Sau Khi Mang Thai Cốt Nhục Của Kẻ Thù - Chương 27: Trứng hỷ sáng sớm
Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:53:03
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Trang Thảo.
Sự hiện diện nóng bỏng và rõ rệt khiến sống lưng y cứng đờ, hô hấp cũng theo đó mà trở nên rối loạn. Trong bóng tối, Thích Tuân Dật thể thấy tiếng tim đập thình thịch của Lang Phương Trạc truyền qua lớp áo mỏng, dồn dập bướng bỉnh, tựa như chính bản tính của .
Y khẽ nhắm mắt, định bụng mặc kệ . nóng phả gáy cùng sự kề sát đầy tính chiếm hữu dường như đang âm thầm với y rằng, đêm nay ngủ yên thực sự là một thử thách khó khăn.
Màn đêm buông xuống, Thích Tuân Dật cuối cùng cũng một giấc ngủ ngon, mãi đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh giấc. Chỉ là động đậy, y thấy tay chân nhũn . Một cảm giác thoải mái lạ lẫm quen thuộc ập đến, khiến khuôn mặt y tức khắc đỏ bừng tối sầm .
Đêm qua nháo đến quá muộn. Lúc kết thúc, y mệt đến mức nhúc nhích, mà Lang Phương Trạc vẫn cứ ôm chặt lấy y chịu buông. Sau đó, trong lúc mơ màng sắp chìm giấc ngủ, y cảm giác như Lang Phương Trạc lau cho . Giờ quả nhiên là sạch sẽ.
Còn là xem, lúc lau chẳng sạch sành sanh ?
Thích Tuân Dật thất thần một hồi lâu mới thong thả mặc y phục. Nhìn gương, thấy từ xương quai xanh trở xuống rải rác những vệt đỏ, y cẩn thận cài kín vạt áo để che .
Trang Thảo
Lang Phương Trạc vốn cố ý dặn dò Trường Nhạc rằng cha con bé vẫn tỉnh, làm ồn, dắt con bé một góc chơi. Thấy y dậy, tiến tới với vẻ mặt thỏa mãn khó giấu, cọ cọ bên tai y đầy tình tứ.
“Đói ? Trong nồi vẫn còn cơm sáng ủ ấm bằng tro tàn đấy.”
Giọng Thích Tuân Dật khàn khàn.
“Đã sắp giữa trưa , còn ăn cơm sáng cái gì nữa.”
Hôm nay sắc môi y hồng nhuận lạ thường. Lang Phương Trạc đến mức rời mắt . Nhân lúc Trường Nhạc chú ý, định ghé sát hôn một cái, kết quả là ăn trọn một cú đá của Thích Tuân Dật. Hắn hì hì, lôi kéo y về phía phòng bếp.
“Vậy thì ăn một quả trứng gà . Đêm qua mệt nhọc như thế, dẫu cũng bồi bổ một chút.”
Hắn nhấc nắp nồi lên, bên trong là một chậu trứng gà đỏ rực.
“Cái gì đây?”
“Trứng hỷ, dùng nước cỏ đỏ nhuộm thành đấy. Ở nông thôn phong tục, tân nhân đêm động phòng hoa chúc, ngày thứ hai ăn trứng hỷ. Chúng cũng nên nhập gia tùy tục chứ.”
Thích Tuân Dật cạn lời. Lang Phương Trạc thành thục lột vỏ đưa đến tận mặt y, ánh mắt tràn đầy mong đợi. Thích Tuân Dật đành nhận lấy. Hương vị thì chẳng khác gì trứng gà bình thường, chỉ lớp vỏ nhuộm màu mà thôi.
“Cũng đầu tiên .”
Nhắc tới chuyện , vẻ mặt Lang Phương Trạc hiện lên sự áy náy.
“Chuyện danh chính, ngôn thuận, cũng ngươi cam tâm tình nguyện, thể tính là .”
Đó mãi là cái gai trong lòng chẳng thể nhổ . Dẫu Thích Tuân Dật tha thứ cho chăng nữa, cũng cách nào tự tha thứ cho chính . Chỉ vì một phút xúc động nhất thời mà cưỡng ép cả quãng đời còn của khác, quả thực là quá mức ích kỷ.
Thích Tuân Dật quả thật cũng đói bụng. Y ăn xong vài miếng rửa tay. Lang Phương Trạc bỗng nhiên phát hiện cổ tay áo của y mòn đến mức sờn cả lông vải. Bộ y phục y thường xuyên mặc, Lang Phương Trạc nay vẫn cứ ngỡ là vì y thích nó.
“Lát nữa cùng đến tiệm vải xem một chút nhé.”
Lang Phương Trạc giả vờ như vô tình nhắc tới. Thích Tuân Dật lau tay hỏi: “Hử?”
“Ta thấy cái đầu của Trường Nhạc cao lên . E là chẳng bao lâu nữa mấy bộ đồ đều mặc , cần may thêm đồ mới thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-27-trung-hy-sang-som.html.]
