Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 36

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:20
Lượt xem: 360

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại đây.

Nếu là đây, lời , Sở Triệu Hoài nhất định sẽ vui vẻ chạy tới.

hôm nay Cơ Tuân mang bộ dạng quỷ khí âm trầm như đoạt mạng , y sợ đến mức lông tơ đều dựng , chỉ hận thể lập tức đầu bỏ chạy, nào dám gần.

Sở Triệu Hoài lùi về một bước, lúng túng : "Vương gia là tự rút châm ..."

Rút châm lưu loát như , chắc cũng cần đến y.

Phát hiện Sở Triệu Hoài cách xa hơn một chút, con ngươi Cơ Tuân lặng lẽ khuếch tán, càng lúc càng u ám.

nay luôn kiên nhẫn.

Câu cá cần mồi, mới thể dụ cá lớn cắn câu.

Cơ Tuân chậm rãi cất tiếng : "Chẳng ngươi dùng xiềng xích trói ? Ta đang ở đây, ngươi đến ."

Sở Triệu Hoài khó khăn nuốt nước bọt, đầu với Chu Hoạn: "Ngươi, ngươi mau ."

Chu Hoạn vác hòm định đến trói Vương gia.

Con ngươi Cơ Tuân âm lãnh, hờ hững liếc một cái.

Chu Hoạn: "..."

Ngực Chu Hoạn vẫn còn đau âm ỉ vì đánh, hiếm khi mắt mà dừng bước, tại chỗ thôi.

Sở Triệu Hoài mờ mịt đầu .

Cơ Tuân , ôn tồn : "Ta chỉ cần ngươi đến."

Kẻ điên đạo lý, thêm giao thủ với Chu Hoạn, Cơ Tuân cử động quá mạnh khiến mấy cây kim châm cổ lún sâu , mấy cây cắm trong mái tóc rối bù cũng gãy nghiêng.

Huyệt vị đầu vô cùng quan trọng, nếu châm đ.â.m quá sâu, e rằng cả đời Cơ Tuân sẽ làm một kẻ điên thật sự.

Sở Triệu Hoài hít một thật sâu, quyết định liều một phen.

Cùng lắm thì ch*t cho xem, coi như trả mạng .

Cơ Tuân ở cửa phòng ngủ như một vị môn thần, hễ đến gần là căng cứng gi/ế/t . Sở Triệu Hoài đành bảo Chu Hoạn mang hòm đến phòng ấm , còn y thì rón rén bước qua đống đổ nát mà tiến lên.

Ánh mắt Cơ Tuân vẫn lười biếng dõi theo Sở Triệu Hoài, tay vẫn giơ lên.

Sở Triệu Hoài nuốt nước bọt, cẩn thận đưa tay dò dẫm.

Con ngươi Cơ Tuân lóe lên một tia , đột nhiên tiến tới nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Sở Triệu Hoài, dùng sức dễ dàng kéo đến mặt.

Sở Triệu Hoài lảo đảo ngã lòng , sợ đến cứng đờ: "Vương, Vương gia!"

Bàn tay lạnh như băng của Cơ Tuân nâng cằm Sở Triệu Hoài lên, khẽ tiến gần, chăm chú gương mặt xinh đúng như ý nguyện của , quả nhiên hiện lên vẻ sợ hãi và kháng cự.

... khoái trá như trong tưởng tượng.

Cơ Tuân giả vờ hiểu hỏi: "Ngươi sợ ?"

Yết hầu Sở Triệu Hoài trượt lên xuống, vành mắt đỏ hoe, hàng mi run rẩy kịch liệt như sắp rơi lệ, nhưng vẫn cố gắng : "Không , chỉ gỡ kim châm cho Vương gia."

Kim châm?

Cơ Tuân dường như nhớ điều gì, giữ lấy bàn tay trái thương của Sở Triệu Hoài, nắm lấy ngón tay y chậm rãi vuốt ve cổ .

