Editor: Trang Thảo.
Trời dần ngả về chiều, bóng của ba đổ dài con đường mòn dẫn về thôn nhỏ. Thích Tuân Dật bước phía , chiếc túi thơm màu nguyệt bạch bên hông khẽ đung đưa theo nhịp chân, hương ngải diệp thoang thoảng hòa gió, phần nào xua bớt cái nóng của mùa hạ.
Về đến nhà, khi thu xếp cho Trường Nhạc ngủ say, sự yên tĩnh đột ngột bao trùm gian phòng, khiến bầu khí trở nên chút kỳ lạ. Cảm giác nóng bức từ phố xá, cùng với ấm từ những vô tình chạm tay của Lang Phương Trạc dọc đường, khiến Thích Tuân Dật thấy bứt rứt yên. Y định tắm rửa để gột rửa bụi bặm, nhưng cánh tay mới lành đủ sức để tự xoay xở với thùng nước nặng. Lang Phương Trạc dĩ nhiên bỏ lỡ cơ hội, mặt dày tiến tới, nửa cưỡng ép nửa dỗ dành giúp y một tay.
Thế nhưng, trong căn phòng tắm mờ ảo nước, những va chạm da thịt vốn chỉ để giúp đỡ bỗng chốc hóa thành mồi lửa. Sự kiềm chế bấy lâu của Lang Phương Trạc giống như sợi dây đàn kéo căng quá mức, chỉ cần một ánh một thở ấm nóng của cũng đủ khiến nó đứt đoạn. Kết quả của sự “giúp đỡ” quá mức là một trận hỗn loạn đầy ái , để đó…
Lang Phương Trạc tay còn kịp rửa đuổi thẳng khỏi cửa.
Kẻ đuổi chẳng những hề khó chịu, trái còn hì hì, lấy khăn tay lau khô từng ngón một, vẻ mặt vẫn còn dư vị vô cùng mà thốt lên một tiếng: “Ái chà.”
“Chỉ lo dập lửa cho , mà chẳng ai giúp lấy một chút.”
Bên trong cửa, Thích Tuân Dật coi như điếc, thấy. Y tìm một chiếc quần mới để . Chiếc quần ngoài những vệt trắng mờ mịt còn dính thêm một mảng nước trong suốt.
Sức nóng mặt y chậm rãi rút bớt. Y đem quần ngâm trong chậu nước, xoa nắn cho sạch sẽ. Vừa mở cửa thấy Lang Phương Trạc vẫn còn đó. Thấy y cầm chiếc quần ướt sũng , liền ân cần tiến lên giúp một tay.
Thích Tuân Dật vẫn còn thoát khỏi cơn hổ lúc nãy, im lặng né tránh tự đem quần vắt lên dây phơi.
Da mặt của Lang Phương Trạc dày hơn y nhiều. Hắn cũng chẳng quản mấy chuyện tế nhị khiến đỏ mặt tía tai nữa. Dù đêm đen gió cao, ở đây cũng chẳng ngoài.
“Ngươi xem cái tính tình của ngươi xem, thoải mái thì vui, mà thoải mái xong cũng chẳng thấy vui hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-24-giup-do.html.]
Trang Thảo
“Nhìn thuận mắt thì , đại môn cũng khóa .”
“Ta là thuận mắt . Chẳng những thuận mắt mà còn thích đến phát điên .”
Hắn cứ thế lẽo đẽo theo , định lách cửa, nhưng Thích Tuân Dật chặn .
“Thuận mắt cũng , ngươi ngủ nhưng còn cần ngủ.”
“Đã muộn thế mà ngươi nỡ lòng đuổi ? Trời tối lắm, sợ lắm. Ngươi cho tá túc một đêm thì ?”
Chuyện “sợ tối” là bịa đặt trắng trợn. Lang Phương Trạc diễn sâu đến mức chân thật, vẻ mặt đáng thương vô cùng, run cầm cập. Nếu bên hông còn giắt một con đoản đao c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn thì Thích Tuân Dật tin thật .
“Người khác nên sợ ngươi mới đúng.”
“Ta sợ , sợ quỷ. Ngươi qua những chuyện kỳ quái truyền miệng ở vùng ?”
Hắn trưng vẻ mặt nghiêm nghị, thoáng chút khẩn trương, trông nửa thật nửa giả khiến Thích Tuân Dật chút lung lay, do dự hỏi: “Chuyện gì?”
“Vào nhà xuống . Tới đây, tới đây.”
Lang Phương Trạc nhân cơ hội nghênh ngang bước phòng, kéo Thích Tuân Dật xuống.
“Ta cũng chỉ khác kể thôi. Chuyện là từ ba mươi bảy năm , ở cái thôn một cô nương tên là A Liên. Vốn dĩ nàng sinh xinh như hoa, chim sa cá lặn, đến cầu hôn đông đến mức mài mòn cả ngưỡng cửa. cũng chính cái nhan sắc rước họa , khiến kẻ đem lòng tơ tưởng.”
Thích Tuân Dật nửa tin nửa ngờ. Lang Phương Trạc tiếp tục thao thao bất tuyệt.