SAU KHI MẸ LY HÔN, BÀ TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐÀN BÀ CHUA NGOA NHẤT LÀNG - 5
Cập nhật lúc: 2025-03-18 17:36:07
Lượt xem: 2,840
Tôi cứ đi mãi dọc con phố dài.
Trên phố có nhiều bố mẹ dắt con đi chơi, chỉ có tôi cô độc.
Trời tối dần, chỉ còn nửa vầng trăng lặng lẽ đồng hành cùng tôi.
Tôi nhớ hồi nhỏ mình rất sợ bóng tối.
Nếu tối đến phải ra ngoài, mẹ nhất định nắm tay tôi thật chặt.
Có lần mẹ lỡ ngã vào rãnh nước, câu đầu tiên bà nói là:
“Mẹ ở đây, đừng sợ.”
Khoảnh khắc ấy, nỗi nhớ mẹ trong tôi dâng trào đến đỉnh điểm.
Có lẽ là vì tức giận chống đỡ, hoặc do tuổi trẻ bồng bột.
Tôi cứ thế bước đi dưới ánh trăng, từ thành phố nhỏ về lại quê nhà.
Trên đường núi không một bóng người, chỉ có tiếng chim đêm lạc lõng thi thoảng kêu rợn người.
Tôi cắm đầu đi rất lâu, bụng rỗng, đôi chân như đeo chì.
Con đường này như không bao giờ có điểm kết thúc.
Đúng lúc ấy, nơi tận cùng ánh trăng, có người đạp xe lao nhanh tới.
Tôi sợ gặp kẻ xấu, vội trốn vào bóng cây.
Đến khi bóng dáng ấy càng lúc càng gần.
Tôi nước mắt lèm nhèm, nghẹn ngào gọi:
“Mẹ…”
Mẹ phanh xe gấp, vỗ mạnh vào sau đầu tôi.
Vừa khóc vừa mắng:
“Mày bây giờ gan to lắm rồi, dám lừa chú Chu, còn đi đường đêm một mình.”
“Mày không muốn sống nữa à? Không biết mấy năm trước có mấy đứa con gái mất tích trên đoạn đường này à?”
Về đến nhà đã là nửa đêm, mẹ nấu cho tôi một bát mì lớn.
Khi tôi ăn mì, mẹ cúi đầu lật vở bài tập của tôi đặt trên bàn.
Dùng ngón tay viết vẽ lên mặt bàn.
Trong ký ức, tóc mẹ đen bóng.
Nhưng giờ dưới ánh đèn trắng, phần tóc gần da đầu đã khô xơ, xen lẫn những sợi bạc không biết xuất hiện từ bao giờ.
Mẹ nhẹ giọng nói:
“Mẹ chỉ học đến lớp 5 tiểu học là nghỉ, bài của con mẹ không làm được nữa rồi.”
“Hồi đó mẹ là học sinh giỏi nhất lớp, thầy cô bảo nếu giữ được thành tích ấy, sau này chắc chắn thi được trường trung cấp.”
“Nhưng lúc đó bà ngoại mất, ông ngoại bảo con gái không cần học nhiều, phải nhường cơ hội cho cậu con.”
“Con còn nhớ dì Tú không?”
“Nhớ ạ.”
Mỗi lần Tết dì về đều mặc đồ mới, uốn tóc sành điệu, còn cho tôi mấy bộ đồ cũ của dì.
“Hồi đó dì học kém hơn mẹ, sau lại thi đậu trung cấp, được phân công việc, gả cho người thành phố, an cư ở đó.”
Mẹ cười nhạt:
“Nếu mẹ học xong trung cấp, không, chỉ cần học hết cấp 2, mẹ cũng sẽ không lấy bố con.”
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt ngấn nước.
“Bối Bối, con chăm học sẽ trở thành dì Tú, nếu không, sẽ giống mẹ bây giờ.”
“Mẹ không có bản lĩnh, ngoài việc cho con đi học, mẹ thực sự chẳng có cách nào khác…”
Đêm đó, trong giấc mơ.