Hắn nghiêng đầu, huyệt vị rút kim châm rỉ máu, một vệt m.á.u mảnh theo cổ trượt xuống, tựa như lưỡi d.a.o rạch một đường.

Sở Triệu Hoài thấy máu, sững .

Trong mắt Cơ Tuân dường như ngập tràn dục vọng hủy diệt đặc quánh tan, nhưng giọng điệu và động tác dịu dàng, mang theo ý : "Vậy thì làm phiền thần y."

Có thể đối đáp trôi chảy với Cơ Tuân, rõ ràng khí thế đáng sợ nhưng lực công kích.

Sở Triệu Hoài khẽ thở phào nhẹ nhõm, trở tay nắm lấy tay Cơ Tuân, nhẹ giọng : "Chúng phòng rút châm, ?"

Con ngươi Cơ Tuân vẫn chăm chú môi Sở Triệu Hoài: "Được."

Vừa lúc Chu Hoạn từ phòng ấm , gật đầu với Sở Triệu Hoài, hiệu xiềng xích chuẩn xong.

Sở Triệu Hoài vịn cánh tay Cơ Tuân, khẽ hướng về phòng ấm.

Cơ Tuân hai bước đột nhiên dừng : "Đi ?"

Sở Triệu Hoài thấy lòng treo ngược.

Không đồng ý , tại đổi ý?

"Đến phòng của , rút châm." Sở Triệu Hoài nhỏ giọng .

Cơ Tuân "Ừ" một tiếng, còn chống cự, mặc cho Sở Triệu Hoài dìu phòng ấm.

Chậu than dời ngoài, trong phòng vẫn còn lưu ấm, khiến mùi thuốc đặc trưng quanh năm Sở Triệu Hoài như như phảng phất khắp nơi.

Sở Triệu Hoài đang định dìu Cơ Tuân đến giường nhỏ, nhưng thì thấy giường trống , chẳng gì cả.

Xiềng xích ?!

Sở Triệu Hoài tin nổi quanh phòng, chỉ thấy chiếc giường lớn rèm, Chu Hoạn cố định xiềng xích bốn góc đầu giường, còn lấy cả chiếc chăn mà Sở Triệu Hoài gấp gọn lúc sáng sớm lót bên .

Sở Triệu Hoài: "..."

Chu Hoạn rốt cuộc làm việc ?!

Chẳng trách bình thường Cơ Tuân gặp chuyện chỉ gọi Ân Trùng Sơn.

Việc đến nước , cũng còn đường lui, Sở Triệu Hoài đành bất đắc dĩ dìu lên giường.

Cơ Tuân suốt đường đều ôn hòa thuận theo, còn dễ chuyện hơn cả ngày thường.

Sở Triệu Hoài dần dần yên tâm, đợi xuống giường nhỏ, y vội lấy xiềng xích, kẻo phát điên chạy ngoài.

Chỉ là bộ xiềng xích Chu Hoạn tìm dường như là loại dùng để tra tấn trong ngục, trông rườm rà khó dùng, Sở Triệu Hoài ngậm chìa khóa loay hoay nửa ngày cũng trói tay thế nào.

Cơ Tuân khoanh chân đó Sở Triệu Hoài, thấy y gấp đến trán vã mồ hôi, liền ân cần : "Muốn tự làm ?"

Sở Triệu Hoài kinh ngạc .

Cơ Tuân lúc phát điên... dễ chuyện như ?

Hình như cũng chỉ trông đáng sợ một chút thôi.

Sở Triệu Hoài khô khan : "Được thôi."

Cơ Tuân rộ lên, quả nhiên nhận lấy xiềng xích từ tay Sở Triệu Hoài, loay hoay vài cái khóa mắt cá chân .

Sở Triệu Hoài mà thán phục, yên tâm.

