Sau Khi Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Ép Gả Thay - Chương 27

Cập nhật lúc: 2025-11-13 13:30:10
Lượt xem: 391

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Triệu Hoài tỉnh giấc cơn chợp mắt ban trưa, liền thấy tiếng bước chân quen thuộc vọng từ ngoài cửa --- chỉ dáng điệu là vị Thế Tử hấp tấp .

Triệu bá tất tả đuổi theo gót .

Sở Triệu Hoài dụi mắt, đang lúc lấy làm lạ thì Cơ Dực chạy .

"Sở Triệu Hoài, thôi, thôi, hôm nay chúng đến Hộ Quốc tự góp vui!"

Sở Triệu Hoài vẫn còn ngái ngủ: "Nơi nào?"

"Hộ Quốc tự." Cơ Dực thấy y chỉ mặc một lớp áo lót mỏng, bèn ôm cả bộ y phục xếp gọn gàng bên cạnh ném lên giường, giọng vẫn giấu vẻ phấn khích mà thúc giục, "Cha giàu nứt đố đổ vách, bảo chúng đến Hộ Quốc tự thắp nén hương đầu, nên cầu điều gì cho đây."

Y chậm rãi mặc y phục: "Không cần ở nhà đón giao thừa ?"

"Đón cái gì chứ, cha bận tối mắt tối mũi, bao giờ ở nhà đón giao thừa cả."

Lúc , động tác mặc y phục của Sở Triệu Hoài mới nhanh hơn một chút, y cố gắng che giấu vẻ tò mò, giả vờ bâng quơ hỏi: "Nghe Hộ Quốc tự là ngôi cổ tháp mấy trăm năm, hương khói nghi ngút đêm ngày, nguy nga ?"

Cơ Dực "khụ" một tiếng, ngượng ngùng véo vành tai: " ... Ngươi chuyện với thể đừng mang khẩu âm Giang Nam ?"

Ngươi cất lời, sự chú ý của dồn cả giọng đó, chẳng rõ ngươi gì nữa.

"Được." Sở Triệu Hoài ngỡ hiểu, bèn ngoan ngoãn giọng phổ thông, "Lâm An cũng chùa lớn, lúc tới từng đến chùa Hào Quang cầu một quẻ xăm hỏi tài vận."

"Cầu quẻ nào?"

"Quẻ Quan đế linh xăm thứ mười lăm."

Lời xăm là:

"Hai nhà môn hộ vốn tương đương, chẳng nhân duyên chớ vội tranh. Đợi một làn gió xuân tin , mời cầm sắt đến lan phòng" ①.

Cơ Dực nghi hoặc: "Không cầu tài ? Sao là nhân duyên?"

"Chẳng nữa, nhưng rút trúng quẻ . Tìm cao tăng giải quẻ mất hai lượng bạc, nỡ..." Sở Triệu Hoài khựng , ủng, gượng gạo chuyển sang chuyện khác, "Ta mang đủ bạc nên giải. Xin quẻ nhân duyên và tài vận chắc cũng tương thông tám, chín phần, lẽ là cầu tài đúng thời điểm, đợi đến đầu xuân mới hơn ."

y đến kinh thành liên tiếp phát tài, ngay cả của hồi môn của mẫu cũng đều đòi .

Có lẽ là chuẩn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lần đến Hộ Quốc tự thể cầu một quẻ khác.

Cơ Dực ưa nổi tính lề mề của y, bèn trực tiếp cầm lấy chiếc áo choàng trắng như tuyết khoác lên Sở Triệu Hoài: "Lương Phương chắc đến , chúng xe của —— Triệu bá, thu xếp cho Vương phi mấy bộ y phục, chúng mùng hai mới về."

Triệu bá thu dọn đồ đạc xong xuôi, thấy Sở Triệu Hoài tỉnh táo theo Cơ Dực ngoài, bèn tiến lên đưa lò sưởi tay qua.

Sở Triệu Hoài nhận lấy, ôn tồn lời cảm tạ.

Hai tùy tùng vây quanh khỏi cổng Vương phủ.

Ngoài cửa là nhà ai đến, phô trương lớn, Cơ Dực còn đang nghi hoặc thì một bóng trắng như tuyết đột nhiên từ nơi xa chạy vội tới.

