Editor: Trang Thảo.
“Ta xin ngươi.”
Động tác vỗ về Đôn Hi của Thích Tuân Dật khựng . Cánh tay nhỏ mũm mĩm của Đôn Hi ôm lấy cổ y, con bé sắp chìm giấc ngủ. Y đặt Đôn Hi trở trong chăn, bên mép giường bầu bạn cùng con.
“Ta chẳng , coi như là trả nợ cho ngươi. Ngươi đừng xuất hiện nữa là đủ .”
Trang Thảo
Lang Phương Trạc vội vàng : “ buông bỏ ngươi.”
Thích Tuân Dật nhạo: “Thế nào, ngươi ngủ với đến nghiện ? Lang công t.ử nếu thì giai nhân nào mà chẳng tìm , tha cho .”
Thấy y tự hạ thấp bản như , lòng Lang Phương Trạc đau đớn như d.a.o đâm.
“Không ý đó. Sau mới nghĩ thông suốt, đối với ngươi là chân tâm ái mộ. Lúc lỗ mãng, làm chuyện dáng nam nhi. Ngày nào cũng sám hối vì khinh nhờn ngươi hôm đó. Bất kể ngươi tha thứ cho ...”
“Lang Phương Trạc.” Thích Tuân Dật ngắt lời : “Sao ngươi hiểu, gặp ngươi.”
Không gặp mặt, y còn thể buông bỏ quá khứ. chỉ cần thấy Lang Phương Trạc, y thể khống chế mà nhớ về sự bất lực và nhục nhã khi , mặc dù bí mật khó nhất của y vẫn Lang Phương Trạc phát hiện.
Y chỉ thể đến mức tuyệt tình như . Nếu Lang Phương Trạc còn chút tự tôn thì lúc nên điều mà rời . Sau dù gặp cũng nên coi như quen .
Đáng tiếc là Lang Phương Trạc làm .
Hắn vất vả lắm mới tìm Thích Tuân Dật. Dù y đặt kiếm lên cổ, cũng nhất quyết .
“Ngươi đuổi đến mức , vốn dĩ nên lời ngươi. Thế nhưng ngươi lẻ loi một , mang theo đứa trẻ nhỏ như thì làm sinh sống? Lúc phòng ngươi, ngươi thậm chí còn phát hiện . Công lực hiện giờ tầm . Nếu ác ý, hại ngươi chỉ là chuyện trong chớp mắt. Ngươi định ứng phó thế nào, và đến bao giờ đứa nhỏ mới thôi là gánh nặng của ngươi?”
Thích Tuân Dật vốn coi Đôn Hi như báu vật, cam lòng con gọi là gánh nặng, sắc mặt lập tức lạnh lẽo.
“Liên quan gì đến ngươi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-8-xin-loi-muon-mang.html.]
“Ta thể trơ mắt ngươi sa sút như .”
“Lang Phương Trạc, ngươi quản nhiều đấy.”
Lang Phương Trạc hiểu vì y trở nên buông xuôi như thế.
“Ta cứ quản đấy. Lúc tới đây nghĩ kỹ . Nếu ngươi chịu tha thứ, nguyện làm trâu làm ngựa để tạ tội. Còn nếu ngươi chịu, đành ...”
Toàn Thích Tuân Dật căng thẳng, nắm chặt chuôi kiếm. Nào ngờ Lang Phương Trạc tiếp: “Vì ngươi mà làm gà làm chó. Dù ngươi coi là , món nợ cũng nhất định trả.”
Đôi khi Thích Tuân Dật thực sự thấy Lang Phương Trạc chút điên khùng.
“Ta cần trâu ngựa, cũng chẳng cần gà chó. Hiện tại sống , cần ngươi nhọc lòng.”
Thái độ của y vô cùng kiên quyết. Lang Phương Trạc sắc trời, rằng dù giằng co đến sáng Thích Tuân Dật cũng đổi ý. Hắn làm như bỏ cuộc, xoay rời .
Thích Tuân Dật cứ ngỡ vẫn còn chút kiêu ngạo, khước từ năm bảy lượt như hẳn nản lòng thoái chí.
Thế nhưng đến ngày hôm , y phát hiện vẫn còn ở đây. Không chỉ mặt, dường như tìm nơi ở và cứ thế dàn xếp định cuộc sống tại vùng .
Lang Phương Trạc cũng đến dây dưa dứt. Suốt mấy ngày đó, Thích Tuân Dật gặp nào, chẳng rõ rốt cuộc đang toan tính điều gì.
Hiện giờ Đôn Hi còn nhỏ. Nếu chuyển nhà nữa, việc bôn ba dọc đường nhất định sẽ khiến con bé sinh bệnh, y dám mạo hiểm.
Chỉ cần Lang Phương Trạc đến quấy rầy, y tạm thời coi như thấy tồn tại.
Tuy nhiên, Thích Tuân Dật vẫn cẩn thận dặn dò Nhạc Đôn Hi: “Ngoài , con theo bất kỳ ai, ?”
Nhạc Đôn Hi ngây thơ mờ mịt y. Thích Tuân Dật khẽ thở dài, tự thấy thật sự Lang Phương Trạc làm cho tức đến lú lẫn. Đôn Hi còn nhỏ như , làm hiểu những lời .
Chỉ cần y còn ở đây, y tuyệt đối sẽ để Đôn Hi chịu bất kỳ mối đe dọa nào.