Cánh cửa vĩnh viễn không gõ được và ánh mắt đẫm lệ của mẹ cứ thay nhau hiện lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-me-ly-hon-ba-tro-thanh-nguoi-dan-ba-chua-ngoa-nhat-lang/5.html.]
Khi tỉnh dậy, tôi thấy trên chiếc ghế đầu giường có một xấp tiền, vừa tròn 50 đồng.
Tôi cầm tiền đi tìm mẹ trong bếp.
Bà đang chuẩn bị bữa sáng cho tôi.
“Mẹ ơi, số tiền này…”
“Tiền đồng phục!” Mẹ lườm tôi một cái, “Cất kỹ đi, để rơi là tao đánh gãy chân.”
Buổi biểu diễn tổ chức tại nhà văn hóa huyện.
Mỗi học sinh tham gia đều có một vé.
Mẹ tiện tay quăng lên bàn:
“Không đi, mẹ bận c.h.ế.t được!”
Trước khi biểu diễn, tôi thấy có người cầm máy ảnh chào hàng với phụ huynh:
“Mười đồng một tấm thôi, không đắt đâu, khoảnh khắc ý nghĩa này đáng để lưu giữ.”
Tặc tặc, mười đồng một tấm, nếu là mẹ tôi thì chắc chắn sẽ mắng là cướp tiền, còn phun nước miếng vào mặt họ.
Nhanh chóng đến lượt tôi lên sân khấu.
Ánh đèn rực rỡ chiếu rọi lên tôi.
Khi cúi đầu cảm ơn sau tiết mục, tôi nhìn thấy mẹ ngồi ở góc tối, mặc bộ đồ chỉ khi đi thăm họ hàng mới chịu mặc, đang vỗ tay thật mạnh.
Sau buổi biểu diễn còn có phần trao giải, kéo dài đến tận 5 giờ chiều mới kết thúc.
Nhóm múa của chúng tôi đạt giải nhì, mỗi người được tặng một cây bút máy.
Trời mùa đông tối rất nhanh.
Bước ra khỏi nhà văn hóa, bốn bề đã tối om.
Chú thợ ảnh đứng dưới đèn đường vẫy tay:
“Lại đây nhận ảnh nào.”
Mẹ tôi cùng đám phụ huynh ào lên.
Chẳng bao lâu sau, bà mồ hôi đầm đìa, tay cầm theo một tấm ảnh bước ra.
Bà ngắm nghía dưới ánh đèn đường thật lâu rồi kết luận:
“Ảnh này chụp không đẹp, mười đồng này coi như mất toi.”
Tôi nói:
“Hay trả lại đi, đắt thế mà.”
Bà lập tức nhét ảnh vào túi:
“Người ta rửa xong rồi, trả làm sao được.”
Về làng, ai cũng khen ảnh chụp đẹp.
“Bối Bối ăn mặc lên nhìn xinh quá…”
Mẹ lập tức phản bác:
“Ảnh chưa lột tả hết, lúc nó biểu diễn còn đẹp hơn, cả trăm đứa nhảy múa, chỉ có nó là nổi bật nhất.”
Phát hiện tôi đứng phía sau, mẹ lại lập tức nghiêm mặt.
“Tiền oan chỉ tiêu đúng một lần này thôi, sau này phải tập trung học hành, nghe chưa?”
Mãi đến khi lớn lên, tôi mới hiểu, thực ra rất nhiều bậc cha mẹ đều như thế.
Họ ít học, sống vất vả.
Cha mẹ họ chưa từng nói yêu thương, nên họ cũng khó học cách bày tỏ, hoặc thấy ngại khi thể hiện tình cảm với con cái.
Tình yêu của họ giống viên kẹo bọc mảnh thủy tinh, phải cẩn thận mới cảm nhận được vị ngọt bên trong thay vì chỉ nhớ tới những vết xước.
Thực ra tôi cũng chẳng khác gì.
Tôi muốn nói với mẹ:
“Mẹ ơi, giờ con hiểu mẹ rồi, con sẽ học hành chăm chỉ.”
“Con sẽ rời khỏi ngôi làng này, đưa mẹ đi cùng.”