Sở Triệu Hoài định thần , gương mặt thoáng chốc trống rỗng.

Cơ Dực cúi xuống, thiết gọi: "Sáu !"

Con Tuyết Lang tên "Sáu " chạy như điên tới, nhưng đến mặt Cơ Dực rụt rè dừng , chỉ bất đắc dĩ dùng đầu cọ đầu gối , nhưng cái đuôi vẫy lia lịa như chó.

Cơ Dực lâu gặp con Tuyết Lang , đưa tay vuốt ve một hồi lâu, đột nhiên thấy tiếng gọi của Triệu bá từ phía .

"Vương phi!"

Sở Triệu Hoài loạng choạng ngã ngửa , nếu tùy tùng vội vàng đỡ lấy, e rằng gáy y đập ngạch cửa, nhẹ thì sưng u, nặng thì vỡ đầu.

Cơ Dực thấy y sợ đến mặt mày trắng bệch, vội vươn tay siết chặt mõm Sáu : "Đừng sợ, đừng sợ, Sáu ngoan lắm, bao giờ cắn ."

Vết thương chân Sở Triệu Hoài vốn lành hẳn, dọa đến hai đầu gối mềm nhũn, mấy dìu cũng vững, mồ hôi lạnh túa .

Ký ức tuổi thơ Tuyết Lang cắn xé bắp chân, liều mạng kéo lê về phía như thủy triều ùa tới. Rõ ràng vết thương lành từ tám trăm năm , y hoảng hốt cảm thấy bắp chân lúc vẫn là một mảng ẩm ướt nhớp nháp, m.á.u tươi dữ tợn trượt dài xuống.

Bỗng nhiên, một tiếng huýt sáo vang lên.

Sáu "ư" một tiếng, ủ rũ cụp đuôi chạy ngược , như một làn khói bay tót lên chiếc xe ngựa gần nhất.

Bên trong truyền đến một tiếng thét kinh hãi của Lương Phương.

Cơ Dực vội vàng đến đỡ Sở Triệu Hoài: "Không chứ, dọa sợ ?"

Sở Triệu Hoài gắng gượng định tâm thần, giả vờ trấn tĩnh lắc đầu: "Sao thế , chậc, một con sói thôi mà, dọa… dọa ."

Cơ Dực: "..."

Giọng sắp đến nơi .

Sáu lẻn lên xe ngựa của Lương Phương, sống ch*t chịu , Cơ Dực còn đang lo lắng thì Ân Trùng Sơn từ xuất hiện, gật đầu theo đúng quy củ: "Vương phi, mời tiến về xe ngựa phía ."

Cơ Dực nghi hoặc sang, sắc mặt tái .

Mặt trời mọc đằng tây , cha bao giờ tin thần phật, từng bước chùa miếu ư?

Ngựa tại chỗ bước chậm rãi, kim sức va vang lên những âm thanh trong trẻo truyền đến bên tai Sở Triệu Hoài, y ngước mắt lên chính là vẻ xa hoa quen thuộc của vàng đá.

Là xe ngựa của Cơ Tuân.

Hơi thở của Sở Triệu Hoài chợt ngưng .

Ân Trùng Sơn cẩn thận : "Vương phi, mời."

So với việc chung xe ngựa với Cơ Tuân, Sở Triệu Hoài thà sói ăn thịt còn hơn.

Y chút biểu cảm nhấc chân về phía xe ngựa của Lương Phương.

"Gào gừ ——"

Con Tuyết Lang từ trong rèm xe thò đầu , ngửa mặt lên trời tru một tiếng.

Sở Triệu Hoài mắt trắng xóa, suýt nữa ngã ngửa , mũi chân vội xoay một vòng về phía .

Thôi thì vẫn là gặp sát thần .

Sở Triệu Hoài vịn cánh tay Ân Trùng Sơn giơ lên, giẫm lên ghế đẩu bước lên xe ngựa. Vừa trong còn kịp thu dọn tâm tình để đối mặt với Cơ Tuân, hai đầu gối dọa cho mềm nhũn, cả loạng choạng ngã nhào về phía .

Lò sưởi tay trong tay y rơi thẳng xuống, nóng cuồn cuộn bốc lên xộc mặt.

