Editor: Trang Thảo.
“Là tới, là chính ngươi tự động thủ?”
Lang Phương Trạc làm bộ định đưa tay cởi xiêm y của y. Thích Tuân Dật đột nhiên chùn bước.
“Chờ chút. Nơi là y quán, tiện. Chờ về nhà .”
Ánh mắt y né tránh. Ngón tay Lang Phương Trạc dừng bên hông y.
“Được, chờ về nhà xem.”
Nơi đông mắt tạp, khó tránh khỏi kẻ tâm thấy. Lang Phương Trạc thu liễm cảm xúc dậy, khiến cảm giác áp bách mà Thích Tuân Dật chịu đựng lập tức biến mất, cả cũng nhẹ nhõm hẳn .
Thực khi câu đó y chỉ thoái thác, vì bản nhất thời xúc động mà hối hận. Không ngờ Lang Phương Trạc chẳng chịu bỏ qua. Hắn ghi nhớ chuyện trong lòng, mãi đến khi về nhà vẫn quên, ngày nào cũng tới hỏi y xem khi nào thì thể cho “xem”.
Lúc đầu Thích Tuân Dật còn tìm lý do để chối từ. Dần dần y bắt đầu trả lời qua loa cho xong chuyện, đến cuối cùng dứt khoát thẹn quá hóa giận, tuyệt đối thừa nhận đó là lời từng .
“Ngươi đủ hả!”
Lang Phương Trạc trưng bộ mặt vô tội.
“Chẳng chính ngươi xem . Ta lời ngươi đợi hơn nửa tháng trời đấy.”
“Ta từng những lời như thế, ngươi đừng ngậm m.á.u phun .”
Lang Phương Trạc chỉ vành tai đang đỏ ửng của y.
“Ngươi xem, kẻ dối lúc nào cũng để lộ sơ hở kìa.”
Thích Tuân Dật cạn lời. Thích Tuân Dật cứng họng. Thích Tuân Dật bắt đầu chơi .
“Ngươi còn định ở lì nhà đến bao giờ nữa?”
“Ngươi cho ăn vạ ở đây nữa ? Dễ thôi, ngươi dọn qua nhà là giải quyết xong hết. Nhà sân rộng, Trường Nhạc tha hồ chạy nhảy, cũng tiện cho ngươi luyện võ nữa. Thế nào, cân nhắc chút ?”
“Ta với ngươi chẳng quen, đến nhà ngươi làm cái gì chứ.”
“Sao là chẳng quen? Trường Nhạc là con của , ngươi là cha ruột của con . Mối quan hệ quan trọng thế mà ở nhà mới là chuyện lạ đấy.”
Thích Tuân Dật trừng mắt .
“Trường Nhạc trở thành con của ngươi từ bao giờ hả?”
Lang Phương Trạc bế Trường Nhạc đặt lên đầu gối .
“Trường Nhạc, con cha nuôi làm cha con ?”
Trường Nhạc sang Thích Tuân Dật. Lang Phương Trạc tiếp tục dụ dỗ.
“Hai chúng đều làm cha của con nhé, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-22-mot-nha-ba-nguoi.html.]
Con bé vui sướng gật đầu ngay tắp lự. Thích Tuân Dật chỉ đỡ trán.
“Trường Nhạc, tùy tiện gọi khác là cha, ?”
“Ta khác.”
Lang Phương Trạc móc một chiếc tú cầu nhỏ cho Trường Nhạc chơi.
“ mà bây giờ vẫn đến lúc đổi cách gọi . Vị cha của con vẫn chịu nhận là cha của con .”
Thích Tuân Dật bế Trường Nhạc .
“Con bé đến giờ ngủ trưa , ngươi mau .”
Cánh cửa phòng kẽo kẹt đóng ngay lưng. Lang Phương Trạc lững thững đến bên cạnh Ô Nguyệt, cảm khái vạn phần.
“Mày xem, hai đứa đều mang cái mệnh màn trời chiếu đất như cả thôi.”
Thân thể Thích Tuân Dật còn cần điều trị thêm một thời gian nữa. Những lời Lang Phương Trạc ngày hôm là lừa y. Hắn vẫn đều đặn mỗi ngày sắc thuốc, canh chừng bắt Thích Tuân Dật uống bằng sạch mới thôi.
Thích Tuân Dật uống đến mức tâm phiền ý loạn.
“Thứ còn uống đến bao giờ nữa?”
“Dĩ nhiên là đến khi thể ngươi khôi phục . Sức khỏe là chuyện đại sự, thể qua loa nửa phần. Nếu ngươi thích uống, sẽ lấy bã t.h.u.ố.c còn thừa sắc thêm một bát nữa uống cùng ngươi, ?”
Thích Tuân Dật nhíu mày.
Trang Thảo
“Hồ đồ. Thuốc thang thể uống bừa bãi như thế.”
Lang Phương Trạc đẩy đĩa mứt về phía Thích Tuân Dật để y át vị đắng của thuốc. Trường Nhạc nhỏ xíu t.h.u.ố.c đắng đến nhường nào, chỉ thấy mấy viên mứt thật hấp dẫn, liền bò lên gối Thích Tuân Dật định với lấy.
Lang Phương Trạc trêu con bé.
“Trường Nhạc , cha con cũng ăn đấy.”
Trường Nhạc do dự một lát, xoay đưa viên mứt đến tận miệng Thích Tuân Dật.
Đến khi con bé lấy viên tiếp theo, Lang Phương Trạc : “Còn cha nuôi nữa chứ, cha nuôi cũng ăn mà.”
Trường Nhạc thế mà khẽ thở dài một cái như bà cụ non, khiến Lang Phương Trạc ha hả đón lấy viên mứt con bé đút cho.
“Ngoan quá. Quá hai ngày nữa cha nuôi đưa con chơi nhé? Trường Nhạc hội chùa ? Ở đó nhiều đồ ăn ngon và trò chơi vui lắm.”
Trường Nhạc gật đầu lia lịa. Lang Phương Trạc sang Thích Tuân Dật để trưng cầu ý kiến. Từ lúc Trường Nhạc chào đời đến giờ, y vẫn bao giờ đưa con bé mở mang tầm mắt với thế giới bên ngoài. Nghĩ ngợi một hồi, y cũng đồng ý.
“Đi , nhớ chăm sóc con bé cho .”
Lang Phương Trạc nhướng mày.
“Cả ngươi cũng cùng nữa.”