Editor: Trang Thảo.
Lang Phương Trạc từ nhỏ vốn sống trong cảnh cẩm y ngọc thực, đây là đầu tiên ở một nơi như thế . Ban đầu mua một gian sân bỏ trống của dân, đó thuê dọn dẹp mất vài ngày mới xong.
Trong thôn hiếm khi lạ ghé thăm. Ngoài Thích Tuân Dật đến từ hai năm thì cũng chỉ Lang Phương Trạc. Cả hai đều vẻ ngoài tuấn tú, nên dân làng vô tình cố ý đều liếc thăm dò.
Có tò mò bèn tiến hẳn đến cửa hỏi Lang Phương Trạc từ tới.
Hắn thuận miệng bịa một lời dối.
“Ta , là làm ăn, đến xem vùng thể kinh doanh gì .”
Y phục mặc khác biệt với dân làng, nên họ lập tức tin lời, với vẻ cung kính kín đáo.
“Chỗ chúng mà cũng mối làm ăn ?”
“Chưa chừng đấy. , thấy nhà phía trông cũng giống thường. Cũng là trong thôn ?”
Hắn chỉ về hướng nhà Thích Tuân Dật. Dân làng liền nhiệt tình kể cho .
“Cũng mới đến hai năm thôi. Tôi thấy vị đó cũng cùng một kiểu như ngài, cũng là dân buôn bán.”
“Ta thấy nhà y nữ quyến, một đứa nhỏ?”
“Ồ, chuyện . Vợ từng làm bà v.ú cho nhà đó mà. Nghe là nhặt ven đường.”
Lang Phương Trạc hồ nghi.
“Thật ?”
Trang Thảo
Làm trùng hợp đến thế, để y nhặt một đứa trẻ.
“Y là . Nghe vợ kể, lúc y mới đến thì đứa nhỏ cũng chỉ mới lọt lòng thôi. Trong nhà quả thực từng thấy bóng dáng nữ nhân nào, nên chắc là sai .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-9-ke-la-trong-thon-nho.html.]
Lang Phương Trạc tạm thời tin lời, bốc một nắm đậu phộng đưa cho dân đó.
“Cảm ơn nhé, cầm lấy ăn cho vui.”
Đợi đến khi nhà cửa sửa sang khang trang, Lang Phương Trạc mới thoải mái dọn ở.
Khoảng thời gian cũng âm thầm quan sát Thích Tuân Dật. Y mỗi ngày đều sớm về muộn, gửi đứa bé cho đại nương nhà hàng xóm. Chỉ cần gửi thêm vài đồng tiền lẻ, bà liền tươi hớn hở bế đứa nhỏ nhà.
Nhà đại nương cũng một bé trai trạc tuổi làm bạn. Đến tối Thích Tuân Dật mới đón con về.
Lang Phương Trạc thừa dịp y vắng liền lẻn đến xem Nhạc Đôn Hi. Đối với đứa trẻ tuy tình cảm gì sâu đậm, nhưng vì thấy Thích Tuân Dật coi con bé như bảo bối nên vẫn y xác nhận xem nhà chăm sóc đứa nhỏ . Thấy chuyện đều , cũng yên tâm phần nào.
Hai cái “cục thịt” tròn vo đều , chiếc giường tre hiên nhà, cứ “ê ê a a”, dường như vẫn thể giao lưu với . Lang Phương Trạc thấy cảnh đó thì lấy làm thú vị, bèn hái một quả dại nhỏ ném về phía chúng.
Hai đứa nhỏ thấy quả dại bèn chăm chú nghiên cứu một hồi, đó bắt đầu chảy nước miếng, định tống miệng ăn.
Tuy quả dại độc nhưng lăn lóc đất, ăn e là sẽ sinh bệnh. Lang Phương Trạc vội vàng tiến lên giữ lấy tay Nhạc Đôn Hi, đoạt lấy quả dại từ tay con bé.
Quả dại đang cầm bỗng dưng bay mất, Nhạc Đôn Hi uất ức bệt xuống đất, bắt đầu rơi nước mắt lã chã.
Lang Phương Trạc hình. Hắn thừa sức lực, g.i.ế.c cũng chẳng vấn đề, nhưng đối với một đứa trẻ trói gà chặt chỉ rơi “hạt vàng hạt ngọc” thế thì bất lực.
Chuyện dỗ dành thế nào đây? Lát nữa chủ nhà ngoài thấy cảnh chắc chắn sẽ coi là phường buôn mất.
Trong ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách. Lang Phương Trạc bao giờ chật vật đến thế, thầm bực tại bản táy máy tay chân gây chuyện.
Lúc Thích Tuân Dật dặn dò để lạ tiếp cận. Khi trở về, y hỏi thăm xung quanh xem thấy ai mặt lạ . Đại nương trả lời là thấy ai, nhưng Thích Tuân Dật tin tưởng.
Y với bản lĩnh của Lang Phương Trạc, nếu thần quỷ tiếp cận Đôn Hi thì chẳng gì khó. Mà chủ nhà còn công việc riêng, thể lúc nào cũng dán mắt trông chừng đứa trẻ.
Y nghĩ vẫn nên tự mang theo Đôn Hi. công việc y đang làm mà mang theo đứa trẻ thì thực sự quá nguy hiểm. Chẳng hạn như hôm nay y thương, cũng may chỉ là vết thương ngoài da đáng ngại.
Từ lúc y trở về, Lang Phương Trạc vẫn luôn dõi theo rời. Thích Tuân Dật trong lòng rõ mười mươi nên theo bản năng che giấu việc thương. Thế nhưng Lang Phương Trạc vẫn .