Editor: Trang Thảo.
Thích Tuân Dật ít khi lui tới những nơi náo nhiệt như thế . Y luôn cảm thấy những chốn phồn hoa thuộc về . Dù đặt giữa đám đông cũng chẳng thể cảm nhận niềm vui như khác, ngược chỉ thấy thêm phiền não.
Lang Phương Trạc thì trái ngược. Hắn là kiểu dù chỉ một cũng thích len lỏi những chỗ đông vui. Mấy sạp hàng rong ven đường đều ghé mắt một cái, lật xem một hồi, cho dù chẳng cần mua gì.
Điều đặc biệt khiến Thích Tuân Dật tài nào hiểu nổi chính là xem sạp phấn son của làm cái gì.
Lang Phương Trạc lý thẳng nhưng khí thế vẫn hùng hồn.
“Không mua thì ?”
Bà chị bán phấn son ha hả.
“Công t.ử trong nhà hẳn là nương t.ử chứ? Nếu , mua tặng cho tỷ tỷ cũng mà.”
“Ồ, đều cả. Cái túi thơm thấy cũng tệ, lấy cái .”
Thích Tuân Dật cạn lời lắc đầu. Lang Phương Trạc xoay , thản nhiên treo chiếc túi thơm lên thắt lưng y, khiến bà chị bán hàng y thêm vài cái mím môi trộm.
“Ngươi làm cái gì ?”
“Nhà nương tử, nhưng một vị lang quân.”
“Ta cần.”
Thích Tuân Dật định gỡ xuống ngay lập tức, nhưng vì đang bế Trường Nhạc nên một tay y xoay xở mãi tháo . Lang Phương Trạc đón lấy đứa nhỏ, đồng thời đè tay y , khẽ đung đưa đầy vẻ năn nỉ.
“Cứ mang theo . Ta bên trong thêm lá ngải cứu. Tuy công hiệu gì thần kỳ nhưng giúp tĩnh tâm ngưng thần cũng . Màu nguyệt bạch phối ngươi cũng hề đột ngột, cố ý chọn đấy.”
Thích Tuân Dật chỉ cảm thấy bàn tay nắm lấy bỗng nóng bừng lên. Y vội vàng rụt tay , còn nhắc đến chuyện tháo túi thơm xuống nữa.
Lang Phương Trạc thỏa nguyện. Một tay bế Trường Nhạc, tay khẽ kéo kéo ống tay áo của y, thúc giục bước tới.
“Ta thấy phía bán mấy món đồ chơi cho trẻ con, chọn cho Trường Nhạc vài cái.”
Thích Tuân Dật đành bước theo. Ngay lúc đó, đối diện một sản phụ bụng mang chửa dìu tới. Người đàn ông bên cạnh bảo vệ nàng vẫn đang nhỏ giọng cằn nhằn đầy xót xa.
“Thân thể nàng vốn dĩ bất tiện, cái gì cứ bảo mua là , hà tất vất vả thế .”
Người phụ nữ đáp .
“Sao mà giống . Ở trong nhà lâu quá phát cuồng , chỉ dạo một chút thôi.”
Người đàn ông liền im lặng, chỉ nhắc nàng chậm , chú ý chân.
Trang Thảo
Thích Tuân Dật nghiêng nhường đường cho họ. Lang Phương Trạc cũng nghiêng theo, cánh tay khẽ vòng hờ lưng bảo vệ y, ngoảnh đầu theo bóng dáng vụng về của nữ nhân nọ dần xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-23-chi-muon-lam-nguoi-vui-long.html.]
Thích Tuân Dật bước tiếp một đoạn. Thấy bèn đầu hỏi . Lang Phương Trạc vội đuổi theo, lùi y một bước. Nhìn bóng lưng y, chợt nghĩ: lúc y m.a.n.g t.h.a.i Trường Nhạc, cũng sẽ như thế ?
Hành động bất tiện nên chẳng thể . Những việc mà bình thường làm dễ như trở bàn tay, nhưng vì m.a.n.g t.h.a.i mà trở nên khó khăn chồng chất. Mà khi đó chẳng một ai ở bên cạnh giúp đỡ y.
Trong lòng Lang Phương Trạc dâng lên một cảm giác nghẹn ngào khó tả. Sự thiếu hụt và tổn thương cứ bù đắp về là thể xóa nhòa.
Nhận bỗng nhiên trở nên trầm mặc, Thích Tuân Dật khó hiểu .
“Làm ?”
Lang Phương Trạc sực tỉnh.
“Hử? Cái gì làm cơ?”
“Ngươi trông còn hứng khởi như lúc nãy, chuyện gì ?”
Lang Phương Trạc giãn cơ mặt, mỉm đáp.
“Ngươi chú ý đến tâm tình của đến thế ? Không gì , chỉ là nhớ vài chuyện, làm thế nào cho . E là khác cũng chẳng giúp gì . Dạo nửa ngày , đói ? Ta thấy phía một quán nhỏ. Vào đó nghỉ một chút, ăn chút gì . Hôm nay cần vội về sớm.”
Thấy , Thích Tuân Dật cũng hỏi thêm. Hai tiệm, lên lầu chọn một vị trí cạnh cửa sổ xuống. Sau khi dùng bữa và nghỉ ngơi một lúc, họ mua thêm một ít điểm tâm mới khởi hành về nhà.
Suốt cả quãng đường, Lang Phương Trạc đều một tay bế Trường Nhạc. Con bé giờ cũng da thịt, nặng trĩu tay. Nửa đường Thích Tuân Dật định đón lấy để bế , nhưng Lang Phương Trạc chịu.
“Thân thể ngươi bình phục , cứ để bế cho.”
Thậm chí đến cả túi đồ mua, cũng giành lấy xách hết, để Thích Tuân Dật cầm bất cứ thứ gì, khiến y cảm thấy vô cùng mất tự nhiên.
“Ngươi đừng coi như đứa trẻ trói gà chặt.”
Lang Phương Trạc y vốn tính hiếu thắng, bèn giải thích.
“Ngươi thường ngoài du ngoạn. Ta chỉ hôm nay ngươi cần vướng bận bất cứ suy nghĩ gì, cứ thoải mái mà chơi thôi.”
Thích Tuân Dật chỉ cây trâm ngọc đầu.
“Vậy còn mua cái là vì lẽ gì?”
Lang Phương Trạc thẳng chút kiêng dè.
“Bởi vì làm ngươi vui lòng.”
Thích Tuân Dật ngẩn , đó khẽ phất ống tay áo, bước chân vội vã hơn.
“Chỉ khéo mồm khéo miệng.”
Lang Phương Trạc vội vàng đuổi theo.
“Đi chậm chút, cẩn thận đụng .”