Sau khi mua nhà, tôi nhìn rõ bộ mặt của gia đình - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-30 03:12:18
Lượt xem: 2,240

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ tôi cũng nghiêm mặt, giọng lạnh lùng đầy sự vô cảm: “Còn nhỏ đã biết ghen tị thế rồi à? Quần áo mấy chị họ con để lại toàn đồ tốt, không đủ cho con mặc chắc? Không biết quý trọng còn đòi hỏi, con nói xem… Có phải con đang muốn yêu đương rồi không? Có bạn trai ở trường rồi hả? Con mới mấy tuổi rồi Trần Hân? Mẹ thấy con đúng là hư hỏng quá rồi.”

 

Đứa trẻ bé xíu là tôi khi đứng trước cơn thịnh nộ cuồng phong đó, chỉ biết ngơ ngác không hiểu mình đã làm gì sai.

 

Từ nhỏ đến lớn tôi luôn nằm trong top mười toàn khối, ngoan ngoãn lễ phép và chưa từng gây gổ với ai, cũng chưa từng khiến thầy cô phiền lòng. Chỉ vì không muốn mặc đồ cũ, mà tôi bị xem là ‘hư hỏng’ ư?

 

Nhưng điều khiến tôi bàng hoàng hơn, là lần đầu tiên tôi mơ hồ nhận ra lý do thật sự khiến bố mẹ đối xử khác biệt với tôi và em trai. Có lẽ nằm trong những câu mẹ tôi vô thức thốt ra:

 

“Muốn yêu đương”, “làm đỏm làm dáng”, “muốn thu hút con trai”.

(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)

 

Hình như trong mắt mẹ, mọi hành động của tôi đều có thể quy về chuyện trai gái. Và mẹ thì đặc biệt hăng hái trong việc… dạy dỗ tôi về những chuyện đó.

 

Khi ấy tôi còn chưa biết đến khái niệm “slut-shaming”— sự sỉ nhục phụ nữ vì giới tính và ngoại hình.

 

Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

 

Chính vì những chuyện như vậy, nên sau khi ra trường đi làm tôi ra sức mua sắm quần áo cho mình. Tuổi thơ thiếu thốn khiến tôi không quá bận tâm chuyện ăn uống mà sống tiết kiệm, lương tháng ngoài phần tiết kiệm và gửi về cho gia đình, hầu như tôi đều dùng để mua đồ mặc.

 

Cho đến khi tôi gặp chồng tôi bây giờ, khi anh biết về quá khứ của tôi thì rất xót xa. Anh không chỉ thường xuyên khen tôi mặc đẹp, cho tôi cảm giác được trân trọng mà còn thích dẫn tôi đi mua sắm. Anh nói muốn cùng tôi lấp đầy tủ quần áo của mình.

 

Tôi cảm động đến rưng rưng nước mắt. Thế nên khi anh cầu hôn, tôi chẳng chút do dự mà gật đầu đồng ý.

 

Tôi không ngờ chuyện trọng đại như cưới xin, bố mẹ tôi vẫn có thể gây ra một màn ra trò.

 

3

 

Tôi và chồng yêu nhau là tự nguyện, sau hai năm thì bắt đầu bàn chuyện kết hôn.

 

Về sính lễ và hồi môn tôi với anh đã ngồi xuống cùng thảo luận, rồi quyết định mỗi người góp mười vạn để gửi chung vào một tài khoản ngân hàng. Số tiền này là làm vốn khởi đầu cho tổ ấm nhỏ của riêng hai đứa.

 

Về nhà và xe, cả hai đều có sẵn xe riêng. Nhà chồng tặng anh một căn hộ nhỏ, nhưng chúng tôi thống nhất sau khi cưới sẽ cùng nhau cố gắng mua một căn rộng hơn.

 

Mang theo bao hy vọng về cuộc sống tương lai, tôi vui vẻ kể lại cho bố mẹ nghe kế hoạch ấy. Mẹ tôi đồng ý ngay và vẻ mặt còn rất hào hứng, nhưng khi tới lúc gặp mặt bàn chuyện đính hôn với nhà trai thì mẹ lại lặng lẽ đưa ra một chiếc thẻ ngân hàng.

 

“Sính lễ bên thông gia cứ chuyển vào thẻ này là được rồi.” Mẹ tôi nói.

 

Cả phòng phút chốc lặng ngắt. Bố mẹ chồng nhìn nhau ngỡ ngàng, tôi và chồng cũng sửng sốt nhìn mẹ.

 

“Mẹ, sao mẹ lại thế? Chẳng phải chúng ta đã bàn là tiền đó để vợ chồng con dùng sau hôn nhân, và sẽ chuyển vào thẻ của bọn con sao?” Tôi cuống lên nói nhỏ vào tai mẹ. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mua-nha-toi-nhin-ro-bo-mat-cua-gia-dinh-fuov/chuong-2.html.]

