng hiếm thấy, cúi mắt chằm chằm Sở Triệu Hoài, giọng điệu mang theo ý .
"Vương phi hứa sẽ cùng xem hoa đăng ?"
Sở Triệu Hoài sững sờ một lúc, cuối cùng cũng hồn, lập tức giãy giụa xuống.
"Thả xuống! Ta !"
"Đi do Vương phi quyết định." Cơ Tuân lạnh nhạt , "Vương phi nếu vì tư lợi mà bội ước, bổn vương chỉ đành dùng sức mạnh bế ngươi thôi."
Sở Triệu Hoài: "..."
Tên điên!
Thuốc hôm nay chắc chắn là sai liều lượng , nếu thể điên đến mức ?!
Chuyện Cơ Tuân thật sự làm , Sở Triệu Hoài thấy giãy giụa thế nào cũng xuống , đành khuất nhục : "Thả xuống, mặc áo."
Cơ Tuân nghiêng đầu quan sát thần sắc của Sở Triệu Hoài, một lúc lâu mới chịu đặt y xuống.
Cả như ấm của Cơ Tuân bao bọc, Sở Triệu Hoài khó chịu vô cùng, lưng về phía , bất đắc dĩ mặc từng lớp áo bào .
Cơ Tuân cũng , hứng thú y mặc quần áo.
Sở Triệu Hoài hiểu sở thích quái lạ gì, chằm chằm đến cả nổi da gà, cũng dám lề mề nữa mà nhanh chóng thắt áo choàng.
"Xong, xong ."
Cơ Tuân "Ừ" một tiếng, nắm chặt cổ tay Sở Triệu Hoài cất bước .
Sở Triệu Hoài càng thêm khó chịu, khẽ giãy giụa một chút kết quả, đành cau mày kéo tay khỏi phủ.
Xe ngựa xuất hành hôm nay hề xa hoa như , qua cũng chỉ một phu xe theo.
Sở Triệu Hoài liếc một cái, vịn tay Cơ Tuân bước lên xe ngựa.
Cơ Tuân thấy y cứ bĩu môi mãi, nhíu mày hỏi: "Sao thế?"
Sở Triệu Hoài rầu rĩ : "Hôm nay mang theo một đám ám vệ ?"
Cơ Tuân chăm chú y, bỗng nhiên bật .
Sở Triệu Hoài nghi hoặc .
Chuyện gì đáng ?
Vì mặc quần áo quá vội vàng, khăn choàng lông cáo cổ Sở Triệu Hoài vẫn quàng ngay ngắn.
Cơ Tuân chậm rãi nghiêng về phía , năm ngón tay thon dài mạnh mẽ thường ngày chỉ dùng để gi/ế/t , hôm nay dịu dàng đến cực điểm mà sửa lớp lông cáo mềm mại, tựa như thu hết sự sắc bén, chỉ còn dịu dàng khẽ khàng vỗ về một chú chim non.
"Không ám vệ nào khác theo tới." Cơ Tuân .
Sở Triệu Hoài sững sờ: "Sao?"
Cơ Tuân giúp y sửa khăn choàng lông cáo, lúc thu tay về, mu bàn tay dường như vô tình lướt qua má Sở Triệu Hoài.
Đồng tử Sở Triệu Hoài tức thì mở lớn.
Trong xe ngựa chật hẹp, ánh mắt Cơ Tuân ôn hòa, khẽ .
"Thuộc hạ một cũng đủ sức bảo vệ Vương phi."
--------------------