Cổ và tai Cơ Tuân kim châm lún sâu , Sở Triệu Hoài vội vàng bò tới, quỳ thẳng cẩn thận rút châm cho : "Đừng cử động."

Cơ Tuân chăm chú thể gần như tựa lòng , con ngươi khẽ co rút tựa hồ đang giãy giụa điều gì, một lúc lâu mới : "Ừm."

Sở Triệu Hoài ngủ yên, chiếc giường lớn gần như góc nào cũng y cọ đến vương mùi thuốc ngọt đắng, từng sợi từng sợi len lỏi chóp mũi Cơ Tuân.

Cơ Tuân trừng trừng Sở Triệu Hoài, bàn tay cầm xiềng xích khóa mắt cá chân còn .

Xiềng xích vang lên tiếng lanh canh, "cạch" một tiếng khóa chặt hai chân.

Sở Triệu Hoài vẫn chú ý đến ánh mắt của Cơ Tuân, y chỉ mặc một lớp áo dài mỏng quỳ giường nhỏ, cẩn thận gỡ từng cây kim châm xuống.

Y châm mười bảy cây, trừ những cây Cơ Tuân tự nhổ, cuối cùng chỉ tìm mười lăm cây.

Sở Triệu Hoài kinh hãi, vội vàng ghé sát tìm kiếm kim châm từng tấc một.

Yết hầu Cơ Tuân khẽ động, đem sợi xiềng thứ ba khóa cổ tay .

Sở Triệu Hoài tìm khắp các huyệt vị một nữa mà vẫn thấy cây châm , sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Kim châm mảnh mềm, dù cử động cũng chỉ nên cong hoặc ép huyết nhục mềm xốp, tại đầu cố tình thiếu một cây?

Chuyện chuyện nhỏ, sơ sẩy một chút là Cơ Tuân sẽ thật sự trở thành một kẻ điên .

Sở Triệu Hoài tuổi còn nhỏ, lúc bé học y cũng chỉ thử châm , bao giờ gặp tình huống thế .

Y cố gắng giữ bình tĩnh: "Vương gia cảm thấy chỗ nào đau ?"

Cơ Tuân y : "Không ."

Sở Triệu Hoài : "Vậy Vương gia cúi đầu xuống."

Cơ Tuân hình cao lớn, khoanh chân đó cũng cao hơn Sở Triệu Hoài đang quỳ thẳng, như một con thú thuần phục, quả nhiên ngoan ngoãn cúi đầu.

Sở Triệu Hoài vội vàng dùng ngón tay tìm kiếm từng tấc trong mái tóc đen.

Thần y gấp ch*t, dù chậu than nhưng mồ hôi trán cũng theo mặt chảy xuống. Y đang hết sức chuyên chú tìm kiếm, đột nhiên cảm thấy cổ tay lạnh buốt.

Theo tiếng xiềng xích va chạm lanh canh, cổ tay nặng trĩu chùng xuống.

Sở Triệu Hoài ngơ ngác cúi đầu, chỉ thấy sợi xiềng cuối cùng khóa cổ tay , khít, chìa khóa trong ổ nhẹ nhàng xoay một vòng.

"Cạch" một tiếng, khóa chặt.

Chìa khóa khẽ động.

Sở Triệu Hoài ngây , ánh mắt bản năng dõi theo chiếc chìa khóa đang từ từ giơ lên.

Hai ngón tay thon dài của Cơ Tuân, tư thái lười biếng cầm chìa khóa khẽ nâng, buộc Sở Triệu Hoài ngẩng đầu đối diện trong chốc lát, bỗng như một con quỷ câu hồn mà nhếch môi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-36.html.]

Sở Triệu Hoài nín thở.

Cơ Tuân lười biếng cong ngón tay khẽ búng.

"Keng" một tiếng, chìa khóa bay lên trung, lướt qua một đường cong, đột nhiên bay ngoài phòng ấm, lanh canh rơi xuống nền đá.