Sở Triệu Hoài chỉ cảm thấy mắt lóe lên, một cánh tay rắn chắc mạnh mẽ từ bên cạnh vươn tới, chuẩn xác sai một li giữ chặt lấy eo y, miễn cưỡng để y ngã đống than hồng vương vãi đất.

Cánh tay vững như bàn thạch, đỡ cả y cũng hề lung lay chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-my-nhan-om-yeu-bi-ep-ga-thay/chuong-27.html.]

Sở Triệu Hoài kinh hãi thôi, chống tay vững vàng mới ngước mắt lên.

Cơ Tuân vẫn mặc áo đơn giữa ngày đông giá rét, hôm nay là một bộ huyền y bào rộng, tóc đen buộc đai, ngược loại cảm giác tiên phong đạo cốt, phiêu dật.

Hắn rũ mắt, dùng đôi đũa bạc gắp bánh ngọt nhặt từng viên than trong lò sưởi tay bỏ , đậy nắp đưa cho Sở Triệu Hoài.

Sở Triệu Hoài ngơ ngác nhận lấy, theo bản năng : "Đa tạ Vương gia."

Cơ Tuân thấy sắc mặt y tái nhợt, con ngươi khẽ động, ấm giọng hỏi: "Sợ sói ?"

Sở Triệu Hoài bình tĩnh , lắc đầu : "Con Tuyết Lang là do Vương gia nuôi ?"

"Ừm." Cơ Tuân vén rèm cửa sổ lên để gió lạnh lùa xe ngựa, nhưng nhanh như nhớ điều gì, ung dung thả rèm xuống, nhàn nhạt , "Thời niên thiếu săn mùa đông nhặt con sói con đó, thấy đáng thương nên nuôi luôn."

Sở Triệu Hoài: "Ồ, Vương gia thật thiện tâm."

Trong lòng nghĩ: "Chắc chắn định nuôi lớn sói con để lột da làm đệm chứ?"

Đuôi mày Cơ Tuân khẽ nhướng, : "Vương phi lời , hình như chút trái với lòng thì ?"

Sở Triệu Hoài thầm nghĩ thật nhạy cảm, xem kinh nghiệm mắng , mặt tỏ vô cùng cung kính: "Vương gia minh giám, đây là lời tự đáy lòng, tuyệt nửa phần tâng bốc."

Hai chuyện như thường, nhưng Ân Trùng Sơn đánh xe bên ngoài mà thấy ê cả răng.

Trước cung yến, ngữ điệu của Vương phi mỗi chuyện đều tự tại, thong dong, lúc vui vẻ còn bồi thêm vài câu tiếng Giang Nam hiểu, ánh mắt chân thành mà trong suốt.

Bây giờ...

Chỉ giọng cũng thể tưởng tượng dáng vẻ nhàn nhạt của y, ánh mắt Vương gia... đúng, e là y chỉ rũ mắt, chẳng thèm Vương gia.

Ân Trùng Sơn đoán tâm tư của Vương gia, nếu để ý thì chuyện rõ ràng với Vương phi, nếu để ý thì hai ngày nay bày vẽ dỗ làm gì?

Làm ký chú, mời ngự trù, dùng giá cao mua nén hương đầu...

Vương gia đối với Thế Tử cũng từng để tâm đến .

Ân Trùng Sơn nghĩ mãi .

Rốt cuộc Vương gia xem Vương phi là thê tử, là một quân cờ?

Trong xe, Vương gia hỏi: "Vẫn còn giận ?"

Sở Triệu Hoài sững sờ, dường như ngờ lời sẽ thốt từ miệng Cơ Tuân.

Hai ngày nay đối với y chẳng hỏi chẳng rằng, Sở Triệu Hoài còn tưởng quan tâm đến sự sống ch*t của quân cờ vô dụng , càng thể nào quan tâm đến tâm trạng của y.

Môi Sở Triệu Hoài khẽ mím : "Không ."

Trên cung yến ở điện Thái Hòa, y vẫn liên lụy bởi chuyện "gả ", so với Sở Kinh mất tước vị và Sở Triệu Giang mất hai ngón tay, xem như là trở .

