Sau Khi Mang Thai Cốt Nhục Của Kẻ Thù - Chương 28: Một nhà dần thành hình

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:01:27
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lang Phương Trạc vốn lo rằng khi chuyển sang chỗ ở mới, Thích Tuân Dật sẽ đòi chia phòng ngủ. Vì thế lén làm lỏng mấy cái chân giường ở các phòng khác. Không ngờ Thích Tuân Dật tự nhiên dọn đồ đạc thẳng nhà chính, khiến Lang Phương Trạc mừng húm, lén lút đóng chặt mấy cái chân giường phá.

 

Thích Tuân Dật gì, chỉ thấy khó hiểu vẻ mặt hân hoan thái quá của Lang Phương Trạc từ nãy đến giờ.

 

“Từ nãy đến giờ cứ hì hì mãi, nhặt tiền ?”

 

Lang Phương Trạc đến híp cả mắt.

 

“Còn cao hứng hơn cả nhặt tiền chứ.”

 

“Chẳng qua là chuyển cái nhà thôi, đến mức đó .”

 

Y thầm nghĩ, chẳng lẽ từng ở căn nhà nào hơn thế . Hay là bấy lâu nay nếm trải gian khổ quá nhiều, nên giờ mới quý trọng cuộc sống định đến .

 

“Cao hứng vì chuyển nhà, mà là vì ở cùng ngươi. Chẳng sợ dựng túp lều tranh chăng nữa, cũng thấy vui lòng.”

 

Thích Tuân Dật lắc đầu.

 

“Hy vọng đến lúc đó ngươi thật sự vẫn lạc quan như .”

 

Hàng xóm láng giềng chung sống mấy năm nay tin họ dọn , ít kẻ nhiều đều dùng giỏ tre đựng quà tiễn biệt mang đến. Đồ đạc chất đầy trong bếp. Lang Phương Trạc xắn tay áo rửa tay, chuẩn nấu bữa cơm đầu tiên tại nhà mới.

 

“Dọn dẹp cả ngày mệt , ngươi nghỉ ngơi . Lát nữa nổi lửa, khói dầu nồng lắm, đừng để sặc.”

 

Hắn quen làm những việc , tay chân lanh lẹ rửa sạch nồi niêu xoong chảo, vo gạo nồi mới rửa rau.

Trang Thảo

 

Thích Tuân Dật mà ở bên cạnh giúp một tay. Trường Nhạc chiếc ghế gỗ nhỏ, học theo lớn kéo ống bễ quạt gió. Lang Phương Trạc nghịch ngợm quệt một vệt than đen lên mặt con bé.

 

“Ái chà, Trường Nhạc nhà biến thành mèo hoa nhỏ .”

 

Dáng vẻ con bé trông thật buồn khiến Thích Tuân Dật nhịn mà bật . Trường Nhạc soi gương, thật sự tưởng biến thành cái mặt hoa trong đó, thế là bĩu môi một cái òa lên nức nở. Hai đàn ông lập tức tắt ngóm nụ , luống cuống tay chân dỗ dành một hồi lâu.

 

Cuối cùng dùng đến kẹo đường mới dỗ dành tiểu tổ tông . Trường Nhạc nắm chặt viên kẹo, gục mặt lên vai Thích Tuân Dật, thèm Lang Phương Trạc lấy một cái, quyết tâm “ghi thù” cha nuôi hẳn một canh giờ.

 

Trường Nhạc mỗi ngày một lớn, thể cứ mãi ở chung một phòng với bọn họ. Dù cũng là phận nữ nhi. Lang Phương Trạc bèn mở một cánh cửa nhỏ thông sang căn phòng liền kề để Trường Nhạc tập ngủ riêng. Đợi khi con bé quen dần thì mới xây tường bịt kín .

 

Ban đầu Trường Nhạc tự nhiên là chịu. Thích Tuân Dật sang bồi con bé mấy đêm liền. Lang Phương Trạc bỏ rơi một bên giường trống, trong lòng khỏi nảy sinh chút oán hận kèm ghen tị.

 

“Trường Nhạc, nam nữ khác. Nữ nhi lớn lên đều tách khỏi cha cả. Huống hồ cha vẫn ở ngay bên bồi con mà. Sau tự ngủ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-28-mot-nha-dan-thanh-hinh.html.]

 

“Không.”

 

Trường Nhạc lắc đầu nguầy nguậy, bám chặt lấy ống tay áo Thích Tuân Dật buông.

 

“Muốn cha cơ.”

 

“Con mà lời, mỗi tiểu cha ngoài đều mua đồ về cho con, ?”

 

Trường Nhạc cân nhắc một chút, cảm thấy cha vẫn quan trọng hơn nên nhất quyết buông lời. Lang Phương Trạc đành hạ nhượng bộ, hứa hẹn đủ điều mới đổi lấy một chút d.a.o động từ con bé.

 

Lang Phương Trạc thừa thắng xông lên.

 

“Chẳng con còn một con ch.ó nhỏ ? Thế , tiểu cha tìm cho con một con ch.ó nhỏ. Buổi tối nó thể ở trong phòng bồi con ngủ. Như ?”

 

Trường Nhạc nghĩ ngợi, cảm thấy đề nghị thật tồi. Lang Phương Trạc thở phào nhẹ nhõm.

 

“Cái nha đầu thật đúng là dễ lừa chút nào.”

 

Hắn làm . Ngay hôm nhờ hỏi xem nhà ai ch.ó con đầy hai tháng tuổi. Hắn chọn một con tung tăng nhảy nhót mang về. Trường Nhạc thấy thích đến mức ôm chặt buông tay. Buổi tối khi ngủ, tuy chút do dự nhưng con bé vẫn giữ lời hứa mà tự ngủ riêng.

 

Thích Tuân Dật yên tâm, dậy xem vài . Thấy con bé thật sự ngoan ngoãn chìm giấc ngủ say, ch.ó nhỏ cũng lặng lẽ phục bên mép giường, y mới yên lòng trở về giường xuống.

 

Lang Phương Trạc vòng tay ôm lấy y.

 

“Ngủ ?”

 

“Ừ, ngờ chiêu của ngươi hiệu nghiệm thật.”

 

Đứa nhỏ bế bồng từ lúc còn đỏ hỏn đến giờ, nay đến lúc rời xa vòng tay, Thích Tuân Dật tránh khỏi cảm giác buồn bã, mất mát.

 

Y miệng, nhưng Lang Phương Trạc thể cảm nhận sự luyến tiếc . Hắn hiểu Trường Nhạc quan trọng với y đến nhường nào. Đó là m.á.u mủ từng cùng y cộng sinh, mỗi một phân xa cách đều tựa như d.a.o cắt da thịt.

 

“Lời đáng giá ngàn vàng. Nhỏ mà giữ chữ tín như thế, lớn lên nhất định sẽ làm nên chuyện lớn.”

 

Thích Tuân Dật thở dài.

 

“Ta chỉ hy vọng con bé cả đời bình an thuận lợi, chịu ủy khuất, khổ sở là .”

 

Lang Phương Trạc xoay , bàn tay thô ráp khẽ vuốt ve gương mặt y, giọng trầm thấp đầy chân thành.

 

“Ta cũng hy vọng ngươi như thế.”

Loading...