Không thấy nữa.

Sở Triệu Hoài: "..."

Sự mờ mịt trong mắt Sở Triệu Hoài vẫn tan, y ngơ ngác : "Vương gia?"

Cơ Tuân "Hửm?" một tiếng, ngón tay khẽ lật, hai ngón tay vốn trống bỗng dưng như kẹp lấy một cây kim châm mảnh: "Thần y đang tìm cây châm ?"

Sở Triệu Hoài ngơ ngác , vội vươn tay lấy cây châm, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

May quá, y lấy oán báo ân, hại Cơ Tuân trở nên điên dại.

mà xiềng xích cổ tay...

Sở Triệu Hoài thăm dò hỏi: "Vương gia, sợi xích ..."

Cơ Tuân "A" một tiếng, cẩn thận phân biệt một chút: "Vừa bản vương mắt xuất hiện ảo giác, lẽ là hoa mắt chóng mặt, khóa nhầm tay ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Thế cũng khóa nhầm ?

Cơ Tuân bình thường mưu sâu kế hiểm, ít khi làm chuyện ngốc nghếch thế .

Sở Triệu Hoài chút , mím môi cố nhịn, cầm lấy cổ tay Cơ Tuân cẩn thận bắt mạch.

Mạch đập kịch liệt, thể càng nóng rực, đầu óc dường như gì khác thường, xem đúng là vì loại thuốc mà sinh ảo giác.

Sở Triệu Hoài lay sợi xiềng qua một bên: "Chu Hoạn."

Cơ Tuân dựa gối, tựa như mùi hương của Sở Triệu Hoài bao bọc, như chăm chú y.

Rất nhanh, Chu Hoạn xuất hiện ở cửa phòng ấm: "Vương phi gì phân phó?"

"Nhặt chìa khóa đất lên cho ."

Chu Hoạn cúi đầu tìm kiếm, đang định nhặt chìa khóa lên, đột nhiên run lên, muộn màng cảm nhận một luồng ánh mắt lạnh lẽo âm u đang nhẹ nhàng rơi .

Chu Hoạn ngẩn , ngẩng đầu .

Sở Triệu Hoài khóa tay trái, ngoan ngoãn ở mép giường chờ đợi về phía .

Phía y, trong bóng tối của lớp rèm rủ xuống, ánh mắt Cơ Tuân âm u, hình cao lớn dường như bao phủ bộ Sở Triệu Hoài, luồng lệ khí hề che giấu gần như phá tan chiếc giường nhỏ, như mũi tên b.ắ.n về phía .

Chu Hoạn: "..."

Lần Vương gia phát bệnh suýt nữa đánh trọng thương, cũng dùng chính ánh mắt .

Chu Hoạn phản ứng cực nhanh, tay lục lọi đất, : "Hồi Vương phi, tìm thấy chìa khóa."

Sở Triệu Hoài sốt ruột, chỉ hận thể nhảy xuống tìm: "Sao thể? Ngươi tìm kỹ xem, ngay chỗ đó, bên cạnh giá để bình hoa ?"

"Tìm khắp cả , ."

Thấy Chu Hoạn quỳ rạp đất tìm, Sở Triệu Hoài cũng chút ngại ngùng, đành : "Không tìm thì thôi, làm phiền ngươi ."

Chu Hoạn lúc mới lui xuống, còn đóng cả cửa phòng ấm .

Sở Triệu Hoài thở dài.

Thôi , dù Cơ Tuân cũng chỉ phát bệnh tâm thần một chút, công kích y, chỉ cần gắng gượng qua hôm nay để dùng loại thuốc nữa là .

Xiềng xích dài lắm, giam giữ tay chân cũng miễn cưỡng thể hoạt động giường.