Chỉ cần là chuyện liên quan đến Trường Nhạc, Thích Tuân Dật bao giờ từ chối. Quả nhiên y gật đầu đồng ý ngay. Đến tiệm vải, trong khi y đang xem xét mấy xấp vải màu sắc tươi tắn đáng yêu cho con nhỏ, thì Lang Phương Trạc chọn một xấp màu xanh trúc.
“Màu thẫm quá ?”
Lang Phương Trạc lắc đầu.
“Không thẫm . Tiểu nhị, lấy kích cỡ của cả ba chúng , mỗi may hai bộ. Còn kiểu dáng thì dạo đang thịnh hành mẫu nào?”
Tiểu nhị mang tập tranh đến cho hai chọn lựa. Thích Tuân Dật hạ thấp giọng hỏi: “Sao cả phần của nữa?”
“Đã đến đây thì may luôn , dù cũng cần đồ để mặc mà.”
Thích Tuân Dật rốt cuộc cũng hiểu vấn đề. Những tâm tư mà Lang Phương Trạc đặt y dường như thấu y đến từng chân tơ kẽ tóc.
“Ngươi thật là...”
Thích Tuân Dật bất đắc dĩ theo tiểu nhị phía đo kích cỡ. Y vẫn giữ thói quen chọn mấy kiểu tay áo bó gọn gàng để tiện bề cử động. Lang Phương Trạc chọn màu sắc thực sự hợp với y. Trong đó một xấp lụa mặt dệt nổi vân chìm màu trắng bụng cá. Thích Tuân Dật e ngại màu dễ bám bẩn, nhưng Lang Phương Trạc khăng khăng đòi lấy bằng .
“Bẩn thì giặt là xong, ngươi mặc màu lắm.”
Bộ còn kèm một dải thắt lưng rộng cỡ một lòng bàn tay, bên thêu họa tiết tinh xảo, thể ôm trọn và tôn lên vòng eo thon chắc, dẻo dai của y. Lang Phương Trạc thừa nhận bản tư tâm, vì vô cùng hào phóng vung tiền, dặn dò tiểu nhị khi nào xong sẽ tới lấy.
Tiện chuyến , Lang Phương Trạc bàn bạc với Thích Tuân Dật về việc chuyển hẳn lên trấn sinh sống.
“Như làm gì cũng thuận tiện hơn nhiều, ngươi thấy thế nào?”
Thích Tuân Dật trầm mặc , trong lòng đang thầm tính toán xem sẽ tốn kém bao nhiêu bạc. Lang Phương Trạc như tâm linh tương thông với y, liền tiếp lời: “Chúng thể tìm chỗ nào hẻo lánh một chút, giá cả sẽ rẻ hơn nhiều, cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.”
“Am hiểu tường tận như , chắc là tính toán từ chứ gì?”
Lang Phương Trạc hắc hắc. Hắn xác thực sớm dò hỏi xem trấn hộ nào nhượng nhà cửa. Sau khi loại bỏ những nơi giá quá cao hoặc quy cách quá nhỏ, chỉ còn hai nơi ngang ngửa , chỉ khác biệt về vị trí.
Một chỗ gần sông nước nhưng xa phố xá. Một chỗ khác gần phố chợ sầm uất nhưng xung quanh từng xảy chuyện , thế nên nhà cửa vùng đó bán giá, ở cũng thượng vàng hạ cám.
Vì tương lai của Trường Nhạc, Lang Phương Trạc ưng ý nơi gần sông hơn cả.
“Vậy... đều theo ngươi.”
Thích Tuân Dật tin tưởng con mắt và việc của Lang Phương Trạc. Y lấy bộ bạc vụn và bạc thỏi tích cóp bấy lâu, đếm kỹ đưa cho . Sau khi đưa xong thì trong tay y cũng chẳng còn bao nhiêu.
Lang Phương Trạc xấp bạc, dứt khoát nhận.
“Đến chuyện mà ngươi còn phân chia rạch ròi ngươi ?”
“Đây chuyện nhỏ nhặt như mươi ba đồng bạc lẻ, thể để một ngươi gánh vác việc chi tiền .”
“Ta đều là của ngươi , phân rõ thế để làm gì? Sau tiền của đều giao cả tay ngươi quản. Mỗi tháng chỉ cần chừa cho chút bạc vụn đủ mua rượu là . Ta cũng nếm trải cảm giác quản thúc là như thế nào.”
Hắn chống cằm, nở nụ đầy vẻ mong đợi. Thích Tuân Dật bộ dạng “ tiền đồ” của , cuối cùng cũng nhịn mà khẽ cong khóe môi. Chỉ một nụ thoáng qua thôi cũng đủ để Lang Phương Trạc nắm thóp. Hắn đà lấn tới, quấn quýt bên y hồi lâu rời.