Mẹ tôi lại định giở trò gì đây?

 

Mẹ tôi mỉm cười như thể mọi chuyện chẳng có gì nghiêm trọng:

 

“Con không hiểu rồi, tiểu Hân à. Sính lễ là để tạ ơn cha mẹ bên gái đã sinh thành cùng nuôi dưỡng con gái, đó là phong tục từ xưa đến nay. Ai đời con gái lại tự giữ sính lễ? Làm vậy chẳng phải là bất hiếu à?”

 

“Con yên tâm, bố mẹ chỉ giữ giùm thôi, sau này khi con cần thì bố mẹ sẽ trả. Đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì, bố mẹ không tham tiền của con đâu.”

 

Bố tôi ngồi bên cạnh chỉ im lặng, xem ra ông ấy cũng đã biết trước chuyện này.

 

Đầu tôi như muốn nổ tung, đây không còn là chuyện tiền bạc nữa. Mấy hôm trước vẫn còn êm đềm đồng thuận với kế hoạch của tôi và chồng, vậy mà hôm nay lại trở mặt đột ngột. Nhà chồng sẽ nghĩ sao về tôi, và họ sẽ nghĩ sao về cả gia đình tôi?

 

Tôi không nhịn được nữa mà nghiêm mặt nói thẳng: “ Bố, Mẹ! Sao bố mẹ có thể làm vậy? Nếu ngay từ đầu đã muốn giữ sính lễ thì hãy nói thẳng ra, giờ tự dưng hai người đổi ý vậy mặt mũi con để đâu? Từ bé đến giờ bố mẹ đã bao giờ nghĩ đến cảm xúc của con chưa, sao đối xử với con lúc nào cũng hời hợt vậy? Với em con bố mẹ cũng thế à?!”

 

Buổi gặp hôm đó tan vỡ trong không khí nặng nề.

 

Tôi về phòng trọ khóc mấy ngày liền, tôi không hiểu vì sao bố mẹ không thể đặt mình vào vị trí của tôi một lần. Vì sao lần nào cũng khiến tôi khó xử, khiến tôi phải chịu đựng những chuyện như thế?

 

Từ đó, tôi cố ý tạo khoảng cách với bố mẹ.

 

Không còn như trước đây, nghe điện thoại để họ trút bầu tâm sự hay kể lể chuyện vụn vặt trong nhà. Cũng không còn gửi đồ về, hỏi han quan tâm hay xem họ thiếu gì nữa.

 

Mãi đến gần ngày cưới, mẹ gọi tôi về và đưa lại thẻ ngân hàng mà bố mẹ chồng đã chuyển tiền sính lễ vào, còn bù thêm ba mươi nghìn tệ nói đó là hồi môn cho tôi.

 

Thật ra với tôi lúc ấy, ba mươi nghìn tệ đã không còn là con số lớn. Nhưng tôi biết bố mẹ là những người cả đời quen sống tằn tiện, đó không phải số tiền nhỏ. Nhận lấy chiếc thẻ ấy mà sống mũi tôi cay xè.

 

“Tiểu Hân à, con đừng trách bố mẹ. Mẹ thật sự nghĩ cho con, chỉ là hai người già rồi nên nhiều khi suy nghĩ không thấu đáo… Để con thiệt thòi mẹ xin lỗi nhé! Giờ con lấy chồng rồi, bố mẹ cho thêm chút hồi môn để hai đứa sống với nhau cho yên ấm.”

 

“Con gái à, sau này con có con thì sẽ hiểu làm cha mẹ khó khăn thế nào. Những gì mẹ từng làm sai, mẹ biết cả. Con đừng để trong lòng cũng đừng giận mẹ nhé!”

 

“Mẹ…”

 

Nói tới đây bà liền bật khóc, nhìn bà khóc tôi cũng bật khóc theo.

 

Hôm đó, mẹ kể rất nhiều chuyện.

 

Mẹ nói tôi là đứa con đầu lòng, tôi được sinh ra khi bố mẹ vẫn còn rất trẻ. Điều kiện kinh tế cũng eo hẹp nên chưa biết cách nuôi dạy con và đã làm nhiều điều sai. Bây giờ nghĩ lại, mẹ thật sự thấy hối hận.

 

Mẹ còn nói vì tôi là con gái, dễ bị tổn thương hơn nên mẹ càng phải cẩn thận giữ gìn. Bà sợ tôi đi lạc đường khiến cả đời hỏng mất, yêu thương quá lại thành ra nghiêm khắc. Nhiều khi nói lời nặng nề mà không kịp suy nghĩ, khiến tôi tổn thương nhưng thật ra mẹ không cố ý.

 

Loading...