Cơ Tuân và y chẳng chẳng thích, chỉ là một Vương phi giả ép gả đến, dùng để gài bẫy cũng là chuyện đương nhiên.

Sở Triệu Hoài lập trường và lý do để tức giận.

Hai ngày nay y rầu rĩ vui, gặp Cơ Tuân, một là yên lặng chờ Cơ Tuân nhớ tới bảo y thu dọn hành lý cút , hai là trận chiến ở điện Thái Hòa dọa sợ .

Y đầu tiên thấy uy thế của quyền lực.

Nửa câu liền thể lật đổ một ngọn núi nguy nga.

Y chỉ là một con giun dế.

Cơ Tuân hỏi: "Vậy là... sợ ?"

Sở Triệu Hoài lắc đầu: "Không dám."

Cơ Tuân : "Vậy tay ngươi run cái gì?"

"Là do lạnh."

"Trọng Sơn." Cơ Tuân , "Mang chậu than xe của Cơ Dực qua đây."

Sở Triệu Hoài: "..."

Rất nhanh, giữa tiếng kêu than của Cơ Dực "Ai ai?! Chậu than của ! Than gỗ đàn sợi vàng thượng hạng của !", Ân Trùng Sơn nghiêm nghị mang chậu than cướp đặt trong xe ngựa của Vương gia.

Xe ngựa rộng rãi bằng trong phòng, ấm nhanh chóng lan tỏa, ấm áp như mùa xuân.

Sở Triệu Hoài cùng chậu than sợi vàng mắt lớn trừng mắt nhỏ, thể tin nổi.

Người rõ ràng sợ nóng, mới một lát trán rịn mồ hôi, mang chậu than đến rốt cuộc là ý đồ gì?

Chẳng lẽ đột nhiên chính miệng y một câu " , sợ ngươi" ?

Sở Triệu Hoài nhịn nhịn , cuối cùng nhịn nữa, mở miệng hỏi điều mà hai ngày nay y vẫn luôn hỏi.

"Vương gia đạt mục đích, tước vị của Trấn Viễn Hầu phủ cũng mất , đối với còn tác dụng, khi nào Vương gia thể cho rời ?"

Cơ Tuân xem bản ký chú của Vương phi đưa tới, cũng ngẩng đầu lên: "Thánh thượng kim khẩu tứ hôn, vô cớ ly hôn chính là kháng chỉ. Vương phi thể đợi đến khi Thánh thượng băng hà, hoặc là bản vương gặp báo ứng, tự nhiên thể rời ."

Sở Triệu Hoài: "..."

Sở Triệu Hoài trừng , nhưng dám.

Loại lời đại nghịch bất đạo thể dễ dàng miệng như !

là đủ điên!

Sau cung yến, Sở Triệu Hoài lời đồn Cảnh Vương là sát thần tám phần là thật, sự ôn hòa thường ngày đối với y cũng chỉ là giả vờ.

Vừa nghĩ đến việc vì báo đáp mà còn cố ý cầm bạc tìm tung tin đồn "Cảnh Vương lương thiện", bên tai Sở Triệu Hoài đỏ lên, hận thể ngược thời gian, xông về tát cho một cái.

Bảo ngươi lo chuyện bao đồng!

Giờ thì mất mặt .

Cơ Tuân gò má y, trầm mặc hồi lâu, rũ mắt tiếp tục xem sách, dường như bâng quơ hỏi: "Cứ Vương phủ như ?"

Trấn Viễn Hầu phủ là thể về, Bạch gia ở Lâm An đối xử với y , bình thường hẳn nên nghĩ đến chuyện trốn chạy mới đúng.

Ánh mắt Sở Triệu Hoài sáng lên, tha thiết , trong con ngươi tràn đầy mong đợi: "Vương gia cách nào ?"

Cơ Tuân ngừng động tác lật trang, tâm trạng , ngữ điệu lạnh lùng.

"Cha ngươi với ngươi , bản vương làm nhiều việc ác sợ rằng sống lâu, Vương phi cứ cố gắng chịu đựng một chút, hoặc là lát nữa đến Hộ Quốc tự thắp nén hương đầu thì cầu Bồ Tát hiển linh, chừng đầu xuân là thể trở về Lâm An."

Sở Triệu Hoài: "..."

--------------------

Loading...