SAU KHI MẸ LY HÔN, BÀ TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CHUA NGOA NHẤT LÀNG - 9
Cập nhật lúc: 2025-03-18 17:37:12
Lượt xem: 2,984
Ánh đèn tuýp rọi lên gương mặt bà.
“Hồi còn ở quê, mẹ sống không tốt, lúc nào cũng ấm ức, chỉ muốn con thành tài để làm rạng danh, để đè mặt bà nội và bố con.”
“Nhưng thật ra mẹ sống không vui, mẹ nên tự cố gắng, chứ không nên dồn hết hi vọng vào con.”
“Con còn nhớ hồi năm ngoái khi diễn ở huyện không?”
“Bố mẹ người ta bàn nhau cho con học thêm gì, mua sách gì. Còn mẹ ngoài đánh mắng, dường như chẳng biết làm gì cho con…” Mẹ nghẹn lời, “Là mẹ chưa làm tốt, mẹ chỉ có một đứa con gái, lại chẳng ai dạy mẹ làm mẹ…”
Tôi ôm chặt lấy mẹ:
“Mẹ tự học thành tài, mẹ xứng đáng được điểm mười!”
Mẹ bật cười, lau nước mắt:
“Học ai mà dẻo mỏ thế hả?”
Bên ngoài có động tĩnh, tôi ra mở cửa.
Thấy Cao Triết Viễn cầm một hộp cơm xốp đứng ngoài.
“Bố tớ đi ăn tiệc về, đóng hộp ít đồ ăn, hỏi nhà cậu có cần không?”
“Cần chứ, cảm ơn cậu!”
Tôi nhận lấy hộp cơm, cậu ấy khẽ hỏi:
“Mẹ cậu, lúc nào cũng tốt với cậu như vậy sao?”
“Ừ.”
Cậu ấy cười gượng:
“Hình như mẹ các cậu ai cũng tốt, chỉ có mẹ tớ là không.”
“Đã tám năm rồi, bà ấy chưa từng liên lạc với tớ, chắc sớm quên mất có đứa con như tớ.”
Trời lạnh, từng làn hơi thở cậu phả ra mờ ảo.
Tôi không biết nên an ủi thế nào.
Mẹ tôi từ phía sau thò đầu ra:
“Tiểu Viễn, dì nấu chè rượu nếp trôi nước, ăn bát rồi về làm bài nhé.”
Ăn xong, cậu ấy đứng dậy ra về.
Mẹ dặn dò:
“Sau này nếu đói, muốn ăn đêm thì đến tìm dì, đừng mua ngoài, không tốt cho sức khỏe.”
“Vâng ạ!”
Từ đó, mỗi lần mẹ nấu đồ ăn khuya đều nấu thêm một phần.
Lúc đầu, Cao Triết Viễn còn ngại, về sau quen dần, thậm chí còn biết gọi món:
“Dì Kim ơi, tối nay có sủi cảo không ạ?”
Kỳ nghỉ đông, tôi học thêm suốt mười ngày, sắp đến Tết.
Lúc đó, người quê rất coi trọng Tết, không khí Tết cũng rất đậm đà.
Vừa sang tháng Chạp, ai cũng xao nhãng việc.
Hơn hai mươi tháng Chạp, giám đốc Cao không cầm cự nổi nữa, phẩy tay cho công nhân nghỉ.
Tết, tất nhiên tôi và mẹ vẫn phải về quê.
Chúng tôi đi mua sắm Tết.
Mẹ mua cho tôi một bộ quần áo mới, còn tự chọn một chiếc áo khoác đỏ.
Bà đứng trước gương soi mãi, có chút ngại ngùng:
“Chừng này tuổi rồi, mặc màu này có hợp không?”
“Sao lại không hợp? Đẹp lắm, mẹ mua đi!”
Sau khi mặc cả, cuối cùng mẹ mua với giá 75 tệ.
Trên đường về, mẹ nói:
“Khi cưới bố con, mẹ cũng muốn mua một chiếc áo đỏ làm váy cưới, mà bố con bảo đám cưới nhiều thứ phải chi, tiết kiệm đi…”
“Sau cưới lại nói để dành xây nhà, tiết kiệm đi.”
“Rồi có con, lại càng phải tiết kiệm.”
Mẹ vuốt ve áo khoác trên người, cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-me-ly-hon-ba-tro-thanh-nguoi-dan-ba-chua-ngoa-nhat-lang/9.html.]
“Thế mới nói, dựa vào đàn ông thà dựa vào mình. Thứ mình muốn, tự mình kiếm tiền mua!”
Về đến làng, ai cũng khen mẹ đẹp.
Không phải tâng bốc.
Trước kia mẹ làm ruộng nắng mưa, da sạm đen.
Nửa năm nay làm ở xưởng, không phải dầm nắng, da mẹ dần trắng trở lại.
Hơn nữa, dáng mẹ vẫn thon gọn, tinh thần phấn chấn, ngũ quan cũng rạng rỡ.
Bố cũng về làng mấy hôm nay.
Thấy mẹ, mắt ông ấy trố ra.
“Dì Kim, cái áo này đẹp đấy.”
Bà nội nghe thấy, ra khỏi nhà, vừa nhìn thấy mẹ đã nhíu mày:
“Lớn tuổi rồi còn ăn mặc màu mè, ai không biết lại tưởng làm mấy việc đĩ thõa ở ngoài.”
Mẹ cười:
“Tôi xinh đẹp, có tiền, mặc gì tôi thích.”
“Không như ai kia, chân vòng kiềng, bụng phệ, tóc như rơm lợn, có đẹp mặc gì cũng xấu.”
Bà nội tức tối:
“Mày nói ai hả?”
“Ai tức thì tôi nói người đó.”
Tối đó, trong nhà rất đông người.
Ai cũng hỏi chuyện thành phố, hỏi việc trong xưởng, còn tuyển người không.
Mẹ bình tĩnh, thong thả trả lời.
Nhắc đến khó khăn trong công việc, ai cũng nhăn mặt.
Nhắc đến nỗ lực và tiến bộ, ai nấy gật gù.
Kể đến chuyện vui trong xưởng, cả nhà cười vang.
Bố tôi cũng lẫn trong đám người, ánh mắt vừa bất ngờ vừa si mê.
Ánh đèn 100 watt chiếu lên gương mặt rạng rỡ, tự tin của mẹ, cũng chiếu rõ cái đầu thưa tóc và bụng bia của bố.
Đêm khuya, mọi người dần tản đi.
Ông lảng vảng ngoài cửa, lấp lửng:
“Tiểu Kim, nửa năm rồi, sao bà không tìm tôi?”
Mẹ đẩy mạnh ông ấy xuống bậc thềm, cười hỏi:
“Tìm làm gì con ch.ó mà tôi đã đuổi?”
Bố thẹn quá hóa giận:
“Cái đồ đàn bà chanh chua, chả trách không ai thèm lấy.”
Lần này thì ông ấy sai to rồi.
Sáng hôm sau, có mấy mối mai đến hỏi mẹ.
Đối tượng ai cũng không tệ.
Một là thầy giáo cấp hai ở trấn, ly hôn ba năm chưa tái hôn, con gái theo mẹ.
Một người khác có lò rượu, vợ mất hai năm trước, có con trai, chấp nhận tôi.
Còn người lái máy xúc, thu nhập cũng khá.
Nhiều người trong làng khuyên mẹ.
“Chọn một người tạm được mà cưới đi.”
“Cố thêm hai năm, không thì hết tuổi sinh con.”
“Phụ nữ phải có chồng nương tựa.”