Editor: Trang Thảo.
Hắn một tay bịt cái miệng đang há to của Trường Nhạc .
“Con với cha con xem, ngày nào chơi từ sáng tới tối . Chẳng vẫn sống đấy thôi, trông cũng vui vẻ mà, đúng ?”
Trường Nhạc sụt sịt nước mũi, quệt một nắm nước mắt, ấm ức cãi : “Hai là lớn mà.”
“Người lớn cũng khối kẻ suốt ngày la cà nơi ăn chơi đàn hát đấy thôi. Ở kinh thành, mấy đứa nhỏ bằng tuổi con mời hoặc ma ma giáo dưỡng về dạy lễ nghi quy củ từ lâu .”
“Thế thì bọn họ t.h.ả.m quá.”
Lang Phương Trạc cạn lời.
“Thảm cái gì mà thảm, những chỗ t.h.ả.m hơn thế còn đầy . Phi, cái gì mà t.h.ả.m chứ, sắp con xoay cho chóng mặt . Trường Nhạc, đời còn nhiều thứ thú vị và quan trọng hơn cả việc ham chơi. Con là gì ?”
Trường Nhạc cẩn thận suy nghĩ, bắt đầu rơi “bẫy”.
“Là cái gì ạ?”
“Con thử nghĩ xem, cây thương nhỏ là thứ con thích nhất ?”
Trường Nhạc gật đầu cái rụp. Lang Phương Trạc cầm cây thương gỗ lên đo đạc. Đây vốn là món đồ tự tay làm theo chiều cao của con bé.
“Nếu bây giờ giẫm gãy nó thì ?”
Trường Nhạc kinh hãi, lao đến ôm chặt lấy chân .
“Không ! Không cho phép!”
“Con thấy đấy, hiện tại con căn bản cách nào ngăn cản để bảo vệ món đồ chơi yêu quý của , đúng ? Vậy thì ? Chờ đến khi con gặp nhiều thứ thích hơn nữa, liệu con đủ bản lĩnh để giữ gìn chúng thật ?”
Trường Nhạc trầm tư thật lâu. Đôi mắt nhỏ lấp lánh cây thương gỗ trong tay Lang Phương Trạc. Một lúc , con bé cúi đầu, giọng bớt phần nũng nịu mà thêm phần kiên định.
“Vậy nếu mỗi ngày con đều chăm chỉ luyện công, tập , khi lớn lên là thể bảo hộ những thứ thích đúng ạ?”
Lang Phương Trạc gật đầu chắc chắn.
“Đương nhiên . Giống như và cha con , bản lĩnh thì mới thể bảo hộ con, bảo hộ gia đình .”
Trường Nhạc nữa. Con bé tự tay lau khô nước mắt, bộ dáng nghiêm túc lạ thường.
“Con hiểu . Sau con sẽ lười biếng nữa. Con cũng bảo hộ tiểu cha và cha.”
Lang Phương Trạc ngẩn . Nhìn cái bóng nhỏ của Trường Nhạc xoay chạy nhà, khẽ đưa tay xoa xoa khóe mắt. Vừa vặn bắt gặp Thích Tuân Dật ở phía xa, y đó từ bao giờ. Hắn lúng túng chống chế: "Ôi, gió lớn quá, bụi bay mắt mà.”
Thích Tuân Dật , ánh mắt như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-31-chuyen-tranh-thai-cua-lang-phuong-trac.html.]
“Khóc thì gì mà mất mặt, che giấu cái gì.”
“Đứa nhỏ từ bé hiểu chuyện, chẳng mấy khi khiến nhọc lòng. Chắc là tùy tính ngươi , chứ hồi nhỏ nghịch ngợm gây sự lắm.”
“Là do ngươi dạy dỗ .”
Nghe lời khen bất ngờ, Lang Phương Trạc bỗng thấy thẹn thùng. Hắn gãi đầu hì hì, ghé sát tai y nhỏ: “Là do ngươi sinh khéo.”
Thích Tuân Dật gần đây cảm thấy trong bụng khỏe. Ban đầu y cho rằng do thời tiết nóng bức gây , nhưng hôm nay bỗng thấy buồn nôn dữ dội. Lang Phương Trạc phản ứng còn lớn hơn cả y, sắc mặt đột ngột biến đổi.
Trang Thảo
“Không lẽ là... Không thể nào. Lần nào cũng uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà.”
Hắn đưa chén cho Thích Tuân Dật, nôn nóng nắm lấy cổ tay y bắt mạch.
“Y thuật của tinh, giống hỉ mạch. Hay là ngươi tự xem thử ?”
Thích Tuân Dật khẽ cử động tay, đôi mắt thẳng .
“Ngươi t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i là ý gì?”
Chuyện y . Lang Phương Trạc thấy lỡ lời, thể giấu giếm nữa, đành thú thật.
“Ta sợ ngươi chịu khổ vì chuyện sinh nở, nên mỗi mật đều uống t.h.u.ố.c .”
Trách mấy năm nay y hề m.a.n.g t.h.a.i nào. Y cứ ngỡ do thể chất còn dễ thụ thai, hóa nguyên nhân ở Lang Phương Trạc.
Sau khi bắt mạch, thấy chỉ là dày khó chịu, Thích Tuân Dật buông tay nhấp một ngụm , chằm chằm cặn đáy chén mà : “Sau đừng uống nữa.”
“Như .”
Lang Phương Trạc hiếm khi bác bỏ đề nghị của Thích Tuân Dật một cách thẳng thừng như thế.
“Vạn nhất sơ suất thì ? Lúc sinh Trường Nhạc ngươi chịu bao nhiêu khổ cực, thể để ngươi chịu thêm thứ hai.”
“Dù cũng là thuốc, uống lâu khó tránh khỏi tổn hại thể. Nếu tránh t.h.a.i thì chỉ mỗi một phương pháp .”
“Phương pháp khác dĩ nhiên nghĩ tới. những cách đó nếu chẳng thể tránh t.h.a.i thì cũng là loại thô lậu khó dùng. Đây là biện pháp nhất .”
“Ai cách nào hơn.”
Lang Phương Trạc liếc y, vẻ mặt hoảng hốt.
“Vạn thể bắt thủ tiết khi phu quân còn sống, làm hòa thượng đấy chứ?”
Thích Tuân Dật trừng mắt .
“Sau ... dùng ở phía , chẳng là...”