Sở Triệu Hoài đạp chân khó khăn lấy thuốc mỡ từ trong tủ thấp , ngoan ngoãn quỳ giường, dùng lòng bàn tay thấm thuốc cẩn thận bôi lên những lỗ kim cổ Cơ Tuân.

Cơ Tuân cụp mắt y.

Chỉ là vết thương nhỏ đáng kể, Sở Triệu Hoài khẽ cau mày, bôi thuốc bất giác hé môi, tựa như giây tiếp theo sẽ cúi xuống thổi nhẹ.

Mỗi tháng mùng năm dùng thuốc, nếu dừng thuốc thì tám phần mười sẽ xuất hiện ảo giác nghiêm trọng ban đêm, hai ngày nay thuốc và kim châm của Sở Triệu Hoài khiến Cơ Tuân rơi trạng thái điên loạn ngắn ngủi.

Lúc Sở Triệu Hoài rút châm thì tỉnh táo .

Con ngươi Cơ Tuân co rút khuếch tán kịch liệt, Sở Triệu Hoài, dục vọng nóng nảy trong lòng vẫn đang cuộn trào.

Cổ tay Sở Triệu Hoài mảnh khảnh trắng xanh, đeo xiềng xích lạnh lẽo đến bất ngờ.

Hoặc nên khóa y chiếc giường chật hẹp , để ai thể thấy vẻ thuần khiết trong như nước , ngay cả ánh nắng cũng thể chiếu lên y, để đôi mắt long lanh gợn sóng kỹ những khác.

Ý nghĩ âm u vặn vẹo như con rắn độc phun lưỡi nán trong bóng tối.

Sở Triệu Hoài gọi: "Vương gia? Vương gia."

Mắt Cơ Tuân khẽ động: "Hửm?"

"Ngươi mệt ?" Sở Triệu Hoài hỏi, "Có nghỉ ngơi một lát ?"

Cơ Tuân y, dục vọng trong mắt như thủy triều rút , một lúc lâu mới : "Được."

Sở Triệu Hoài ân cần đỡ xuống, cửa sổ đóng kín, sợ nóng mà sinh sai lầm: "Có gọi mở cửa sổ ?"

Cơ Tuân mệt mỏi nhắm mắt: "Không cần."

Sở Triệu Hoài "À" một tiếng, ôm gối giường nhỏ bầu bạn, chỉ là y dậy từ quá sớm, bao lâu bắt đầu mệt mỏi rã rời.

Cơ Tuân nhắm mắt , thở dần dần đều đặn.

Sở Triệu Hoài đưa tay quơ quơ mặt , thấy phản ứng, bèn đơn giản cũng đắp chăn ở phía trong cùng chợp mắt một lát.

Cơ Tuân còn đau đến mức sống bằng ch*t mà đòi thuốc, chắc đến tối mới phát tác .

Vẫn là nên nghỉ ngơi dưỡng sức .

Sở Triệu Hoài tìm lý do chính đáng, thoải mái ôm chăn ngủ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

*

Trong mộng của Cơ Tuân, vẫn là chiến trường thây chất thành núi, m.á.u chảy thành sông.

Quân địch như núi như biển, ồ ạt xông lên, nước mưa hòa lẫn m.á.u tươi gột rửa áo giáp, sấm chớp lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.

Cơ Tuân chống thanh kiếm gãy khó khăn dậy, ngẩng đầu , vết thương cổ đang rỉ máu, nhuộm đỏ bộ giáp rách nát.

Trữ Vương giữa biển thây cách đó xa, gương mặt vẫn mờ ảo như sương, chỉ thấy thanh âm chậm rãi vọng .

"Cơ Tuân, trở về ."

Con ngươi Cơ Tuân phút chốc trợn to.

Mưa rơi đầy trời bỗng ngưng , lúc rơi xuống nữa là tuyết lớn bay lả tả.

Trữ Vương vận một bộ trang phục săn, vai khoác áo choàng thúc ngựa phía , chỉ để cho một bóng lưng mờ ảo.

