Editor: Trang Thảo.
“A Liên cô nương vốn trong lòng. Chỉ là nọ kinh ứng thí, ước hẹn dù đỗ cũng sẽ trở về cưới nàng. Đáng tiếc, nhà A Liên vì tham sính lễ hậu hĩnh mà ép nàng gả cho làm .”
Nghe đến đây, Thích Tuân Dật định dậy.
“Cốt truyện cũ rích thế mà cũng phí công sắp đặt.”
Lang Phương Trạc vội giữ y .
“Vẫn xong mà, ngươi tiếp . A Liên cô nương ban đầu lóc t.h.ả.m thiết, nhưng nhà lấy cái c.h.ế.t bức ép, nàng còn cách nào khác đành đồng ý. Sau khi về nhà chồng, cuộc sống chẳng vinh hoa phú quý như tưởng. Kẻ chỉ ham mỹ mạo của nàng chứ chẳng hề thương xót, nàng vì chút sủng ái ngắn ngủi mà kẻ khác ganh ghét. Không chống lưng, nàng sống đau khổ. Bước ngoặt xảy khi thư sinh thi trượt trở về.”
“Trở về phát hiện yêu gả cho kẻ khác, chắc là thương tâm lắm.”
Lang Phương Trạc lắc đầu, vẻ hiểu đời.
“Chàng thư sinh cũng là kẻ si tình. Chàng nghĩ nếu yêu gả nhà t.ử tế, sống hơn theo thì cũng coi như là phúc phận. Đáng tiếc đó gặp A Liên, thấy nàng chịu đủ hành hạ thì phẫn uất khôn cùng. Chàng cứu nàng khỏi biển lửa nhưng ngặt nỗi vô quyền vô thế, chẳng làm gì . Vì , nghĩ một độc kế.”
Hắn dừng Thích Tuân Dật. Thích Tuân Dật nhíu mày thúc giục:
“Độc kế gì? Nói tiếp .”
Đợi đến khi khơi gợi đủ sự tò mò của y, Lang Phương Trạc mới tiếp tục.
“Hắn cùng A Liên cô nương nội ứng ngoại hợp, hạ độc mê man tất cả trong phủ, đem những kẻ từng ức h.i.ế.p A Liên trói đến một nơi hẻo lánh. Hắn cắt lưỡi bọn họ, dùng đủ khổ hình tra tấn suốt bảy ngày bảy đêm cho đến khi m.á.u chảy cạn mà c.h.ế.t. Cuối cùng, thư sinh cùng A Liên cô nương cùng uống t.h.u.ố.c độc tuẫn tình, mãi đến khi xác phân hủy bốc mùi mới phát hiện.”
Lang Phương Trạc hạ thấp giọng, âm trầm : “Nghe từ đó về , đêm đêm luôn thấy tiếng kêu rên t.h.ả.m thiết, còn thấy những bóng đen lở vởn rõ hình thù. Người bảo đó là những oan hồn c.h.ế.t t.h.ả.m đang tìm lưỡi của . Nếu gặp sống, chúng sẽ vây lấy để đoạt lưỡi, như mới đầu t.h.a.i . Di, đáng sợ thật sự.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-25-muon-co-so-ma.html.]
Trang Thảo
Hắn rụt về phía Thích Tuân Dật. Thích Tuân Dật chỉ cảm thấy gáy một trận lạnh lẽo, định lên tiếng bảo đây là lời đồn nhảm nhí thì cánh cửa sổ vốn đóng chặt chợt “cạch” một tiếng mở toang. Ngoài trời một cơn gió, hai đồng thời ngẩn .
Lang Phương Trạc nuốt nước miếng cái ực.
“Cái ... cái do làm đấy.”
Thích Tuân Dật cũng chút chắc chắn.
“Qua đó xem?”
“Đừng , dọa lắm. Nhỡ bên ngoài thứ gì thừa lúc ngươi bước tới mà đ.á.n.h lén thì . Ta thấy chúng mau chóng tắt đèn ngủ thôi.”
Thích Tuân Dật đành đồng ý. Lang Phương Trạc như ý nguyện, chen chúc lên giường Thích Tuân Dật, dính sát y. Thích Tuân Dật bảo lui một chút, liền than vãn sợ hãi, trừ phi y cho nắm lấy tay.
Thích Tuân Dật ép đến mức thể chợp mắt, chỉ đành đưa tay cho . Lang Phương Trạc gắt gao nắm lấy, lúc mới chịu thành thật.
Vừa định nhắm mắt, Lang Phương Trạc bỗng nhiên áp mặt gần.
“Sẽ nửa đêm rút tay đấy chứ?”
Thích Tuân Dật phiền chịu nổi.
“Vậy thì ngươi trói .”
“Ta thấy đấy.”
Lang Phương Trạc mò lấy sợi dây buộc tóc, đem cổ tay hai quấn chặt . Thích Tuân Dật lúc bắt đầu chìm giấc ngủ nông. Hắn nghiêng y một hồi lâu, cảm thấy mãn nguyện vô cùng mới nhắm mắt .