Hắn nghiêng mắt qua, vẫn là một mảng sương mù, : "... Trở về , đông săn năm nay, thánh thượng đang tạo thế cho Thái Tử, ngươi một mũi tên một con mồi, ánh mắt cả triều đều ngươi thu hút, Thái Tử ngược sẽ hận ngươi ch*t ."

Cơ Tuân mới mười lăm tuổi, vận một hắc y lưng ngựa, tóc đuôi ngựa buộc cao, áo choàng viền một dải lông chồn, toát lên vẻ ngông cuồng phóng khoáng tả xiết.

Hắn lười biếng cầm cương ngựa, híp mắt : "Tạo thế như chẳng quá phiền phức ? Sao đem tất cả mũi tên của nam nhi trong cuộc săn đều khắc dấu Đông Cung, như vật săn của Đông Cung sẽ lên đến hàng ngàn, hàng vạn, thế như biển gầm núi chuyển, nhất định sẽ ghi sử sách."

Trữ Vương bật : "Nói bậy bạ gì đó —— thu mũi tên của ngươi , tùy tiện b.ắ.n một con thỏ hoang là ."

"Ta đổi thành mũi tên thường ." Cơ Tuân đeo cung lưng, uể oải , "Khó khăn lắm mới về kinh một chuyến, còn khắp nơi cản trở, săn cũng tự nhiên. Hoàng , khi nào chúng trở về?"

Trữ Vương : "Nhanh thôi, qua năm sẽ về."

Trữ Vương giữ , dù là săn cũng hề phô trương, chỉ thúc ngựa dạo, thỉnh thoảng b.ắ.n một mũi tên vu vơ.

Cơ Tuân chê quá chậm, thúc bụng ngựa: "Ta một bước, săn sói cho a dực làm vòng tay răng sói."

Trữ Vương nhíu mày: "Cơ Tuân, chậm một chút..."

Cơ Tuân chẳng thèm để ý, cuối cùng cũng tự do thúc ngựa giữa rừng.

Nghe từng thấy Tuyết Lang ở đài Phốc Hươu, Cơ Tuân cưỡi ngựa tìm kiếm trong núi rừng.

Chỉ là tìm hơn nửa ngày, ngay cả một con thỏ hoang cũng thấy.

Cơ Tuân lỡ , mím môi quanh, trong lòng tính toán là đến Quang Lộc Tự hỏi xem răng sói .

lúc , cách đó xa truyền đến một tiếng sói tru và tiếng nức nở non nớt.

Ánh mắt Cơ Tuân khẽ động, lập tức thúc ngựa tiến lên.

Trên nền tuyết trắng tinh nở những đóa hoa đỏ tươi dữ tợn, một con Tuyết Lang mặt mày hung tợn, con ngươi đáng sợ đang cắn xé một đứa trẻ vị thành niên, đùi gần như cắn đứt, vết thương sâu hoắm thấy cả xương.

Cơ Tuân cau mày, kịp nghĩ nhiều liền giương cung lắp tên.

Vút một tiếng, mũi tên chuẩn xác sai sót cắm cổ Tuyết Lang, thể khổng lồ gào lên ngã gục.

Đứa trẻ đang thoi thóp mơ màng về phía , nốt ruồi má giữa nền tuyết trắng mênh m.ô.n.g trông vô cùng nổi bật.

... Còn đôi mắt xinh ngấn lệ .

Cơ Tuân kỹ đứa trẻ đang nức nở, lớn lên ở chiến trường, từng gặp nào yếu ớt như tuyết thế , nhíu mày : "Người kinh thành quả là dũng sợ, săn còn tự nuôi thú dữ ?"

Đứa trẻ dũng sợ ngơ ngác chăm chú , là vì đau lời của làm cho tức giận, bỗng nhiên gục xuống nền tuyết, ngất .

Cơ Tuân: "..."

Loading...